MỘ CHÀNG XÁC THIẾP (Nguời Khăn Trắng)

Ở trang này bạn sẽ tìm thấy những truyện ma kinh dị nhất

MỘ CHÀNG XÁC THIẾP (Nguời Khăn Trắng)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 2 Tháng 11 29, 2010 2:34 am

Hình ảnh

https://www.youtube.com/watch?v=Ah8BI66VmYM


Chương 1
Mộ Chàng Xác Thiếp
Xuống xe ở một ga xếp dọc đường, Lý phải hỏi thăm mãi mới biết đường đi về nơi anh định đến. Tuy nhiên, có một người lớn tuổi bên đường sau khi nghe Lý hỏi chỗ anh đến, đã lo ngại nói:
- Đường từ đây tới đó tuy chỉ khoảng chục cây số, nhưng đi bộ thì phải mất nửa ngày, mà giờ đã quá ngọ rồi, e rằng công tử đi chưa đi tới nơi đã bị...
Ông ta ngừng ngang câu nói khiến Lý hơi thắc mắc:
- Phải chăng bác muốn nói dọc đường nguy hiểm?
Trầm ngâm một lúc, ông cụ gật đầu:
- Còn hơn cả nguy hiểm nữa! Cậu đã có nghe chuyện người bị hổ vồ chưa?


Lý cười:
- Tưởng gì, chuyện đó thì miền núi nào chẳng có. Nhưng bác yên tâm, cháu có mang theo hai chiếc móng hổ, loại hổ tinh mà dân ở miền núi có được, chính là ông thầy mo trong bản thượng đã tặng cho cháu và bảo rằng hổ bình thường mà nhìn thấy ắt phải tránh xa!
Vừa nói Lý vừa vạch cổ áo ra, khoe hai cái móng cọp đã lên nước bóng. Ông già khẽ lắc đầu:
- Không ăn thua gì đâu. Hoặc có tác dụng thì cũng hạn chế thôi. Theo ta biết có nhiều người đeo móng hổ vẫn bị hổ vồ như thường.
Lý không cãi, thật ra anh cũng không tin vào tác dụng của hai chiếc móng hổ lắm, chẳng qua do cần phải đi gấp tới nơi, đó là cái đồn điền của một người bạn chí thân, mà vừa rồi anh hay tin bạn mình bị bệnh quá nặng, cần có người tới giúp đỡ.
Thấy Lý quá muốn đi, ông cụ đưa cho anh một cái bọc nhỏ và dặn:
- Tôi tặng cậu vật này, nó là nhúm lông đuôi hổ, nó có tác dụng hơn mấy cái móng nhiều, bởi nó đã được làm phép. Thôi, chúc cậu lên đường bình an, khi trở về nếu có dịp ghé nhà lão chơi.
Lý cám ơn ông rồi lên đường ngay. Do không có đường xe nên Lý phải vác ba lô đi bộ. Cũng may đã từng hoạt động đoàn hướng đạo nên Lý đi bộ vừa nhanh vừa không thấy mệt. Anh tính, cứ đi theo tốc độ ấy thì anh sẽ tới đồn điền của bạn trước lúc trời tối. Mà thậm chí, nếu có lỡ đường thì anh cũng có thừa khả năng mắc võng ngủ trên cây để chờ sáng đi tiếp.
Đi được hơn một giờ thì nhìn xa xa Lý thấy một dòng sông, anh nhớ lời bạn dặn là đồn điền nằm bên bờ dòng sông lớn, Lý buột miệng:
- Mình đi dọc sông này thì sẽ tới nơi thôi!
Ước tính mình đã đi được hơn nửa đường, Lý tự hài lòng và định dừng chân ở gốc cây cổ thụ phía trước mặt để nghỉ chân và uống nước, nhưng đúng lúc đó anh chợt nhìn thấy có làn khói xanh bốc lên từ phía trước mặt, khá gần, anh lẩm bẩm:
- Khói này là khói bếp, như vậy là có nhà người ở, may quá!
Anh đi nhanh về phía đó và quả nhiên Lý nhìn thấy một túp lều bên đường.
Nhà tuy nhỏ nhưng khá khang trang, khác với những lều tạm bợ của cánh thợ rừng che để trú chân. Và quan trọng hơn là hình như có người ở!
Vừa tính cất tiếng hỏi thì chợt Lý nghe có nhiều tiếng roi vọt quất vào vật gì đó phía sau nhà, kèm theo là tiếng một phụ nữ lớn tuổi quát lên từng hồi:
- Cho mày chừa! Cho mày bỏ cái tính ngang ngạnh nè!
Ai đó bị đánh đòn! Lý lắc đầu ngao ngán, tự nhủ:
- Ở giữa chốn thâm sơn cùng cốc này mà vẫn còn có roi vọt với nhau, nghĩ cũng lạ...
Anh bước vào hiên nhà, thấy có mấy cái bàn và hơn chục chiếc ghế, anh chợt hiểu, nơi đây là một quán bên đường! Thì ra là vậy...
Lúc ấy, tiếng roi quất càng mạnh và đến lúc ấy anh mới nghe tiếng người bị đòn ré lên, kêu van.
- Một cô gái!
Qua giọng van xin Lý biết đó là một cô gái, anh bức xúc và không kiềm chế được, đã xông đại vào nhà, đi thẳng đến chỗ phát ra tiếng roi quất. Trước mắt Lý là một cô gái tuổi khoảng mười lăm mười sáu, quần áo tả tơi, đang bị đè xuống đất và chịu những làn roi vút xuống thẳng tay! Một hình ảnh mà Lý không tài nào chịu được, anh quát lớn:
- Sao đánh người dã man đến vậy? Người chứ có phải là vật đâu!
Anh lao tới lấy thân mình đỡ những đường roi đang vụt xuống. Người đánh đang điên tiết nên không kịp dừng tay, đã quất thẳng vào người Lý mấy roi liền rồi mới chịu dừng lại:
- Ơ, cái anh này, ai cho phép anh...
Người vừa nói là một phụ nữ tuổi trung niên, người đang cầm roi. Bà ta trợn mắt nhìn Lý như nhìn con quái vật. Lúc ấy, Lý cũng đã nổi cáu bởi thấm cái đau của mấy roi vừa rồi, anh gắt lên:
- Sức tôi mà còn chịu không nổi roi của bà, sao lại đánh một người yếu đuối thế này?
Bà ta cất giọng đanh ác:
- Con ta, ta đánh mắc mớ gì anh! Mà sao anh tự tiện xông vào nhà người khác mà không được phép vậy?
Lúc này Lý mới đứng thẳng lên, phân trần:
- Tôi là khách qua đường, nghe có người bị ức hiếp nên không đành làm ngơ. Mà cô gái này tội gì để bị đòn đến nông nỗi này?
Lúc này bà ta mới chịu buông roi, nhưng vẫn nghiến răng hăm he:
- Lần sau tao sẽ đánh gấp đôi!
Rồi bà ta bỏ ra nhà ngoài, hầu như không quan tâm gì đến sự có mặt của khách lạ. Lúc ấy Lý mới quan sát kỹ cô gái bị đòn, tuy quần áo rách bươm, mặt mũi lấm lem và tóc tai bù xù, nhưng vẫn lộ ra đó là một cô gái có nhan sắc...
Vừa khi ấy, cô nàng vụt lên tiếng:
- Khách quan hãy mau mau ra nhà trước đi, không thì em sẽ bị đòn thêm!
Lý muốn hỏi thêm, nhưng lúc ấy đã nghe tiếng oang oang của bà chủ quán:
- Uống nước mà không ngồi ghế ở trước này, ra nhà sau làm gì thế?
Lý đành phải bước trở ra. Anh phải giải thích thêm:
- Tôi xin bà, cô ấy là con gái mà, có roi vọt thì cũng là tượng trưng thôi, đánh kiểu vừa rồi thì hổ cũng chịu không nổi, nữa là...
Câu nói của Lý khiến bà chủ quán quắc mắt nhìn anh như muốn phản ứng gì đó, nhưng có lẽ kịp dừng. Chỉ nghe bà ta ''hừ'' lên một tiếng trong họng rồi ngoe nguẩy bỏ đi. Lý phải gọi:
- Cho tôi bình trà ngon, mấy cái bánh ngọt.
Mụ ta nói vọng ra:
- Ở đây chỉ có trà xanh chớ làm gì có trà ngon. Còn bánh thì chỉ có bánh nếp ăn no bụng thôi!
Lý bảo:
- Cũng được!
Anh uống một bình trà xanh mà cảm thấy ngon như uống trà sen trà lài.
Riêng hai cái bánh nếp thì tuy đã nguội, có lẽ hàng hôm qua còn tồn lại, nhưng do đói nên Lý ăn một hơi hết sạch và còn cám ơn rối rít:
- Cám ơn bà chủ đã cho ăn uống ngon. Lúc nãy có mạo phạm thì xin bà bỏ qua cho...
Bấy giờ bà ta mới dịu giọng:
- Cũng chẳng qua là dạy con mà thôi. Công tử thấy không, thân con gái ở giữa nơi thâm sơn này, nếu không quản lý chặt, để cho tự do ra ngoài giao du thì làm sao giữ nổi thân! Tôi là mẹ mà...
Nghe bà ta nói vậy Lý cũng cảm thông, anh thật lòng khuyên:
- Dẫu sao cô ấy cũng là con gái, mà roi vọt như vừa rồi là không nên. Cháu là người dưng, nhưng cám cảnh cô ấy, nên xin với bà nương nhẹ tay cho. Cháu ở trong đồn điền, nếu có dịp cháu sẽ ra đây nhờ bà và cô ấy giúp cho nhiều việc.
Người đàn bà tỏ vẻ mừng vui:
- Công tử ở gần đây thì tốt quá! Hay là... công tử coi ai thì làm mai cho con nhỏ giùm, nó đã tới tuổi rồi...
Lý hứa cho qua chuyện chứ thật ra không quan tâm cho lắm:
- Cháu sẽ lưu ý...
Anh ăn uống xong thì từ giã, trước khi đi còn hỏi:
- Đây tới đồn điền trà còn bao xa nữa?
- Ở đây có ba đồn điền trà, nhưng lớn nhất là của nhà ông Đốc Lãnh. Vậy cậu hỏi đồn điền nào?
Lý reo lên:
- Chính là đồn điền của ông Đốc Lãnh. Bạn tôi ở đó!
Mụ ta tỏ ra rành chuyện:
- Con trai duy nhất của ông Đốc đang quản lý đồn điền đó. Anh ta đã chết ngày hôm qua rồi!
Lý rụng rời:
- Chết rồi sao? Trời ơi...
Anh đứng lên chuẩn bị đi, nghe vậy lại ngồi phịch xuống, người thẫn thờ...
Bà ta phải nhắc:
- Nghe nói cậu ấy không thân nhân bên cạnh, đang chờ người nhà từ thành phố tới, nếu đúng là cậu thì mau tới đi để còn lo hậu sự cho người ta!
Lý vừa bước đi mà đầu óc rối bời...
***
Lo xong ma chay rồi, Lý có muốn về cũng không về được. Bởi đồn điền đang mùa thu hoạch, mà không có người trông nom thì coi như cho không thiên hạ những gì là công sức của Vọng bỏ ra. Hơn nữa, đây còn là tài sản lớn, không thể bỏ mặc được. Cuối cùng Lý quyết định ở lại.
Đêm đầu tiên, Lý ngủ lại do phải tất bật lo chuyện hậu sự cho Vọng nên anh chưa thấy có gì khác thường. Qua đêm thứ hai, tức là sau khi chôn cất cho Vọng xong, vừa đặt lưng xuống là Lý đã ngủ say.
Có lẽ đến quá nửa đêm....
Bỗng bên tai Lý nghe như có người gọi! Anh choàng dậy thì rõ ràng còn nghe văng vẳng:
- Mình lạnh lắm, làm ơn...
Giống như tiếng của Vọng? Lý hốt hoảng bật dậy, nhảy ngay xuống giường và mở cửa sổ nhìn ra. Từ đó, tầm mắt của Lý có thể thấy khu đất chôn Vọng.
Đêm tối mịt mù...
Nghĩ rằng mình nghe lầm, nên sau một lúc quan sát, anh đóng cửa sổ lại, đi ngủ tiếp. Nhưng lần này thì tiếng người rõ hơn:
- Hãy giúp mình, hãy cứu cô ấy!
Đúng là tiếng của Vọng rồi! Lý gọi to:
- Vọng! Cậu ở đâu? Cậu còn sống phải không?
Không có hồi đáp. Lý mở tung cửa sổ vừa gọi lớn lần nữa:
- Vọng, mình tìm cậu đây!
Thấp thoáng xa xa sau rặng cây, Lý thấy như có một bóng người đang lướt đi rất nhanh. Không kịp suy nghĩ thêm, Lý nhảy qua cửa sổ rồi cứ theo cái bóng phía trước mà chạy. Cũng khá xa, cuối cùng anh đã đến trước ngôi mộ của Vọng. Mộ còn mới, không có dấu hiệu gì khác thường, nên Lý đứng lặng người một lúc rồi mới lên tiếng:
- Có phải cậu muốn nói gì không, Vọng? Mình đây mà…
Vẫn yên lặng như tờ...
Lý đành phải nói một mình:
- Mình nghĩ là cậu đang có chuyện gì đó muốn nói, mình nghe đây và hứa là sẽ làm tất cả cho cậu. Bây giờ chúng ta chỉ còn có nhau thôi mà, đừng ngại gì hết nghe Vọng!
Những lời nói thống thiết của Lý hình như có tác dụng, chợt có một luồng gió lớn thổi lên và trong phút chốc bụi bốc lên mù mịt chung quanh ngôi mộ.
Khi gió lặng, bụi tan thì thật ngạc nhiên, có một người ngồi xếp bằng trước mộ!
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

Re: MỘ CHÀNG XÁC THIẾP (Nguời Khăn Trắng)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 5 Tháng 7 16, 2015 3:03 am

Chương 2
Mộ Chàng Xác Thiếp
- Vọng!
Rõ ràng là Vọng, nhưng đúng hơn đó là xác của anh! Lý hốt hoảng:
- Sao thế này Vọng?
Lý bước tới, vừa chạm đến thì cái xác đã ngã lăn ra. Một bàn tay của Vọng nắm chặt một mảnh giấy. Lý cầm lấy mảnh giấy, nhưng trời tối quá không thấy được những chữ gì viết trên đó, anh thầm trách sao lúc nãy không cầm theo cây đèn pin. Bỗng từ đâu có đến vài chục con đom đóm bay tới, sà gần mảnh giấy, khiến cho Lý nhìn thấy khá rõ một dòng chữ trên đó: ''Mình không còn lo cho nàng được nữa, cậu hãy giúp nàng, cứu lấy nàng!''
Chữ viết là của Vọng!

Lý lúng túng chưa biết phải xoay sở ra sao với cái xác của Vọng, để lại đây và chạy về gọi người ra giúp có lẽ là giải pháp ổn nhất. Anh quyết định như vậy, nên chạy thật nhanh về trang trại. Có mấy người công nhân cất nhà ở gần đó, nên chỉ mấy phút sau Lý đã gọi được hai người cùng anh chạy trở ra, định khiêng xác Vọng vào nhà.
Nhưng ra đến nơi thì mọi người ngơ ngác:
- Xác đâu?
Lý nhìn chung quanh, soi đèn ngay đầu mộ nơi Vọng ngã nằm lúc nãy cũng chẳng hề thấy một chút dấu vết gì. Duy chỉ có mảnh giấy trong tay anh thì vẫn còn nguyên với dòng chữ mơ hồ ấy...
Không muốn mấy người kia hoang mang thêm, nên Lý tìm cách nói cho qua chuyện:
- Có lẽ tôi bị hoa mắt...
Anh cám ơn hai người hàng xóm rồi lững thững đi về với lòng nặng trĩu những suy nghĩ không lời giải...
Vừa đẩy cửa phòng bước vào, Lý đã phải khựng lại tròn mắt nhìn một người đang đứng giữa phòng!
- Cô là ai?
Thoạt nhìn cô gái lạ, Ly chưa nhận ra là ai, nhưng anh ngờ ngợ như đã gặp ở đâu rồi... Cô nàng lên tiếng:
- Khách tới nhà mà không hoan nghênh sao?
Lý cau mày.
- Cô là...
Bất chợt nàng vạch một bên tay áo lên, chìa ra một cánh tay đầy những vết bầm tím, vừa hỏi:
- Cũng chưa nhận ra sao?
Lúc này Lý mới "ồ" lên:
- A, phải rồi!
Anh nhớ ra cô gái này chính là cô con gái bị đòn ở quán bên đường mấy hôm trước, nên hỏi lại:
- Cô ở chỗ quán phải không?
Nàng không đáp mà bước tới bên cửa sổ, nhìn ra hướng bóng đêm mịt mù, rồi chợt oà lên khóc! Lý hốt hoảng:
- Kìa, cô sao vậy?
Nhớ tới trận đòn anh đã chứng kiến hôm trước, Lý hỏi:
- Cô lại bị đòn nữa phải không?
Bất chợt, nàng vụt chạy ra ngoài. Lý gọi giật lại:
- Cô ơi!
Nhưng cô ta đã... biến nhanh vào đêm tối. Lý vừa ngỡ ngàng vừa lo sợ. Anh nhớ từ đây về chỗ ở của cô ta ít nhất cũng hai ba cây số, mà đường vắng, đêm khuya nữa...
Lại nhớ tới lời dặn của Vọng: "Hãy lo cho nàng, hãy cứu nàng!" Chợt Lý hiểu ra, anh kêu lên:
- Đúng nàng ta rồi!
Anh tức tốc chạy theo hướng về con đường mòn mà mình đã đi qua bữa trước, bất chấp hiểm nguy đang chờ đợi...
Và anh đã gặp nguy thật. Đang chạy, bỗng Lý nghe như có một tiếng lướt gió thật mạnh từ phía sau, và... cả người anh bị cuốn đổ về phía trước rồi ngất đi...
***
- Tưởng là không dậy nữa chứ!
Nghe giọng quen quen, Lý ngước nhìn và vô cùng sửng sốt khi thấy người đang ngồi ở cửa phòng lại chính là bà chủ quán bên đường! Bà ta không nhìn Lý nhưng rõ ràng là đang hỏi anh:
- Đi đâu mà giữa đêm khuya như vậy, bộ hết muốn sống rồi sao?
Lý bật dậy, khi nhớ ra cô gái:
- Cô ấy đâu rồi?
Sắc mặt người đàn bà đanh lại:
- Sao anh cứ chú tâm vào nó làm gì?
- Bà đã làm gì cô ấy rồi phải không?
- Nếu làm gì thì mắc mớ gì tới nhà anh?
Lý nói mà không cần giữ ý:
- Tôi nói thật, nếu bà làm gì cô ấy tôi sẽ không để yên! Bà là gì của cô ấy cũng mặc, nhưng không thể hành hạ người ta tàn nhẫn đến như thế!
Bỗng bà ta phá lên cười, giọng cười lanh lảnh giữa đêm khuya nghe mà lạnh cả người. Rồi bà ta quay vào trong gọi lớn:
- Ra đây cho anh chàng hung hăng vô lý này xem mặt chút coi?
Cô gái bước ra thái độ bình thản như chẳng có gì xảy ra. Cô ta đưa mắt nhìn Lý một cách dửng dưng khiến anh phải hỏi liền:
- Cô có làm sao không?
Nàng ta lại lẳng lặng quay vào trong mà không nói lời nào. Bây giờ bà chủ quán mới lên tiếng:
- Anh có thấy sự lố bịch của mình chưa? Thế nào, còn muốn làm gì nữa?
Rồi bà ta đứng lên, kể ơn:
- Nếu lúc nãy tôi không đem anh về đây thì cọp béo đã xé xác giữa rừng rồi? Đúng là điếc không sợ súng mà!
Bà ta lại bỏ vào trong nốt. Chỉ còn lại một mình Lý đứng đơn độc giữa căn phòng lạ. Một lúc sau, anh mới nhận ra phòng anh đang đứng là phòng của phụ nữ, bởi vài bộ quần áo máng ở móc đúng là của con gái. Như vậy...
Chưa kịp suy nghĩ gì hết thì đã nghe bên ngoài có tiếng vọng vào:
- Không ra uống một chút nước nóng cho tỉnh lại, định ở luôn trong giường của con gái tôi sao?
Lý bẽn lẽn bước ra. Lúc này anh thấy chính cô nàng lúc nãy tự tay rót chén trà nóng rồi đặt trên bàn, ý là mời khách. Tranh thủ lúc không có mụ kia ở đó, Lý hỏi khẽ:
- Cô có muốn nói gì không?
Nàng không đáp, chỉ nhẹ lắc đầu rồi quay đi. Chợt có tiếng đằng hắng phía sau:
- Phong tục xứ này nếu khách mà lén lút thì thầm với con gái chủ nhà thì sẽ bị cột ngoài gốc cây cho ma lai nó rút ruột đấy!
- Tôi chỉ...
Lý định giải thích thì cô gái đã rất nhanh biến mất vào trong. Rồi từ phút đó không hề thấy cô ta xuất hiện nữa. Chờ thêm một lúc, khi nhìn bên ngoài thấy trời đã sáng, Lý hỏi:
- Bà và cô ấy ở đây với ai?
Chỉ tay về phía vách nhà:
- Ở với vật đó!
Lý nhìn và phát hoảng, bởi trên vách treo một bộ da hổ còn nguyên vẹn, kể cả chiếc đầu đang nhe nanh!
- Bà... bà...
Thấy Lý lắp bắp, bà ta cười khẩy:
- Ở đây mà không đủ sức đương đầu với cọp beo thì chỉ có nước làm mồi cho chúng thôi!
- Chính bà đã...
Bà ta lại phá lên cười:
- Nếu không phải tôi thì ai vào đây? Mà cả con gái tôi nữa, nó cũng có thể...
Bà ta hàm ý đe doạ Lý, bảo anh ta đừng có ve vãn con gái mình? Lý hiểu ý, nhưng vẫn chưa yên tâm về cô gái, nên lại phải hỏi:
- Cô ấy đâu rồi, tôi muốn hỏi một chút....
Bà ta nhún vai rồi bỏ đi, vừa nói với lại:
- Để coi anh có tài gì làm nó nói chuyện thì hãy thử!
Bà ta rút luôn vào nhà sau, không trở lại nữa. Đã một lần xông vào đó nên Lý muốn liều lần nữa, nhưng lại không dám.
Mặt trời đã lên ngang ngọn cây mà Lý vẫn chưa chịu về. Anh quyết đợi để gặp cho được cô gái và chỉ hỏi một câu. Cô có quen với Vọng không?
Nhưng xem ra Lý đành phải thất vọng, vì lúc anh bước ra sân để đợi thì khi nhìn lại cửa quán đã đóng! Một cách để đuổi khách...
Không còn cách nào hơn, Lý đành phải quay về. Vả lại, anh còn phải xem lại chuyện cái xác của Vọng nữa...
Vừa thấy anh, hai người hàng xóm đêm qua đã nói ngay:
- Có một cô nào đó đang đợi anh trong nhà.
Lý ngạc nhiên:
- Ai vậy?
Họ lắc đầu:
- Không phải là người ở xứ này. Đầu tiên hỏi cậu Vọng, nhưng sau khi nghe nói cậu Vọng mất thì cô ấy lại hỏi anh. Có phải anh là Lý không?
Lý gật đầu:
- Lý là tôi.
- Vậy cậu mau vào tiếp khách đi. Hình như người thành phố.
Vừa bước vào Lý đã ngạc nhiên kêu lên:
- Phi Nga! Sao em biết nơi này?
Cô gái tên Phi Nga đứng lên nhìn Lý với cặp mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
- Sao anh Vọng chết mà chẳng ai báo tin cho em vậy? Nếu không nhờ.
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

Re: MỘ CHÀNG XÁC THIẾP (Nguời Khăn Trắng)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 5 Tháng 7 16, 2015 3:04 am

Chương 3
Mộ Chàng Xác Thiếp
- Vậy làm sao em biết tin mà về?
- Em mơ thấy Vọng chết!
Lý lại càng ngạc nhiên hơn:
- Em mơ thế nào?
- Nửa đêm, Vọng gọi em rõ như khi Vọng còn sống! Anh ấy đòi em phải trả lại cho anh ấy những gì em đã lấy mất! Mà em có lấy gì đâu? Chỉ có anh ấy lấy đi của em thì có...
Nói tới đó thì nàng bật khóc. Lý không quen nghe đàn bà khóc, anh sốt ruột:
- Em bình tĩnh nói cho anh nghe coi, chuyện gì?
Phi Nga cố ngăn xúc động:
- Anh Vọng đã lấy cả đời con gái của em, vừa qua lại phũ phàng tuyên bố huỷ bỏ hôn ước mà hai bên cha mẹ khi còn sống đã hứa với nhau. Anh xem, vậy ai mới là người phải trả nợ trong vụ này?


Lý thở dài:
- Bây giờ thì còn gì nữa mà trách móc. Vọng đã nằm xuống mà chính anh cũng không thể ngờ được, cậu ấy đâu có bệnh gì? Cũng không hề bị tai nạn, vậy chẳng hiểu sao chỉ trong một buổi chiều đã lăn ra chết mà không kịp trăng trối một lời!
- Em đã khuyên anh ấy rồi, ham sống chi ở chốn thâm sơn cùng cốc này, chỉ không may một chút là dẫn tới hiểm nguy ngay. Nhất là bị chứng khí, tà độc... biết đâu mà lường! Biết đâu anh ấy bị ai đó thư, ếm cũng không chừng!
- Em có vẻ rành?
Thấy Lý có vẻ dò xét mình, Phi Nga nhắc:
- Anh quên là trước đây em cũng từng có một đồn điền trà gần đây sao? Chính em đã chứng kiến nhiều chuyện rùng rợn, ly kỳ ở vùng này. Những điều đó còn ám ảnh em đến ngày nay.
Trong lời nói của Phi Nga có cái gì đó khiến Lý hơi ngạc nhiên:
- Từ ngày biết em qua Vọng đến nay, anh có nghe em nhắc tới chuyện em từng sống ở đồn điền bao giờ đâu?
Phi Nga nói một câu làm Lý giật mình:
- Chính anh Vọng không cho em kể!
- Vọng giấu cả anh?
- Em không biết, chỉ làm theo lời dặn của anh ấy thôi. Tụi em đã gặp nhau đầu tiên trên vùng đất này kia mà. Cho đến khi em về Sài Gòn...
Lý đứng lên:
- Em có muốn đi thăm mộ của Vọng?
Phi Nga lắc đầu:
- Trước khi ghé đây em đã ra thăm mộ rồi.
- Em biết mộ?
- Nhờ cái chú gì đó ở gần đây chỉ.
Lý hỏi trở lại chuyện Nga nói lúc nãy:
- Em nói Vọng về báo mộng bắt em trả lại cái gì đó, vậy là sao? Em có tin rằng đó chỉ là mộng mị, hay chuyện có thật?
Lý nói tiếp cho cô ta nghe:
- Chính anh cũng được Vọng về gọi mấy lần, và anh cũng đã gặp Vọng đêm qua!
Câu nói của Lý khiến Phi Nga tái mặt:
- Vọng còn sống, hay là...
- Dĩ nhiên là vong hồn thôi. Nhưng rõ ràng Vọng chết linh, mới đó mà đã hiện hồn về rồi. Điều này ắt có uẩn khúc gì đây...
Giọng của Phi Nga không còn tự nhiên:
- Chắc là... tại anh bị ám ảnh chăng. Em không tin...
Lý quả quyết:
- Vọng hiện ra bằng xương bằng thịt, đòi anh phải cứu người nào đó..
Phi Nga bị kích động thật sự:
- Cứu ai? Một cô gái phải không?
- Em biết?
Phi Nga tỏ ra lúng túng:
- Em... em đoán...
Lý nhìn thẳng vào mắt Nga:
- Có chuyện gì giữa hai người phải không? Anh nhớ có lần Vọng nói rằng khi Vọng huỷ hôn thì em đã doạ sẽ giết Vọng, đúng không?
Phi Nga chối liền:
- Làm gì có chuyện đó! Em có bị sốc, lại giận nữa, nhưng đâu đến đỗi...
- Anh cũng không biết nhiều chuyện của hai người. Cả năm nay anh bận đi xa nên cũng không liên lạc với Vọng, mới vừa rồi bất chợt anh nhận được một lá thư, Vọng tha thiết gọi anh về đây, bảo là có chuyện quan trọng để nói. Chỉ tiếc là khi anh về tới thì Vọng, vừa chết! Trong lá thư để lại Vọng cũng chỉ nói...
Phi Nga giật bắn người:
- Anh ấy nói gì trong đó?
Hơi ngạc nhiên về thái độ của Nga, nhưng Lý không để lộ:
- Chỉ dặn dò anh một số việc giữa anh và cậu ấy, không liên quan gì đến ai khác.
- Không nói gì đến em?
Lý lắc đầu:
- Làm gì có. Có lẽ thời gian em và Vọng yêu nhau thì anh ít liên lạc với hai người. Em nhớ không, chúng ta chỉ gặp nhau hai ba lần gì đó, nhân chuyến Vọng về Sài Gòn lo cho ông già bệnh, một lần lúc đám tang ông cụ. Lần đó, vô tình anh còn được chứng kiến em và Vọng cãi nhau dữ dội, và có lẽ...
- Tụi em chia tay nhau lúc đó. Anh ấy có người con gái khác, anh biết không?
Lý ngạc nhiên:
- Có chuyện đó sao? Khi nào?
- Thì còn khi nào nữa, lúc đó em hay tin và hỏi thì ảnh không chối mà còn hỏi lại em. Vậy chứ em yêu ảnh được bao nhiêu mà đòi độc quyền?
Kể lại mà giọng Phi Nga còn hằn học:
- Chính lời nói đó của Vọng nên em điên tiết lên, em đòi lên trên này để tìm ra lẽ, nhưng Vọng không cho, còn hăm doạ là nếu em quậy thì anh ấy sẽ không để em yên! Chính vì lẽ đó mà em mới giận, em đòi sòng phẳng với Vọng!
- Vọng có cô gái nào khác ở đồn điền này.
- Không sai! Anh chưa nghe?
Lý lắc đầu:
- Anh mới lên thì làm sao biết.
- Một đứa con gái địa phương này, là người thiểu số, chẳng biết có là tiên nữ hay hằng nga không mà Vọng lại mê đến vậy!
Trong giọng nói của Phi Nga chứa đựng đầy sự hằn học, không giống với một người bình thường, nhất là khi cô và Vọng đã chấm dứt quan hệ từ lâu...
Lý hỏi lại:
- Em tính ở lại chờ mở cửa mả cho Vọng xong mới về chứ?
Phi Nga lắc đầu:
- Em sẽ về ngay trưa nay. Em lên để chứng tỏ cho Vọng biết là em không hề nợ anh ấy gì cả. Và cũng để cho "cô ấy" của Vọng hiểu rằng: nếu Vọng còn có em thì anh ấy không chết! Làm xong việc đó rồi em phải về gấp, xe đang đợi em ở bên đường liên tỉnh.
Lý đã có nghe nói đường liên tỉnh ở cách chỗ này không xa, nơi đó xe hơi vào tận nơi, nhưng từ đồn điền của Vọng muốn đến đó phải băng qua một đồn điền khác; vốn có mối bất hoà với chỗ của Vọng, nên từ vài năm trở lại đây người ta đã khoá con đường tắt đó, khiến cho mọi sự đi lại của bên Vọng đều phải qua con đường mòn hẹp hơn, chỉ có xe thô sơ đi lại được. Tức là con đường mà Lý đã vào mấy hôm trước.
Nghe Phi Nga nói đi bằng con đường tắt đó, Lý hỏi:
- Sao em băng qua đồn điền bên cạnh được!
- Đó là đồn điền của ba em mà!
- Tức là của em? Vậy tại sao lâu nay Vọng không đi qua đó được?
Phi Nga hơi lúng túng:
- Tại... tại bởi... Vọng sĩ diện. Trót từ hôn em nên anh ấy không muốn...
- Thì ra là vậy...
Tuy tỏ ra đã hiểu, nhưng thật ra trong lòng Lý vẫn còn có điều gì đó ngờ ngợ... Anh đột nhiên hỏi:
- Em đã biết được cô gái chiếm trái tim của Vọng?
- À… à biết. Nhưng em coi thường, em không quan tâm tới. Cô ta so với em sao được!
- Cô ta là ai, tên gì và ở đâu?
Nga sững sờ nhìn Lý, cau mày hỏi:
- Anh điều tra em đó à?
- Nếu em hiểu như vậy cũng được. Bởi ít ra anh cũng muốn biết đôi chút về chuyện đó, để khi lưu lại nơi này anh có thể...
- Anh muốn gặp cô ta? E rằng...
Phi Nga đang nói bỗng ngừng ngang, như bị lỡ lời. Rồi cô bắt qua chuyện khác:
- Anh tính bao giờ về?
- Không. Có lẽ tôi còn ở lại một thời gian lâu để giúp Vọng giải quyết một số việc.
Nga chợt cười khẩy:
- Anh sẽ tốn công phí sức thôi! Đất này không hợp với những người như anh và Vọng. Tốt hơn là...
Cô nàng đứng dậy và bước ra ngay mà không bắt tay Lý như cô vẫn làm trước đây. Khi ra đến sân còn nói với lại:
- Vùng đất này nguy hiểm, tốt hơn hết là anh cũng nên bỏ đi là vừa!
Nàng ta đi bộ xuyên qua khu đồn điền của Vọng một cách thành thạo, chứng tỏ đã quá quen thuộc với nơi đây.
Nàng ta chưa khuất dạng thì Hai Tùng, người ở gần đó chạy sang nói với Lý:
- Tôi nhớ ra rồi, cô này lúc trước có tới đây nhiều lần với cậu Vọng, mà đặc biệt là tới vào ban đêm. Hình như ở đâu bên trang trại của ông Phủ Hài cạnh đây. Cánh đó thì dữ dằn, nổi tiếng lắm. Nổi tiếng về giàu có mà cũng khét tiếng về sự tàn bạo nữa! Khi thấy mấy năm nay cậu Vọng không qua lại với nhà cô ta nữa tôi cũng mừng thầm.
- Anh biết lý do tại sao hai nhà đó không chơi với nhau không?
Hai Tùng đưa tay cứa ngang cổ:
- Giết người.
Lý trố mắt:
- Giết ai?
- Chuyện hơi dài, cậu ở đây lâu ắt sẽ nghe người ta kể. Mà vắn tắt thế này, ông Phủ Hài trước khi chết đã giết hai công nhân chỉ vì họ lỡ ăn cắp một ít trà đem bán.
Lý bức xúc:
- Quá đáng!
Hai Tùng hạ giọng:
- Chuyện đó còn là nhỏ. Cô con gái hồi nãy còn ghê hơn, nghe nói chỉ vì ghen tuông thế nào đó mà cô ta đã giết cả nhà tình địch của mình bằng cách trói cả mấy người rồi bỏ trong rừng cho hổ ăn thịt! Tôi không ngờ sau mấy năm lặn mất tăm, bây giờ cô ta lại dám dẫn xác về đây!
- Anh chắc chắn có chuyện đó?
Hai Tùng quả quyết:
- Chuyện ấy ở xứ này ai mà chẳng biết. Chỉ có điều trước kia do sợ thế lực của Phủ Hài nên người ta không dám nói, không dám làm lớn chuyện. Rồi lâu ngày những chuyện ấy chìm vào quên lãng...
Lý dò hỏi thêm:
- Anh có biết gì về chuyện Vọng có người đàn bà khác không?
Hai Tùng hơi có vẻ sợ sệt:
- Chuyện đó... mà thôi, do không rõ lắm, nên tôi không thể nói. Cái gì mình biết rành hãy nói...
Lý có hỏi thêm cách nào anh ta cũng không nói, và còn tìm cách thoái thác, tránh phải nói chuyện thêm với Lý. Sau khi Hai Tùng về rồi, Lý một mình đi ra ngoài phần mộ của Vọng. Tự dưng Lý có cảm giác như bạn mình còn có điều gì đó chưa được làm sáng tỏ.
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

Re: MỘ CHÀNG XÁC THIẾP (Nguời Khăn Trắng)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 5 Tháng 7 16, 2015 3:05 am

Chương 4
Mộ Chàng Xác Thiếp
Lần này là ban ngày nên Lý có dịp quan sát kỹ quanh ngôi mộ. Chính Lý đã đắp mộ này, nên bất cứ một cái gì khác lạ anh phát hiện ngay. Vật lạ đó là một vuông vải lụa ngũ sắc của ai đó quấn quanh gốc một cây hoa cúng ngay trên đầu mộ.
Không rành về bùa chú, nhưng vừa nhìn thấy thì Lý đã nghĩ ngay đến điều đó. Anh định đưa tay gỡ ra, nhưng chợt dừng lại kịp. Rồi sau mấy giây suy nghĩ, Lý gom một mớ cỏ khô quanh đó và châm lửa đốt. Đợi cho ngọn lửa bừng lên, Lý dùng chân đá nó vào chỗ có vòng vải ngũ sắc. Lửa bén rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã thành ngọn. Nửa phút sau thì cái vòng kia cùng với cỏ khô đã biến thành tro!


Lý hài lòng với hành động của mình, anh đứng im nhìn ngọn lửa tàn và thầm khấn vong hồn Vọng:
- Nếu cậu có linh thiêng thì báo cho mình biết, việc làm vừa rồi của mình đúng hay sai? Mình có giúp gì được cho cậu không?
Bỗng đống tro tàn kia bốc lên cao như cơn lốc xoáy, như một cách đáp lại lời khấn của Lý! Anh phấn khích:
- Như vậy vong linh của cậu hiểu được việc làm của mình rồi! Nếu mình không lầm thì cái vòng vải ngũ sắc lúc nãy là của ai đó ếm trước mộ cậu phải không?
Lý ngồi xuống ngay đầu mộ giữa trời nắng chang chang, và anh như đang nói chuyện tay đôi với Vọng:
- Cậu có biết không, vừa rồi tình cờ mình gặp Phi Nga ở đây. Cô ấy nói về thăm cậu, để chứng tỏ cho cậu thấy là cô ta không nợ nần gì cậu cả. Mình rất lạ là cô ấy vẫn tỏ ra cay cú với chuyện của cậu và ai đó... Phải chăng là cô ấy vẫn còn yêu cậu?
Dĩ nhiên là không có lời đáp của Vọng, nhưng Lý vẫn có cảm giác là bạn mình đang nghe. Anh lại tiếp:
- Mình có cảm giác rằng Phi Nga không chỉ về đây với mỗi lý do đó đâu. Mình cũng nghi vòng vải ngũ sắc vừa rồi là do cô ấy làm. Mình đã nghe người ta nói nhiều về những gì cô ấy làm trước đây, mình không hoàn toàn tin, nhưng dẫu sao mình cũng không có thiện cảm với cô nàng. Được rồi, mình sẽ lưu ý đến Phi Nga, cậu yên tâm.
Trong lúc nói, Lý vô tình phát hiện ra ở cuối ngôi mộ còn có một vòng vải ngũ sắc khác được cắm rất khéo, lẫn vào đám cỏ rậm!
- Lại còn có chuyện đây!
Lần này, Lý giải quyết nhanh gọn hơn, anh bật lửa diêm đốt thẳng vào đám cỏ. Ngọn lửa cháy phát ra một màu xanh rất lạ, rồi bất chợt như có tiếng ai kêu thét lên gần đó! Lý ngơ ngác nhìn quanh, bởi anh nghĩ có thể lúc đốt đã vô tình làm phỏng ai đó chăng?
Và Lý hốt hoảng khi nhìn thấy một người tuy đứng xa ngọn lửa, nhưng lại đang vùng vẫy, tỏ ra đau đớn lắm?
- Kìa, là bà sao?
Người kia chính là bà chủ quán bên đường. Chẳng hiểu sao bà ta lại ở đây và bị như vậy?
Lý chạy đến định hỏi rõ thì bỗng bà ta vụt chạy thật nhanh và biến mất vào đám lá rừng gần đó.
- Kỳ lạ cái bà này!
Lý định đuổi theo, nhưng nghĩ là anh nên quay trở lại ngôi mộ, và anh ngơ ngác khi nhìn thấy có một bó hoa thật tươi của ai đó vừa mới đặt xuống. Lý kêu to:
- Ai vừa đặt hoa ở đây, cho gặp mặt được không?
Chẳng ai đáp lời anh, mà cũng chẳng thấy bóng dáng của ai.
- Không lẽ là mụ kia!
Điều đó là không thể, bởi lúc vừa thấy anh thì mụ ta đã chạy biến từ hướng đằng kia. Vậy phải chăng...
Lý lại nghĩ tới Phi Nga. Anh bước về phía mấy ngôi nhà hàng xóm, gặp ngay Hai Tùng đang hớt hải chạy từ xa về, anh ta nói to:
- Xảy ra chuyện rồi! Cô... cô gì đó...
Anh ta phải thở gấp mấy hơi rồi mới trấn tĩnh lại, tiếp lời:
- Xảy ra chuyện với cô gì mới ở đây ra!
- Phi Nga!
Lý kêu lên, vừa hỏi lại:
- Cô ta bị gì vậy?
- Bị cháy! Chẳng hiểu sao cô ta bị cháy như cây đuốc khi đi về gần tới chỗ đậu xe, đang chuẩn bị lên xe về Sài Gòn!
Lý lặng người đi, anh đang liên tưởng tới cái vòng ngũ sắc và ngọn lửa bùng cháy vừa rồi...
- Anh có muốn qua đó coi không? Hình như người ta sắp đưa cô ấy đi cấp cứu.
Lý nhẹ lắc đầu rồi không nói gì, bước trở vào nhà...
- Cậu Lý ơi, cháy ngoài kia dữ dội lắm, cậu xem kìa!
Lý ngoái lại nhìn và giật mình, bởi nơi cháy là phía ngôi mộ của Vọng!
- Lúc nãy mình đốt...
Anh phóng chạy nhanh về phía đó. Hai Tùng gọi vài người nữa cùng chạy theo..
Ra tới nơi thì thấy ngọn lửa cháy bùng khá lớn, đã lan rộng đến gần vạt rừng kế bên. Hốt hoảng, Hai Tùng huy động mọi người:
- Chặn lửa phía rừng đi!
Họ dùng chà cây dập lửa. Lúc đó lửa đã lan hầu như khắp nơi quanh ngôi mộ, lửa trùm lên chẳng còn thấy nấm mộ đâu nữa.
Cũng may, nhờ biết cách dập lửa, nên một lúc sau thì ngọn lửa đã được dập tắt hoàn toàn. Nhìn lại ngôi mộ, Lý quá đỗi ngạc nhiên, bó hoa tươi trước đầu mộ vẫn còn nguyên, trong lúc mọi vật khác đều cháy sém!
- Lạ thật!
Lý lẩm bẩm và đích thân cầm bó hoa lên, anh phát hiện có một nhánh hoa rừng trắng muốt, rất lạ, được đính kèm theo bó hoa, như một biểu tượng của người tặng hoa, thay vì đề tên.
- Hoa trắng hay là bạch hoa? Có thể người nào đó tên này...
Quay sang Hai Tùng, Lý hỏi:
- Ở đây có cô gái nào tên là Bạch Hoa hay Hoa Trắng không?
Suy nghĩ một lát, Hai Tùng lắc đầu:
- Vùng này đa số là người thiểu số, họ không có tên Việt như vậy. Mà có chuyện gì không?
Lý lắc đầu:
- Không có gì. Tôi nhìn hoa nên liên tưởng thế thôi.
Anh đặt bó hoa xuống chỗ cũ, Hai Tùng nhìn và nói:
- Đây là hoa dại trong rừng, nhưng rất đẹp, chứng tỏ người hái bó hoa này rất có khiếu về mỹ thuật, mà lại khá công phu nữa, bởi lựa được toàn hoa đẹp như thế này không phải dễ kiếm một lúc đâu!
Đến nhà rồi mà hầu như suốt buổi trưa hôm đó, Lý cứ thắc mắc hoài về chuyện bó hoa. Chuyện nó không cháy trong lửa đã là một điều lạ, nhưng như Hai Tùng nói, hoa đó là hoa rừng, tức do một người ở trong rừng hái tặng, thì là một chuyện đáng quan tâm hơn. Nó có liên quan đến người phụ nữ riêng của Vọng?
Mải miết suy nghĩ mà Lý quên cả bữa cơm trưa do chị hàng xóm nấu giúp đã mang sang để ở nhà bếp từ lâu. Anh nằm vắt óc suy nghĩ cho đến lúc ngủ quên lúc nào không biết...
Khi tỉnh dậy thì thấy trời đã tối, bụng lại đang đói cồn cào, Lý định xuống bếp kiếm cái gì ăn, nhưng vừa bước được mấy bước bỗng mắt Lý dán vào một bó hoa tươi nằm trên bàn!
Hoa... rừng trắng!
Lý bật đèn sáng lên, và vô cùng ngạc nhiên trước bó hoa y như bó hoa ngoài mộ của Vọng lúc trưa!
Nghĩ tới ai đó đã lẻn vào phòng trong lúc anh ngủ, Lý chợt rùng mình...
***
Vừa đặt chân tới cổng bản Klông Bức, thì điều đập vào mắt Lý trước tiên là một vòng hoa trắng quen thuộc treo lơ lửng ngay cổng làng.
- Hoa trắng!
Đúng là vòng hoa này giống hệt với hai bó hoa mà anh thấy trên mộ của Vọng và ở trong phòng anh. Lý đứng sững lại, nhìn không chớp mắt, cho đến khi có người lên tiếng hỏi:
- Anh tìm già làng hay tìm An Liếng?
Lý chẳng biết đáp thế nào, bởi già làng thì anh chưa biết gặp để làm gì, còn An Liếng nào đó thì anh đâu biết là ai? Vậy mà trong lúc lúng túng anh đã đáp bừa:
- An Liếng?
Người hỏi anh là một phụ nữ trung niên, thái độ thân thiện, đặc biệt là khi nghe Lý nói tìm An Liếng thì chị ta có vẻ thích thú và mau mắn:
- Tìm An Liếng thì đi đường này!
Lý hơi hối hận, bởi lỡ An Liếng nào đó là một thầy cúng hay một gã nào đó không thân thiện thì rắc rối. Cũng may, khi dẫn anh tới trước một nhà sàn thì chị nọ cất tiếng gọi:
- An Liếng ơi, có người mang tin con mày tới đây rồi!
Lý quay sang hỏi chị ta:
- Tin con gì?
Chị nọ nói khẽ:
- Phải nói vậy nó mới tiếp khách. Kể từ khi con gái nó bị người ta hại thì nó không muốn gặp một ai cả, trừ phi...
Có tiếng chân bước làm rung sàn nhà, rồi một khuôn mặt đàn bà xanh xao ló ra, kêu lên:
- An Phờ Linh về đó ư?
Chị dẫn đường nói nhỏ với Lý:
- An Phờ Linh là tên đứa con gái đã chết của nó. Nó cứ nghĩ là con mình còn sống nên hỏi hoài như vậy, cậu cứ nói đại là Phờ Linh nhờ cậu nhắn tin về đi!
Lý không thể nói dối một cách trắng trợn như thế được, nhưng vừa khi ấy người đàn bà tiều tuỵ kia lại hỏi nữa:
- Con về phải không Phờ Linh?
- Nó chưa về, nhưng có tin của nó về đây má Phờ Linh ơi!
Chị ta giục Lý:
- Cậu lên tiếng đi, như vậy nó mới mời cậu lên nhà. Nhà nó có nhiều chuyện để mấy người Kinh như cậu cần tìm lắm! Lần trước cũng có một cậu giống như cậu tới đây, nghe nói đó là người ở đồn điền An Viễn, chỉ vì nói năng ấp úng nên bị nó đuổi về!
- Vọng?
Chị nọ kêu lên:
- Cậu biết cậu Vọng?
- Tôi là bạn thân. Tôi ở bên đồn điền An Viễn.
- Vậy là đúng rồi, con Phờ Linh vì cậu Vọng đó mà chết! Cậu đừng nói là ở bên đồn điền qua, sẽ làm cho nó nổi điên đó! Cậu nói giùm tôi là con Phờ Linh nhắn tin về, nói nó đang sống ở một nơi nào đó an lành lắm. Nói đi!
Không cách nào khác hơn, Lý đành phải nói dối:
- Cháu mang tin của Phờ Linh về. Cô ấy vẫn sống khoẻ, nhưng do phải đi học cái nghề để mai mốt về bản làng dạy lại cho bà con, nên chưa về được. Cô ấy khoẻ lắm.
Không ngờ chỉ bấy nhiêu lời đó đã khiến cho người đàn bà tội nghiệp mừng rú lên:
- Giàng ơi, con gái tôi còn khoẻ! Giàng ơi, nó sẽ trở về với tôi!
Bà ta ra tận cầu thang và nắm tay Lý kéo lên nhà sàn:
- Vào đi! Vào đây để ta tạ ơn. Giàng ơi, ta đã chờ đợi nó mấy chục con trăng rồi mà chưa thấy nó về. Cứ tưởng nó đã theo cái thằng ở bên đồn điền và bị con quỷ cái kia nó giết rồi!
Những gì bà ta nói Lý ngờ ngợ như những điều anh có nghe qua, anh định hỏi rõ thì chị dẫn đường nói nhanh vừa đủ cho anh nghe:
- Đừng bao giờ nhắc tới chuyện ở đồn điền, con này nó thù thâm căn cố đế những người ở bên đó.
Lý hiểu ý, anh làm bộ hỏi:
- Bà mẹ có muốn gửi gì cho Phờ Linh không?
Bà ta reo lên:
- Phải rồi, gửi chứ! Gửi chứ!
Bà chạy ra nhà sau lấy đem ra một vòng hoa trắng, mà vừa thoạt trông thấy Lý đã buột miệng:
- Hoa trắng!
Chị dẫn đường nói khẽ:
- Nó cuồng trí vì mất con gái nên ngày nào cũng vào rừng hái hoa Phờ Linh này về, rồi kết thành chùm treo máng khắp nơi, nó nói làm như vậy là để con Phờ Linh biết đường mà về!
- Hoa Phờ Linh? Hoa này tên là Phờ Linh?
- Đúng, người bản làng gọi là hoa Phờ Linh, còn tiếng Kinh có nghĩa là hoa trắng.
Lý lại kêu lên:
- Bạch Hoa! Cô gái này tên là Bạch Hoa!
Người đàn bà nghe Lý cứ nhắc hoài tên con mình, bà cau mày hỏi:
- Sao nói hoài tên con gái ta vậy?
Lý phải giải thích:
- Cháu muốn nói rằng Phờ Linh khoẻ mạnh, Phờ Linh nhớ mẹ và sẽ sớm về với mẹ!
Bà ta hài lòng:
- Vậy thì được.
Nhờ nói dối mà Lý được tiếp đãi ân cần, anh được mời ở lại ăn cơm, nhưng anh từ chối:
- Cháu phải về để còn sớm đem tin nhà cho Phờ Linh chứ! Lần khác cháu sẽ tới nữa.
Trước khi Lý ra về, bà ta còn quàng lên cổ anh vòng hoa trắng và nói:
- Đây là hoa may mắn, hoa mang tên con Phờ Linh. Cậu sẽ được giàng phù hộ.
Chị dẫn đường theo tiễn chân Lý đến tận bìa rừng, chị ta tiết lộ:
- Con gái nó là Phờ Linh thật ra đã chết trong rừng rồi, nó bị hổ xé xác!
Lý hốt hoảng:
- Bị người ta trói bỏ vào rừng?
Chị ta ngạc nhiên:
- Cậu cũng biết chuyện đó?
- Có phải do một cô gái khác làm hại không?
- Nó bị đánh ghen? Con Phờ Linh thương thằng bên đồn điền, rồi bị con vợ hay bồ gì của thằng đó ghen, ra tay độc ác làm cho con Phờ Linh chết không toàn thây!
Tự dưng Lý buột miệng:
- Phi Nga!
- Cậu nói gì?
- Dạ không...
Lý bắt rùng mình khi biết mình đã dò ra đúng mạch câu chuyện. Anh chỉ muốn rời nhanh khỏi nơi này, nên chào và bước đi như chạy. Đằng sau anh có tiếng vọng theo:
- Nhớ trở lại nhé!
Ra khỏi cánh rừng già, bước vào khu vực đồi trà rồi mà Lý vẫn chưa hay, anh đang miên man nghĩ về cô gái tên Phờ Linh hoa trắng. Chợt có tiếng gọi:
- Cậu Lý!
Nhìn thấy Hai Tùng, Lý phải bịa chuyện:
- Tôi đi tìm mấy thứ hoa lan trong rừng.
Nhìn thấy vòng hoa trắng đang quàng trên cổ của anh, Hai Tùng cười:
- Cậu lại cũng giống cậu Vọng ngày trước rồi, bữa nào đi về cũng có một vòng hoa như vậy. Hoa này người Thượng gọi là Phờ linh, nhưng người mình hay gọi là bạch hoa. Giống như hoa ở đầu mộ bữa trước mà cậu hỏi tôi đó.
Lý hỏi đột ngột:
- Anh biết gì về cô gái tên Phờ Linh không?
- Không.
- Vậy anh có biết bản Klông Bức bên cạnh?
- Có biết, nhưng ít giao du. Họ không ưa bên này.
- Không ưa là chỉ sau khi cô Phờ Linh bị hổ xé xác kia chứ!
Hai Tùng không ngờ Lý biết quá nhiều chuyện như vậy, anh ta có vẻ ngạc nhiên:
- Sao cậu biết những chuyện ấy? Cậu Vọng nói hả.
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

Re: MỘ CHÀNG XÁC THIẾP (Nguời Khăn Trắng)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 5 Tháng 7 16, 2015 3:05 am

Chương 5
Mộ Chàng Xác Thiếp
Ly gật đại:
- Đúng, Vọng có kể cho tôi nghe. Tôi nghĩ anh cũng biết nhiều chuyện đó mà muốn giấu tôi phải không?
Tùng lộ ra sự lúng túng của mình:
- Tôi... tôi không được phép nói...
Lý trố mắt nhìn vào anh ta:
- Ai cấm? Vọng thì đã chết rồi, còn ai nữa?
Hai Tùng lại càng lúng túng thêm, anh ta lắp bắp:
- Chuyện đó... chuyện đó...
Rồi đột nhiên anh ta quay đi rất nhanh mà không nói thêm lời nào. Lý biết có cố hỏi gì đi nữa thì anh ta chưa chắc đã nói, nên anh nhẹ lắc đầu rồi bước về phòng mình. Sau gần một buổi băng rừng, giờ mà nằm nghỉ chân và ngủ một giấc thì còn gì bằng!


Vừa bước vào phòng, lại một lần nữa Lý sững sờ. Trên bàn viết vừa có thêm một vòng hoa trắng nằm chồng lên vòng hoa đã héo bữa trước!
- Cô ta lại tới!
Lý nghĩ tới Phờ Linh, đúng hơn là hồn ma của cô ta! Anh lấy vòng hoa đang ở trên cổ mình xuống và so sánh: Cả ba vòng hoa giống nhau một cách lạ lùng, từ cách xếp đặt các cành hoa cho tới số bông hoa trong mỗi vòng, mười tám bông hoa!
Thường thì oan hồn chỉ hiện ra vào lúc trời tối, vậy sao cô ta lại tới vào ban ngày! Lý cố suy nghĩ mà vẫn không hiểu tại sao, và anh chợt nghĩ tới Vọng, phải chăng nhờ Vọng lúc này là đúng nhất?
Nhìn trời thấy còn sớm, Lý không nghĩ tới bữa cơm trưa, anh đi ngay ra mộ bạn. Lần này anh lại ngạc nhiên hơn, bởi ngay trên đầu mộ của Vọng không có vòng hoa trắng, mà là một chiếc áo thổ cẩm, loại áo các cô gái Thượng thường hay mặc.
- Phờ Linh!
Lý bất chợt kêu lên mà không nghĩ là phía sau lưng anh vừa có một bóng người vượt qua rất nhanh, rồi biến đi như sương khói. Khi Lý quay lại thì anh chỉ còn ngửi được một hương thơm rất lạ... hương rất quen...
Rồi bất chợt Lý thốt lên:
- Hương hoa Phờ linh!
Không phải sợ, nhưng tự dưng Lý rùng mình. Anh liên tưởng đến việc luôn luôn có hai oan hồn theo sát anh và có thể nghe, thấy anh hành động, nói năng bất cứ điều gì. Lý nói to như cho hai người họ nghe:
- Nếu hai bạn có điều gì uẩn khúc chưa kịp nói thì hãy nói nốt với mình. Mình tự nguyện ở lại đây, bỏ hết công việc ở thành phố, chờ nghe và giúp được cho các bạn xong mới về! Hãy tin tưởng mình, Vọng ơi!
Không thấy ứng nghiệm điều gì, nhưng Lý vẫn không thôi, anh nói hết ý của mình, cả những việc anh đoán về Phi Nga và hành động của cô ta nữa. Cuối cùng, Lý nói thẳng:
- Nếu một trong hai bạn tin mình, thì hãy hiện ra cho mình gặp ngay đi!
Anh ngồi xuống cạnh mộ, lấy ra hai điếu thuốc, châm cả hai rồi hút một điếu, còn điếu kia thì cắm xuống ngay đầu mộ, vừa vái:
- Mình chỉ có thứ này cho cậu, còn với cô gái tên Phờ Linh thì mình không có gì để cho, ngoại trừ tấm lòng. Vậy mình xin phép Linh, mình xin được mang tấm áo này về để trong phòng, nơi mình có đặt ảnh Vọng với bát nhang, coi như mình thờ cả Phờ Linh. Đừng trách mình nhé!
Cứ mải mê nói mà trời xế chiều lúc nào không hay, Lý vẫn ngồi đó, mặc cho cơn đói đang cồn cào trong bụng. Có một cái gì đó, khiến cho Lý không muốn đứng dậy đi về. Anh thương bạn mình bao nhiêu thì cảm thấy thương nàng Phờ Linh bấy nhiêu, giá mà có thể làm được điều gì để làm sáng tỏ cái chết thương tâm của nàng thì Lý cũng sẽ làm.
Lý giật mình khi không còn thấy điếu thuốc cúng, trong khi anh hút mới có một phần ba điếu!
- Cậu chấp nhận lời đề nghị của mình rồi, phải không Vọng?
Lý vui vô cùng; anh lại nói huyên thuyên:
- Bây giờ việc đầu tiên mình phải làm là đi tìm Phờ Linh. Phải gặp cho được cô ấy, nói với Linh rằng mẹ cô ấy đang rất muốn thấy con một lần, nên dù gì cô ấy cũng nên về thăm mẹ, rồi sau đó giúp mình lột mặt nạ kẻ đã gieo tội ác.
Lý còn nói nhiều nữa, đến khi nhìn thấy trời tối anh mới đứng lên:
- Mình về, mai mình lại ra.
Anh về tới nhà thì thấy đèn trong phòng đã bật sáng. Điều đó hơi lạ, bởi anh đã đi từ trưa, không đốt đèn, vậy sao đèn sáng? Còn đang suy nghĩ thì suýt nữa Lý đã kêu lên, bởi đang có một cô gái quỳ trước bức ảnh của Vọng đặt trên bàn.
- Cô là...?
Cô gái từ từ quay lại và lần này Lý còn kinh ngạc hơn:
- Cô sao?
Bởi cô ta chính là cô gái bị đòn ở quán bữa nọ. Kể từ hôm tình cờ gặp lại cô ta rồi bà mẹ xuất hiện đến nay, trông cô ta vẫn không có gì khác, chỉ khác duy nhất là bộ quần áo đang mặc, đó là một bộ bằng vải thổ cẩm của người thượng!
Trên cổ cô nàng lại có quấn một vòng hoa trắng. Lý sững sờ:
- Phờ Linh!
Lúc này cô gái mới lên tiếng:
- Người H' Mông chúng tôi luôn coi những người có lòng thành là bạn, dẫu người đó là người lạ. Em mang ơn anh đến hai lần, lần trước anh đã cứu em bớt bị đòn, còn lần này thì kéo một người từ cõi chết trở về!
Nàng nói tới đó thì vụt quay ra cửa sổ, và chỉ thoáng qua như cái bóng đã không còn thấy nữa!
- Kìa, Phờ Linh!
Lý đứng ngẩn ngơ nhìn ra bóng tối dày đặc...
Cuối cùng thì Lý cũng tìm được Phờ Linh, tại quán nước, ngay sáng sớm hôm sau. Sau khi chạy bộ một quãng đường rừng đến hơn bốn cây số mệt nhoài, nhưng khi vừa tới phía sau quán thì cái bóng quen thuộc của cô nàng thấp thoáng sau hàng cây đã làm cho Lý tỉnh lại ngay. Anh định cất tiếng gọi để Linh dừng bước, nhưng sợ gây tiếng động, nên anh cố bước thật nhẹ, thật nhanh và tiến sát cửa sau, chính là nơi cô nàng bị hành hạ hôm trước.
Thật lạ, nàng mới bước vào đã không còn thấy bóng dáng đâu? Chợt có một vật gì đó bay từ trong ra, mà nếu né tránh không kịp chắc là Lý đã bị trúng vào mặt. Tránh được, Lý nhìn xuống đất nơi vật bị ném vừa rồi, anh phát hoảng, bởi đó là một con rắn cực lớn!
Vừa khi ấy thì từ trong quán có tiếng gào lên:
- Mày phản bội tao hả Phờ Linh? Mày dám lấy đi vật luyện phép của tao là mày tới số rồi, mày sẽ vĩnh viễn không thoát được kiếp quỷ đâu, đừng hòng!
Hình như có một cuộc vật lộn khá dữ, Lý còn đang lưỡng lự thì bỗng Phờ Linh từ trong lao ra, người lảo đảo sắp ngã, mặt mày đầm đìa máu, nhưng vẫn cố đưa vật đang cầm trên tay đưa cho Lý và giục:
- Hãy mau mau đem vật này về, đào mộ của anh Vọng lên, cạy nắp quan tài và ném thẳng lên người anh ấy. Nhanh lên đi, kẻo không còn kịp nữa!
Lý cầm vật đó trên tay và càng hoảng hơn khi nhận ra đó là một quả tim tươi, còn đẫm máu!
- Trời ơi, sao cô lại...
Lý nói chưa dứt câu thì trước mặt anh, Phờ Linh đang khuỵ xuống, mặt xanh tái. Nàng chỉ còn thều thào:
- Anh mà còn chần chừ thì... thì chẳng những... không cứu được Vọng, mà còn chứng kiến một lúc hai mạng người... à không... ba mạng người phải chết...
Nàng im bặt sau câu nói... còn bên trong quán thì có tiếng rên the thé nghe rất ghê rợn. Không kịp suy nghĩ thêm, Lý chạy như bị ma đuổi về chỗ mộ của Vọng. Lúc đó, anh hành động như ai làm chứ không phải chính anh. Nhưng nhờ vậy mà chỉ một phút sau, Lý đã moi được cái quan tài lộ ra. Cũng vừa lúc Hai Tùng tiến đến, anh ta quá đỗi ngạc nhiên hỏi lớn:
- Cậu làm gì vậy cậu Lý?
Lý nói nhanh:
- May quá, anh giúp đào cho quan tài lộ ra, rồi cạy nắp lên giùm tôi!
Hai Tùng kinh ngạc:
- Chi vậy cậu?
- Anh cứ làm giùm đi, tôi cứu Vọng, anh ấy có thể sống mà?
Hai Tùng làm theo, một lúc sau thì nắp quan tài được bật lên. Xác Vọng vẫn còn trong trạng thái như đang nằm ngủ. Hai Tùng hỏi:
- Có đem lên không cậu?
Lý không đáp, anh làm đúng như lời dặn của Phờ Linh, ném con tim đẫm máu lên giữa ngực của Vọng. Và... việc xảy ra sau đó thì Lý và cả Hai Tùng đều không thể tin vào mắt mình nữa! Vọng từ từ mở mắt và... ngồi dậy như người sau một giấc ngủ sâu. Anh ngơ ngác:
- Sao mình lại ở đây?
Lý và Tùng giúp kéo Vọng lên. Anh hình như nhớ ra nên hỏi:
- Mình đã chết rồi mà?
Lý bây giờ mới nhắc:
- Cậu chết rồi, nhưng có lẽ chưa chết hẳn và đúng ra bị chôn mấy ngày nay thì đã chết luôn rồi, nhưng chẳng hiểu sao Phờ Linh bảo mình mang quả tim này về thì cậu lại sống?
Vừa nghe nhắc tới Phờ Linh thì Vọng kêu lên:
- Nàng nguy mất!
Anh vụt chạy như người bình thường khiến Lý và Hai Tùng cũng phải chạy theo. Họ trở lại đúng con đường Lý vừa trở về. Hướng tới quán nước.
Khi bước vào quán thì người ngạc nhiên nhất là Lý. Anh trố mắt nhìn và kêu lên:
- Phờ Linh vừa nằm ở đây mà?
Không thấy bóng dáng nàng đâu, chỉ còn lại đó bộ quần áo thổ cẩm mà vừa nhìn là Vọng nhận ra ngay:
- Của cô ấy đây mà!
Lý còn kinh hãi khi nhìn thấy một bộ xương trắng hếu nằm ở góc trong của quán.
- Đây đâu phải là xương người?
Vọng nhìn và nói ngay:
- Xương của con mãnh thú, con hổ tinh đã giết Phờ Linh rồi!
Lý nhớ lúc nãy tiếng rên the thé phát ra từ đó, và cuộc vật lộn của Phờ Linh, tiếng nguyền rủa, hăm he cũng ở đó...
- Mụ chủ quán!
Hai Tùng thở dài:
- Cuối cùng thì cũng tới được lúc này!
Lý quay sang hỏi:
- Anh nói gì?
Hai Tùng vỗ vai Lý:
- Cậu đã làm được một việc mà cả bản làng này không ai làm nổi!
Lý định hỏi thêm thì Vọng đã giục:
- Mình về thôi. Tôi có thể yên tâm rồi, con hổ tinh như vậy không còn khống chế nàng được nữa rồi, tôi có thể sống với cô ấy!
Lý không hiểu ý Vọng nói gì, nhưng anh chưa muốn hỏi thêm lúc này, mà chỉ lặng im đi bên bạn. Vọng có vẻ trầm ngâm, suy tư nhiều...
Họ trở về nhà thì mặt trời đã gần đứng bóng. Hai Tùng muốn báo cho mọi người biết thì Vọng ngăn lại:
- Khoan đã.
Anh đăm chiêu một lúc rồi nói ra ý mình:
- Tôi đoán Phờ Linh có thể đã trở về nhà, tôi muốn sang đó.
Lý xua tay:
- Cần phải qua đó, nhưng không phải lúc này. Theo tôi, việc bây giờ mình phải làm là đắp lại ngôi mộ... hụt, rồi nghỉ ngơi cho khoẻ, sau đó tính gì cũng được. Mình đuối lắm rồi!
Hai Tùng tự nguyện:
- Để tôi, lo vụ nấm mộ cho, hai cậu cứ nghỉ ngơi đi.
Anh ta đi liền ra ngoài một lúc khoảng năm phút sau, bỗng hai người trong này nghe có tiếng kêu ngoài đó. Lý và Vọng cùng chạy ra và chứng kiến một điều kỳ lạ: Dưới huyệt cỗ quan tài mở nắp đang có một bộ xương nằm trong đó!
- Ai vậy? Sao lại...
Lý ngạc nhiên hỏi, trong lúc Vọng gật gù:
- Phờ Linh đó! Vậy là cô ấy đã thay ta vào cái nơi mà đáng lý ta phải nằm. Tội nghiệp, cả một đời không một ngày sung sướng....
Đích thân Vọng đóng nắp quan tài lại, rồi cũng chính anh lấp đất cát đắp thành một nấm mộ còn đẹp hơn là mộ do Lý đắp cho anh.
***
Chuyện không lạ với Vọng, nhưng là một ngạc nhiên lớn đối với Lý. Buổi chiều hôm sau, khi Lý và Vọng bước ra mộ thăm Phờ Linh thì gặp một người quỳ gối ở đó. Người ấy là Phi Nga!
Vọng không nói một lời, bởi hình như anh đã đoán biết trước, nhưng Lý đã lên tiếng hỏi ngay:
- Cô còn dám tới trước mộ người mà cô đã ra tay ác độc hay sao.
Cô ta không đáp, cho đến khi Vọng đưa tay đẩy nhẹ một cái, cả thân thể cô ta ngã xuống bất động! Vọng lúc này mới lên tiếng:
- Sự trả giá dù là muộn màng cũng cần thiết.
Phi Nga đã chết ngay từ lúc quỳ!
Hai Tùng chừng như đã trút được gánh nặng ngàn cân, anh ta thở phào và nói:
- Tôi cũng được sống lại rồi!
Vọng hiểu, chỉ có Lý là thắc mắc:
- Anh nói thế là sao?
Hai Tùng nhìn sang Vọng rồi mới trả lời:
- Những gì cậu Vọng nếm trải qua, tôi sợ sẽ đến phiên mình, nên mấy hôm nay tôi không dám nói gì, kể cả khi cậu Lý hỏi. Giờ thì tôi hoàn toàn yên tâm rồi.
Anh ta kéo tay Lý đi:
- Cậu muốn biết chuyện thì theo tôi.
Anh ta quay lại Vọng và dặn:
- Cậu Vọng cứ ở nhà nghỉ ngơi, tôi dẫn cậu Lý đi đằng này chút nữa sẽ trở về. Hôm nay mình phải mở tiệc ăn mừng lớn.
Lý quan tâm đến xác của Phi Nga, thì chính Vọng đã nói:
- Cậu đừng lo cho con người cùng hung cực ác này. Thứ này có để giữa rừng thì thú dữ cũng chê, không ăn thịt đâu!
Lý theo Hai Tùng đi về hướng bản Klông Bức: Tới một cây cổ thụ có tán lá rộng hầu như che khuất cả ánh mặt trời không chiếu được xuống mặt đất, Tùng chỉ và nói:
- Đây chính là nơi cô Phờ Linh bị Phi Nga cho người trói vào chân cây rồi bỏ suốt đêm. Con hổ tinh nổi tiếng vùng này đã xuất hiện vào lúc nửa đêm, và chuyện tồi tệ nhất đã xảy ra. Sáng hôm sau, khi tôi đi bẫy thú ngang qua đây thì chỉ còn thấy xác Phờ Linh không trọn vẹn, bên cạnh đó là một mụ đàn bà lạ, mặt mũi hung ác đang cất tiếng cười như điên, vừa nhảy nhót như đang thoả mãn chuyện gì đó. Đúng lúc ấy thì cô Phi Nga xuất hiện cùng với vài người nữa. Tôi nghe chính miệng cô Phi Nga nói với mấy người kia: Hổ tinh sau khi ăn được con gái đồng trinh như con Phờ Linh thì được hoá kiếp, được trở thành người. Bà già kia chính là con hổ cái đó. Từ đó, mụ ta quản lý vong hồn Phờ Linh, sai đi làm việc gì mụ ta muốn, nếu không làm thì sẽ bị đánh đập, hành hạ.
Hai Tùng ngừng một lúc rồi kể tiếp:
- Tôi bị cô Phi Nga hăm doạ, nếu tôi kể lại chuyện mắt thấy tai nghe cho bất cứ ai thì sẽ bị hoạ như Phờ Linh, nên từ đó tôi không dám hé môi. Kể cả việc cậu Vọng bị hại, tôi cũng biết mà không dám nói.
- Ai hại Vọng?
- Vọng uống phải nước giải khát có pha nước dãi của hổ tinh? Nước đó ở chính cái quán nước bên đường mà cậu biết.
Lý nghe kể mà lạnh cả người, bởi anh đã một lần uống nước ở đó! Cũng may, ngay lúc ấy Hai Tùng đã nói tiếp:
- Vọng bị Phi Nga ghen nên mới bày ra cho cậu ấy uống thứ nước đó, do chính con hổ tinh là mụ chủ quán pha chế. Lòng ghen tuông đã làm cho cô Phi Nga mất cả lý trí, chứ với người khác thì cô ta chưa hề hại ai. Cậu có uống nước ở đó cũng không sao, như tôi, đã nhiều lần tôi đi qua đó và uống mà đâu có sao...
Càng nghe kể Lý càng căm giận Phi Nga, anh cho rằng cô ta bị chết như vậy là đáng đời! Anh bảo Hai Tùng:
- Anh cũng nên nói hết chuyện này cho Vọng nghe, để nó cảnh giác từ đây về sau.
- Tôi nghĩ cậu Vọng không phải là không biết. Biết mà vẫn để cho bị hại, bởi cậu ấy quá yêu Phờ Linh, chỉ muốn bằng mọi cách được sống cùng với người mình yêu.
Lý chỉ biết lắc đầu. Anh cho rằng Hai Tùng nói đúng...
Hai người trở về nhà thì nghe Vọng hí hửng khoe:
- Mình có thể không mất Phờ Linh!
Vừa nói, Vọng vừa đưa ra một chiếc lá to, trên đó viết chi chít những chữ tuy không đẹp, nhưng cũng dễ đọc.
- Vật này Phờ Linh lén để dưới gối tôi lúc nãy khi tôi chợp mắt một lúc. Chữ viết này là do tôi dạy cho cô ấy biết viết, và nói là chỉ viết cho tôi đọc thôi. Cô ấy mới viết đây, nên những lời này là nói cho tôi biết chuyện hiện tại giữa chúng tôi. Đây, cậu đọc đi!
Lý cầm lấy và đọc. Phờ Linh viết đầy chiếc lá to, nhưng chỉ có câu cuối cùng khiến cho Lý quan tâm: "Anh cứ ở lại đây, đêm đêm chúng ta gặp nhau. Đợi khi hết hạn, hy vọng một ngày không xa, chúng ta có thể gần nhau ở chốn dương thế..."
Vọng siết chặt tay Lý:
- Mình tin điều này là thật! Mà cho dù như không thật, thì mình vẫn ở đây để rồi đêm đêm Phờ Linh về với mình. Bấy nhiêu đó đủ quá rồi!
***
Lý trở về thành phố sau đó một tháng. Và thật đều đặn, tháng nào anh cũng nhận được thư của Vọng báo những tin vui: Mình hầu như có thể gặp Phờ Linh bất cứ lúc nào mình muốn. Chỉ việc đốt hương khấn là nàng về ngay…
Còn Hai Tùng thì cũng báo cho Lý hay:
- Không biết có đúng như lời cậu Vọng nói hay không, chỉ thấy hằng đêm cậu đều đi ngủ sớm và phòng riêng của cậu ấy nhiều lúc tôi nghe có tiếng cười trong trẻo của con gái!
Nguồn: truyen8.mobi/t109052-mo-chang-xac-thiep-chuong-5.html
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm


Quay về TRUYỆN MA

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến6 khách

cron