XUÂN-LỘC

Hãy mang vào đây những thi phẩm của các bạn để cùng chia sẽ với mọi người

Điều hành viên: tam35

XUÂN-LỘC

Gửi bàigửi bởi Thanh-Thanh » Thứ 6 Tháng 6 16, 2017 9:22 pm

XUÂN-LỘC


Thuở ấy con tôi đẹp nhất làng,
Tháng ngày dệt mộng giỏi, giàu, sang.
Tôi đem tất cả tình cưng quý
Lót thảm cho con mỗi bước đàng.

Những tưởng ngày mai mộng nở hoa,
Vào đời rạng mặt với người ta...
Bỗng đâu trời đất dâng giông gió:
Tan giấc mơ xanh, đổ tháp ngà...

Nó vẫn đeo theo học chữ, từ;
Tôi đi “học” nghĩa, lý tân-thư.
Xưa: chôn sĩ-tử, thiêu kinh-sách!*
Nay: loạn luân-thường, đảo thực/hư!

*Tần Thuỷ-Hoàng
thiêu hủy kinh-sách, chôn sống học-trò

Rồi nó thi xong, đạt điểm son,
Gửi thư vô trại, báo “tin dòn”:
“Ba ơi! con chúc Ba mau “đậu”
Để sớm... về nhà với chúng con!”

– Con ạ! Ba chưa “học” thuộc bài:
Toán đời đáp-số vẫn còn sai!
Nhân-văn không luận bằng tim óc
Mà tính bằng khoanh sắn, lát khoai!

Nó viết: “Con nay đã lớn khôn,
Không còn nương nấp ngưỡng gia-môn,
Vào đởi vững cánh đương-đầu gió,
Đủ sức vươn lên... để tự-tồn!”

Rồi nó vào đời, trán ngửng cao!
Và đời... quật nó những đòn đau:
Vào trường đại-học: hồ-sơ nát!
Qua cổng công-nhân: lý-lịch nhàu!

Rồi nó ra khơi, hướng viễn-phương!
Và đời... bủa lưới chắn biên-cương;
Bản-thân cũng nếm mùi lao-ngục
Sớt với toản-dân nỗi đoạn-trường!

Tôi vẫn là tên tù biệt-giam,
Thân mình mà còn lo không kham!
Thương con lận-đận tuồng dâu-bể:
Thà xấu, khùng, hay ngu cho cam!

Nhưng nó kiên-trì, chẳng khóc rên,
Ngã mà không qụy, vẫn vươn lên.
“Xưa nay – nó viết – làm nên việc
Là những cao-nhân, ý-chí bền!”

Hết trại gần, rồi đến trại xa,
Tâm-tư xót nước lại thương nhà...
Nhưng tôi tin nó, đầy kiên quyết.
– Hãy vững vươn lên, Lộc của Ba!

THANH-THANH
Hình đại diện của thành viên
Thanh-Thanh
 
Bài viết: 69
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 4 02, 2010 11:28 pm

Quay về THƠ SÁNG TÁC

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách