Tôi biết ơn những người vấp ngã

nhũng bài thơ tranh đấu ở trang này.

Điều hành viên: tam35

Tôi biết ơn những người vấp ngã

Gửi bàigửi bởi quehuong_keugoi » Thứ 3 Tháng 4 27, 2010 11:04 pm

Tôi biết ơn những người vấp ngã
Nguyễn Tôn Hiệt

Trên con đường đi tìm tiếng nói,
có những người vấp ngã sau khi đã đi được một đoạn.

Có những kẻ đã đặt bẫy cho họ vấp ngã.
Có những kẻ đã xô cho họ vấp ngã.
Có những kẻ đã cười thích thú khi chứng kiến những người vấp ngã.
Có những kẻ đã nhổ nước bọt lên những người vấp ngã.

Tôi biết ơn những người vấp ngã.
Tôi biết ơn đoạn đường mà những người vấp ngã đã đi được,
trước khi họ vấp ngã.

Họ vấp ngã,
nhưng mỗi lần họ vấp ngã
họ đã làm cho con đường của chúng ta ngắn thêm một đoạn.

Tôi tin chắc trong chúng ta sẽ còn nhiều người tiếp tục bước tới,
bước tới, bước tới, từ nơi những người đã vấp ngã,
không ngừng bước tới, bước tới,
và ngày chúng ta giành lại được tiếng nói,
chúng ta sẽ nói,
chúng ta sẽ hát ca,
và trong tiếng nói của chúng ta sẽ có tiếng nói của những người đã vấp ngã,
và trong lời hát ca của chúng ta
sẽ có lời hát ca của họ.


*******************************************************************************************

Hãy nhìn xuống chân kiếp nhân sinh một nấm mồ, tiếc gì chút hư danh người ơi...
Hãy nhìn xuống chân nắm đất kia đợi phiên mình, hãy nhìn để nghe đời buồn tênh...
Hãy nhìn xuống chân để quên đi phận thân mình, sinh nhầm quê hương nhầm thế kỷ...
Hãy nhìn xuống chân để xót xa cho kiếp người, sống chờ chết như mong niềm vui
Hình đại diện của thành viên
quehuong_keugoi
 
Bài viết: 14
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 3 06, 2010 7:59 am

Quay về THƠ TRANH ĐẤU

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến5 khách

cron