SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (Truờng Kỳ)

Nơi dành riêng cho bạn ghi lại những hồi ký , nhật ký , tuỳ bút , v.v... hoặc những sáng tác văn học , truyện ngắn , truyện dài mà bạn có nhã hứng viết nên

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (Truờng Kỳ)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 3:37 pm

Hình ảnh
Nhạc si Truờng Kỳ



SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC… (bài 1)
14 Tháng Hai, 2008 | Ăn uống

I – Chương… khai vị

Với bất cứ mục đích nào khi trở lại Sài Gòn, ta cũng phải… ăn, phải uống. Văn chương phóng sự gọi là đớp hít. Còn văn vẻ hơn, bây giờ người ta gọi là đến với nền văn hoá ẩm thực.

Dĩ nhiên, dù không trở về, ai chẳng phải đớp hít. Nếu không sẽ ốm o gầy mòn, tiều tụy và xơ xác, xanh xao và vàng vọt. Nhưng muốn thưởng thức đầy đủ những món khoái khẩu của một thời nào đó trước khi sống đời tỵ nạn, chắc chắn không đâu bằng Sài Gòn, mặc dù cũng những món đó có phần khác biệt so với sự tưởng tượng, do những cải tiến, những “biến tấu” trong vấn đề pha chế. Không ít người đã tỏ ra thất vọng khi tìm lại đúng tiệm xưa, quán cũ nhưng cách biến chế đã thay đổi theo thời gian nên không còn tìm lại được hương vị ngày nào. Nhưng nhiều người lại rất thú vị khi khám phá được những món mới, món lạ cùng với số lượng hàng quán mọc lên rất ư rậm rạp.

Đi du lịch, thăm gia đình, lo chuyện “bi-di-nét”, vv… tất cả chắc chắn đều phải đớp hít. Không đớp hít thì đói. Đói, thì du lịch chẳng còn gì thú vị, thăm gia đình cũng trở nên chán phèo và chuyện “bi-di-nét” cũng khó thành công khi bụng dạ cồn cào, chẳng còn tâm trí đâu mà thảo luận. Tóm lại, có thực mới vực được mọi thứ. Trước khi cùng người viết thực hiện một chuyến “hành trình ẩm thực” dài trên 2 tháng ở Sài Gòn, không gì bằng điểm qua một số vấn đề được gọi là vài món ăn chơi sau đây. Đó là những thắc mắc người viết đã nhận được từ nhiều độc giả sau khi đã thực hiện những cuộc “hành trình ẩm thực” vào năm ngoái, cũng như vào đầu năm 2004 vừa qua…

SẠCH HAY DƠ ?

Bánh xèo, một món hấp dẫn với các bà, các cô

Có thể tóm lược là những vấn đề liên quan đến ăn uống ở Sài Gòn đều ở hai thái cực, cách biệt nhau rõ rệt. Như vấn đề vệ sinh chẳng hạn, luôn tùy thuộc vào cái giá phải trả cho một bữa ăn. Cụ thể hơn là bạn không thể đòi hỏi vấn đề vệ sinh nơi những gánh quà ngồi chồm hổm, những xe mì gõ, những quán hàng bình dân ở vỉa hè, sát gần miệng cống. Những ai coi trọng vấn đề vệ sinh, nhất là những thanh niên, thiếu nữ quen sống sạch sẽ ở nước ngoài chắc chắn sẽ rất e ngại khi được rủ rê thưởng thức những tô bún riêu, bún ốc, cháo gà, bánh canh, vv… bốc khói nghi ngút tại những nơi này, với một cái giá rất “bèo”, chỉ khoảng từ 3 đến 5 ngàn. Có khi giá chỉ khoảng 1 ngàn hay 1 ngàn rưởi cho một tô cháo trắng dọc theo kinh Nhiêu Lộc, hay với dưa mắm, hột vịt muối, vv… trên đường Yên Đổ.

Với giá cả như vậy bạn không nên đòi hỏi vấn đề vệ sinh làm chi cho mệt xác. Nếu chấp nhận để thưởng thức những món ăn dân dã này, bạn cứ tự nhiên kéo chiếc ghế thấp lè tè ngồi xuống bên cạnh gánh bán bún riêu chẳng hạn, đừng thắc mắc vô ích. Bạn e ngại không dám ăn rau sống? cũng được đi. Nhưng đôi đũa cọc cạch và cái muỗng nhôm méo mó, dù lấy giấy chùi kỹ càng cách mấy thật sự cũng chẳng chà cho chết được con vi trùng nào. Thôi, ta cứ lờ đi cho xong chuyện. Mắt đâu có thấy vi trùng hay vi khuẩn đâu mà sợ. Nhưng tay đừng quên quơ qua quơ lại để đuổi mấy chú ruồi ngỗ nghịch bay vo ve trên lọ mắm tôm hở nắp, cũng như hũ ớt bằm thu hút biết bao nhiêu là bụi bậm.

Ta cứ nhủ rằng, nồi nước bún riêu sôi sùng sục kia chắc là sẽ là một thứ vũ khí có tầm hủy diệt rất mạnh đối với những anh vi trùng gây sự khủng bố cho bụng dạ ta. Ta cũng đừng lấy làm thắc mắc tại sao chỉ có cái chậu rửa chén mà bà bán hàng rửa được nhiều chén, đĩa, đũa, muỗng, vv… thế không biết. Có những người cẩn thận, chích ngừa đủ thứ bà dằn, nhất là chích ngừa cái bệnh “ể” chảy tức là “té re tè tỏng” trước khi về Việt Nam. Nhưng “dính” thì vẫn cứ “dính”, tức là vẫn bị Tào Tháo rượt chạy có cờ.

Ngược lại, có những người không quan tâm đến vấn đề phòng ngừa gì hết ráo, thưởng thức hết món nọ đến món kia mà không hề có một sự cố nào xẩy ra, như tác giả đây chẳng hạn. Vợ hiền phán rằng thế nào cũng có ngày chết vì ăn. Nhưng cho đến bây giờ vẫn phây phây. Không biết sau này có phát ra căn bệnh quái quỉ gì không, nhưng từ khi đến nơi cho khi lúc ra về rất ư là an toàn trên xa lộ. Mà dù có chết vì ăn còn khoái tỉ hơn là chết… đói!

Vấn đề vệ sinh được nâng cấp hơn khi ta bước vào một quán có bàn ghế cao đàng hoàng, mặc dù chân bàn có lung lay đôi chút. Rau giá ở đây có vẻ được rửa ráy khá hơn. Nhưng không thể biết phía hậu trường sân khấu diễn tiến ra sao. Cứ cho là sạch để yên trí đớp hít. Có những tiệm, hộp đựng đũa muỗng được nắp đậy đàng hoàng, nhưng thường là khách khứa lơ là trong việc ngăn ngừa bụi bậm cho người khác nên cứ để hở tênh hênh ra đó. Những quán này, cũng với các món đại loại như trên hoặc bánh cuốn, hủ tíu, phở, bún, miến, vv… bình dân, giá cả có phần cao hơn đôi chút, từ 5 đến 8, 10 ngàn tùy món hoặc tùy ở sự tăng cường đặc biệt nào đó.

Ta cầm cái bao nhựa đựng khăn ướp đá lạnh lên, vỗ đến “bốp” một phát cho đúng điệu dân Sài Gòn, rồi lau bất cứ chỗ nào tùy ý cho mát mẻ để chống lại cái nóng toé lửa, xì khói. Cái khăn lau trắng phau này cũng có nhiều điểm đáng nghi ngờ, như báo chí đã có lần đề cập. Nơi các nhà hàng lớn, những khăn đó được một công ty cho người đến thu hồi về giặt tẩy đàng hoàng nên người dùng có phần an tâm. Nhưng ở các quán, các tiệm bình dân nó được chính gia đình hay các nhân viên đích thân giặt tẩy nên không có phần kỹ lưỡng lắm. Sau đó một thứ dầu thơm – giống như của các ngài hớt tóc lề đường – được xịt vào, xông lên một mùi nồng nặc để ngụy trang cho ra vẻ thơm tho, nõn nường.

Dân Việt Kiều tỏ ra còn e ngại với những cái khăn này lắm, chỉ dùng để lau tay hoặc lau cái trán ướt đẫm mồ hôi là cùng. Còn muốn lau miệng, hãy rút cuộn giấy… vệ sinh đựng trong cái hộp nhựa tròn trên bàn cho chắc ăn. Bạn cũng đừng ngạc nhiên khi thấy rác rến đầy rẫy dưới chân, dưới gầm bàn. Từ xương xẩu, vỏ chanh, rau giá, giấy lau, cho đến cọng tăm, vv… chung sống với nhau rất mực hoà bình dưới đất. Đó là chưa kể có lần tác giả được chứng kiến tận mắt một vị khách rất vô tư khạc nhổ xuống gầm bàn, sau đó dùng cái khăn trắng nõn nà kia chùi miệng lia lịa.

Bạn cũng đừng ngạc nhiên khi có người rất tự nhiên kéo ghế ngồi chung bàn, chả cần xin lỗi hay phép tắc gì. Bạn cứ việc ăn uống thoải mái, trong khi vị khách kia cũng chả để ý đến bạn làm gì. Trừ khi bạn gọi người hầu bàn xin một ly nước sôi để cận thận trụng đôi đũa và muỗng hoặc rút ra một đôi đũa riêng (loại ăn rồi liệng bỏ) cho hợp vệ sinh!

Bạn cũng đừng đòi hỏi nhiều khi cần đi Toilette. Hãy chịu khó bước ra phía sau quán, lội lõm bõm qua khu vực rửa chén, đĩa rồi mới tới được mục tiêu, phía trong chèm nhẹp nước nôi. Nhiều khi không có bồn rửa mặt, ta mở tạm cái vòi nước sát tường lau miệng, lau tay khiến nước văng tung toé, ướt cả gấu quần và giầy dép. Đó là chưa kể đến những công tác vệ sinh khác, nhiêu khê vô cùng, nhất là đối với những nữ thực khách.

Nhưng khi đến với những nhà hàng từ loại trung bình trở lên, với giá cả từ 15 hay 20 ngàn một món, vấn đề vệ sinh được chú trọng nhiều hơn. Những nhà hàng cao cấp thì giá cả cũng thuộc cấp cao hơn, nên vấn đề vệ sinh được coi như toàn hảo.

Nếu bạn đã đến với những nhà hàng nằm trong các khách sạn như Caravelle, Sheraton, New World hay Sofitel, vv… hẳn sẽ đồng ý với người viết. Khăn trải bàn và khăn lau sạch sẽ, tươm tất. Lại còn có hoa hoét trên bàn cùng ánh nến lung linh. Tình ra phết. Toilette thơm phưng phức với bồn cầu, bồn rửa mặt đâu ra đấy. Nhất định không hề có mặt một chú ruồi nào, nếu có cũng lăn đùng ra chết ngạt vì mùi thơm. Sự cách biệt rất lớn về vấn đề vệ sinh về ăn uống ở Sài Gòn là như vậy.

Và giá cả cũng chia thành nấc thang, từ 1 ngàn đồng Việt Nam một món hoặc khoảng 5 ngàn một bữa cơm bụi, cho đến cỡ 20 “đô Mẽo” một chầu “buffet” linh đình trong các khách sạn lớn. Giá thấp hơn thì không có, nhưng giá cao đến đâu bạn cũng có thể tìm thấy ở Sài Gòn, Chợ Lớn một cách dễ dàng miễn là hầu bao bạn có khả năng chi bạo!

Nhắc đến vệ sinh, không thể không nhắc thêm về… ruồi. Trong thời gian còn ở lại Sài Gòn sau năm 75, trước khi vượt biển, tác giả đã biết cảnh quấy nhiễu của các chú ruồi trong các quán ăn bình dân như thế nào. Tay này cầm đũa, tay kia đuổi ruồi lia lại. Riết rồi cũng quen, không còn coi là một vấn đề. Theo lời kể của những Việt Kiều về Sài Gòn từ những năm cửa mới… hé mở thì không biết ruồi nhặng đâu mà lắm thế.

Mục tiêu tấn công của ruồi nhặng không gì khác hơn là những đĩa thức ăn thơm tho, bổ béo hoặc những món mắm đủ loại, hoặc những trái cây như sầu riêng, mít, xoài. Tại các địa điểm ăn uống trong các chợ, gần những đống rác hay cống rãnh thì ôi thôi, ruồi ơi là ruồi, nhặng ơi là nhặng. Thỉnh thoảng còn thấy bóng dáng của những chú chuột cống to kếch xù chạy lăng xăng đây đó hoặc vài chú dán đi tới đi lui. Ngay trong các nhà hàng, thỉnh thoảng cũng vẫn xẩy ra cảnh có chú ruồi tham ăn, háu đói… trầm mình vào tô “súp” hoặc bát canh.

Nhưng trong chuyến về Sài Gòn vừa qua, nạn ruồi nhặng đã bớt đi nhiều. Thỉnh thoảng mới bắt gặp một vài chú lạng quạng, vờn qua vờn lại, trong khi vấn đề vệ sinh được chú trọng hơn xưa, tuy vẫn còn có những tình trạng được diễn tả ở trên mà tác giả được chứng kiến. Nhưng chỉ so với lần về trước đó một năm, người viết phải công nhận tình trạng vệ sinh đang càng ngày càng được cải tiến. Hình ảnh của những xe đổ rác – tuy đôi lúc cũng vừa chạy vừa… xả rác tùm lum – hay những công nhân quét đường xuất hiện thường xuyên đã khiến những người trở về Sài Gòn có được phần nào yên tâm hơn trước. Hơn nữa, việc cạnh tranh giữa các tiệm ăn, quán nhậu mỗi ngày mọc ra một nhiều, cũng là một yếu tố quan trọng để các vị chủ nhân quan tâm đến vấn đề vệ sinh hơn.

Ngon hay dở ?

Rất nhiều người đã hỏi tác giả món ăn Sài Gòn ngon hay dở. Đây là một câu hỏi tưởng dễ, nhưng rất khó trả lời một cách chung chung. Khẩu vị mỗi người mỗi khác. Ý thích mỗi người chẳng ai giống ai. Hơn nữa, có tiệm ăn ngon, có tiệm ăn dở, nên cũng tùy. Cũng một món đó, có tiệm ăn thật ngon, lại cũng có tiệm nuốt không trôi. Vậy trả lời ngon hay dở một cách dứt khoát rất là khó khăn.

Thí dụ như món phở chẳng hạn. Phở Bắc hay phở Sài Gòn phở nào ngon hơn. Phở hải ngoại với phở Việt Nam, phở nào đặc sắc hơn. Câu trả lời cũng quả là khó khăn. Tiệm phở Bắc hiện nay nhan nhản ở Sài Gòn, nhưng phải ăn đúng tiệm mới biết thế nào là ngon, dở. Phở Sài Gòn thì quá xá là đông. Từ hẻm hóc cho đến đường nhỏ, đường lớn; từ phở bình dân đến phở máy lạnh, đâu đâu cũng phở là phở.

Nhưng muốn biết ngon dở phải ăn cho đúng tiệm, thường là những tiệm mà tiếng tăm được truyền miệng như phở Hoà, phở Dậu, phở Quyền, phở Tầu Bay, Phở Ngân, Phở Lệ, vv… Ăn tại những hàng phở vớ vẩn để kết luận tổng quát là phở Sài Gòn dở ẹc thì oan uổng cho phở Sài Gòn lắm thay. Nhưng vẫn chưa chắc những hiệu phở nổi tiếng đã là ngon. Đối với tôi là số dách, nhưng đối với anh lại không ra cái thống chế gì. Chị khen thịt nạm tiệm đó thơm lừng, còn đối với tôi lại nhạt nhách. Bà khoái tiệm nọ có nước trong, tôi lại thích nước béo với mỡ nổi lềnh bềnh mới sướng ông thần khẩu. Dở, ngon tưởng dễ; ai ngờ qua nhiêu khê.

Ngược lại, có những xe phở trong hẻm, trong xóm khi ăn vào lại thấy ngon miệng lạ thường. Do đó những nhận xét ngon, dở của tác giả trong chuyến “hành trình ẩm thực“ này hoàn toàn mang tính cách chủ quan, hợp với khẩu vị của mình. Tin tưởng được hay không, tùy nơi khẩu vị của bạn đọc nếu đã hoặc sẽ có dịp dến với những nơi tác giả đã lê la đến. Bắt người viết khẳng định dứt khoát thế nào là ngon, dở thì “hổng dám đâu”!…

Nhiều hay ít ?

Không ít người cho rằng tô bún, tô phở, hủ tíu hay bánh canh, vv… ở Sài Gòn đều nhỏ xíu so với những tô loại này ở hải ngoại, lớn như cái thau. Điều đó đúng một phần nào nếu ta thưởng thức những món đó ở những nơi bán thuộc loại bình dân. Với một giá cả quá mềm, việc đòi hỏi một tô vĩ đại chẳng có lý chút nào.

Mời bạn bước vào tiệm Phở 24 ( trên đường Nguyễn Thiệp, gần Brodard hoặc trên đường Mạc Thị Bưởi), với giá 24 ngàn một tô. Chắc chắn bạn sẽ phải công nhận là tô phở ở đây cũng to lớn đẫy đà, đâu thua gì tô phở hải ngoại. Đó cũng do sự cách biệt về giá cả. Từ 5 ngàn, 10 ngàn đến 24 ngàn một tô hẳn là phải khác! Một đĩa cơm tấm 5 ngàn sao so bì được với một đĩa 10, 12 ngàn với đầy đủ bì, chả, sườn, xíu mại, vv… Câu “tiền nào của nấy” thật đúng khi áp dụng trong trường hợp này.

Rẻ hay đắt ?

Bữa ăn trưa điển hình tại quán Đồng Nhân trên đường Trương Định, một trong 2 quán “Bà Cả Đọi” do các con cháu khai thác. Trong hình : dồi huyết, dồi trường, giả cầy, canh mồng tơi riêu cua, mắm tôm, cà pháo, dưa chua…

Nếu lấy thu nhập trung bình của một phó thường dân ở Sài Gòn vào khoảng 3, 4 chục ngàn đồng Việt Nam một ngày mà xơi một mình một bữa cơm trưa với ly trà đá như ở tiệm Bà Cả Đọi (tức tiệm Đồng Nhân ở Trương Định) hay Hà Nội Quán, xoàng xoàng nhất cũng phải chi trên dưới 20 ngàn. Như vậy quả là đắt. Trong khi đối với dân Việt Kiều, giá chỉ khoảng 1 “đô” rưỡi thì rẻ ơi là rẻ. Một nhân viên áo quần bảnh bao, đồng phục chỉnh tề, mỗi buổi trưa sang lắm cũng chỉ dám bước vào những tiệm có bán “Cơm Trưa Văn Phòng” với giá từ 12 đến 15 ngàn. Cao cấp lắm là từ 20 đến 25 ngàn một “set”. Loại sau này chỉ dành cho các nhân viên cũng thuộc hàng cao cấp. Tuy nhiên thỉnh thoảng mới dám đến với những bữa “cơm trưa văn phòng”. Ngày nào cũng nộp cho một bữa cơm trưa như vậy thì lương tháng còn đâu để chi dùng vào việc khác.

Nhưng đối với một Việt Kiều, giá cả như thế thật là chuyện nhỏ, chuyện “muỗi” như ngôn ngữ thường được nghe thấy ở Sài Gòn. Từ đó suy ra mới thấy sự tương đối trong vấn đề đắt rẻ ở Sài Gòn. Đặt mình vào hoàn cảnh của người địa phương, với số thu nhập hàng tháng mới biết thế nào là đắt, rẻ. Là một Việt Kiều, mang theo “đô” trở về đớp hít, cái đắt của người địa phương lại là cái rẻ rề của mình. Trong thời gian tác giả ở Sài Gòn, 100 “đô” Mẽo đổi được khoảng trên 1 triệu rưởi. Đắt hay rẻ, khó nói là ở chỗ đó. Tuy nhiên cũng có vô số Việt Kiều tá hoả tam tinh với những món dù có rủng rỉnh “đô la” cũng không dám rớ tới.

Thí dụ một chén chè yến nhỏ xíu bán trong một tiệm trên đường Đồng Khởi (Tự Do cũ) với giá 300 ngàn đồng, bằng 1/4 lương tháng của một người dân trung bình ở Sài Gòn. Hoạ hoằn mới có Việt Kiều bỏ tiền ra nếm thử, còn những phó thường dân ở Sài Gòn thì bố bảo cũng không dám rớ vào. Chưa kể tầng lớp bình dân, lam lũ thì coi việc rớ vào chén yến nhỏ xíu đó như một chuyện thần thoại! Cũng ở trong tình trạng tương đối đó giữa rẻ và đắt đó, Việt Kiều có rủng rỉnh cách chi cũng không dám “chơi” bằng dân Sài Gòn thuộc loại “mập địa”, loại chóp bu. Bạn có dám ung dung chi ra 100 “đô” cho một món ăn không? Xin nhắc lại, cho một món ăn chứ không phải một bữa ăn! Chi cho một món như vậy ở hải ngoại cũng đã là ná thở, huống chi…

Với bất cứ số tiền nào bạn cũng có thể đớp hít được ở Sài Gòn. Thượng vàng, hạ cám có đủ. Bảo đảm không thiếu thứ gì, chỉ sợ bạn thiếu “địa” và không được thoải mái trong việc chi tiêu cho những mục đớp hít. Muốn ăn uống, giờ nào cũng có. Từ sáng tinh mơ cho đến đêm hôm khuya khoắt. Giờ nào thức nấy, luôn luôn ông thần khẩu được cung phụng rất ư cẩn thận!

Vậy mời bạn cùng tác giả sửa soạn bước vào một cuộc hành trình ẩm thực với đủ thứ mùi vị: ngọt ngào, cay đắng, chua chát, mặn bùi, vv… qua đủ thành phần tiệm ăn, quán nhậu, hàng rong, xe đẩy, sạp ăn chồm hổm kể từ tuần tới. (còn tiếp)
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (BÀI 2)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 4:07 pm

Hình ảnh


SÀI GÒN : HÀNH TRÌNH ẨM THỰC & VV… ( bài 2 )
14 Tháng Hai, 2008 | Ăn uống
Với câu hỏi: dân Sài Gòn ăn lúc nào, câu trả lời sẽ là “lúc nào cũng ăn!”. Còn ăn ở đâu? “Nơi nào cũng có!”. Vậy dân Sài Gòn thường xơi món gì? “Món gì cũng xơi ráo!”, bất kể chuột, dơi, kỳ nhông, kỳ đà, rắn, bọ cạp. Ngay đến con cóc sần sù cũng được chiếu cố để trở thành món cháo cóc độc đáo.

Nền văn hoá đớp hít của Sài Gòn là như vậy. Bất kể giờ giấc nào, từ sáng tinh mơ đến đêm hôm khuya khoắt, nếu bạn bất chợt thèm ăn thì chẳng phải là một vấn đề như thành phố của bạn và tôi đang ở hiện nay. Như ở Tây, Mỹ hay Úc, Canada chẳng hạn, nhất là về khuya. Sau 9, 10 giờ tối tìm được một tiệm Việt Nam còn mở cửa kể là cũng hiếm. Trong khi ở Sài Gòn thì sáng, trưa, chiều, tối, khuya hoặc khuya hơn nữa; lúc nào cũng đầy đủ các món đáp ứng đúng nhu cầu của ông thần khẩu. Từ hang cùng ngõ hẻm, đến những nơi lịch sự, sang trọng ở khắp nơi tại Sài Gòn và các vùng phụ cận đều có thể cung ứng cho bất cứ sở thích đớp hít nào của bạn.

Người ta thường nói ”ăn quận Năm, nằm quận Ba, xa hoa quận Nhất”. Thật ra vấn đề ăn uống ở quận Năm trong câu này chủ ý nhấn mạnh vào những món sơn hào, hải vị, nem công chả phượng tại những tiệm ăn Tầu lớn – các cụ ta thường gọi là cao lâu – hoặc những món đặc biệt Ba Tầu qui tụ tại những khu ăn uống về đêm cho thích hợp với câu được các “khứa lão” truyền tụng trước kia:”ăn cơm Tầu, ở nhà Tây, ngủ giường Hồng Kông, lấy vợ Nhật”. Câu này hiện đã trở thành lỗi thời. Nền ăn uống tại Sài Gòn phát triển khủng khiếp, qua mặt hẳn Chợ Lớn với vô số kể hàng quán, tiệm ăn lớn bé có thể lên tới hàng chục ngàn, chưa kể những gánh, những xe đẩy lưu động, vv…

Câu “nằm quận Ba” thì không sai. Nhiều nhà cửa thuộc quận Ba hiện nay do những ông to, bà lớn làm sở hữu chủ. Nhà nào nhà nấy to lớn, đồ sộ, kín cổng cao tường và được bảo vệ một cách kỹ càng. Nằm ở quận Ba hẳn nhiên là sướng cái mớ đời. Còn quận Nhất xa hoa là phải, khi qui tụ những khách sạn lớn, những chốn ăn chơi như vũ trường, bar rượu, massage cùng nhiều mục lỉnh kỉnh khác.

Vốn sinh ra có khiếu… ăn uống, tức đã hấp thụ được nền văn hoá ẩm thực ngay từ khi còn nhỏ, cũng như hầu hết những cô cậu ca sĩ đều có khả năng văn nghệ từ khi còn nhóc tì, nên tác giả luôn tơ tưởng đến món này, món nọ để hay quan tâm nghiên cứu về tất cả những gì liên quan đến đớp hít. Thú nhất trên đời phải là ăn. Ăn uống nó “tối tân” lắm, không phải “miếng ăn là miếng tồi tàn” như các cụ ta ngày xưa thường nói.

Bởi vậy mới được liệt vào hàng số dách trong “tứ khoái” trên cái cõi đời này, trước cả “ngủ”, “ấy” và “ể”. Đấng nào sắp đặt thứ tự như vậy quả là người thực tế, một “siêu sao” về hưởng thụ. Như tác giả đây, lúc nào cũng sợ nếu không ăn hôm nay, lỡ ngày mai… chết nhe răng ra thì sao? Bởi thế, luôn áp dụng câu châm ngôn “ăn hôm nay, chớ để ngày mai”. Lỡ chẳng may lăn đùng ra ngáp ngáp thì uổng cả một quá trình ăn nhậu có truyền thống lâu đời! Sống như Vua Ngô trong 4 câu sau chẳng có gì đáng sống, dù cho tiền rừng, bạc biển:

Vua Ngô 36 tấn vàng
Thác xuống âm phủ chẳng mang được gì
Vua Chổm uống rượu tì tì
Thác xuống âm phủ khác gì vua Ngô.

Cứ như ông Vua Chổm quả là khôn ngoan. Qua thế giới bên kia làm quái gì có tiết canh, thịt chó, bê thui, lẩu bò, lẩu dê, vv… Cho nên sống trên đời không phải chỉ ăn miếng dồi chó mà nếu có thể nên thưởng thức tất cả mọi thứ trên đời khi còn đủ sức nhai (dù bằng răng giả!), đủ khả năng phân biệt mùi vị, nhất là bộ phá lấunhư bao tử, ruột, gan, phèo, lá lách, vv… chưa đến thời kỳ suy sụp. Cứ thế mà ăn cho nó sướng!

Nói đến mọi thứ món ăn trên đời, Sài Gòn hiện nay có thể coi là tương đối đầy đủ. Ngoài những món thuần túy dân tộc của cả 3 miền Nam, Trung, Bắc; Sài Gòn còn là nơi hội tụ những món ăn của vô số nước như Tầu (dĩ nhiên!), Ấn Độ, Đại Hàn, Nhật, Thái Lan, Malaysia, Mỹ, Pháp, Ý , Đức, Tiệp Khắc, Nga, Ba Tây, Tây Ban Nha, vv…

Sau hơn 2 tháng lê la ở mọi nơi ăn uống, dù chỉ là một phần ngàn số lượng hàng quán hiện diện ở Sài Gòn, tác giả nhận ra một điều tổng quát là đa số các món ăn được pha chế rất ngọt, đến từ hai thứ là đường và bột ngọt. Chả bù cho những năm đầu tiên sau năm 75, sự khan hiếm của hai thứ này đã khiến cho các món ăn thiếu hẳn mùi vị. Mấy chục grammes bột ngọt hay đường vào thời đó thật là quí hoá, sử dụng vào việc bếp núc phải hạn chế tối đa.

Bây giờ thì khác, những thứ này trở nên tầm thường nên cũng được khai thác tối đa để tăng độ ngọt, khiến có khi tương đương với độ ngọt của một chén chè! Chính tác giả đây đã được thưởng thức một chén chè… bò viên tại một khu ăn uống nổi tiếng là Nguyễn Thiện Thuật! Những nhà hàng lớn tương đối khai thác hai chất ngọt này một cách nhẹ nhàng hơn, mặc dù vị ngọt vẫn có phần “nổi cộm”!

Cũng từ đó, ai muốn tìm đến với các món của “những ngày xưa thân ái”, từng gây ấn tượng vào một lứa tuổi, một khoảng thời gian nào đó sẽ khó tìm ra được hương vị mong muốn. Hoạ hoằn lắm mới tìm lại đúng hương vị ngày xưa trong những bữa cơm gia đình hay những món quà dân dã được nâng niu, pha chế tỉ mỉ từ bàn tay của bà nội trợ đảm đang thuộc thế hệ trước.

Từ khi tác giả đến với Sài Gòn trong phong trào di cư đến nay đã đúng nửa thế kỷ. Cũng từ đó bắt đầu có ý thức về việc ăn uống và thường nghiên cứu về vấn đề này, đã nhận thấy có rất nhiều thay đổi trong cách pha chế trải dài trong suốt 50 năm. Ăn uống đi chung với kỷ niệm, tuy nhiên lại ảnh hưởng không ít bởi hoàn cảnh xã hội, tình trạng kinh tế, vv… do đó đã không ngừng đổi thay và cải tiến. Những ông Tản Đà, Nguyễn Tuân, Thạch Lam hay Vũ Bằng là những tay cự phách trong làng ăn nhậu, nếu còn sống để được thưởng thức một món quen thuộc của một thời nào đó trong quá khứ, không biết còn cảm thấy hấp dẫn hay không vì khẩu vị đã bị “áp chế” bởi quá nhiều món mới, món lạ.

Chắc chắn là không, vì rất khó khăn để tìm được những gia vị, những loại rau thơm đặc sản của từng vùng để pha chế. Ngay thịt thà từ gà, vịt, heo, bò, vv… mùi vị cũng chẳng còn được như “thời ấy”, lấy đâu ra để bảo tồn được hương vị của sự “vang bóng một thời” của mỗi người.

Những món quà phổ thông nhất của Sài Gòn, theo thời gian đã thay đổi rõ ràng. Lấy thí dụ vài món như bò viên hay gỏi khô bò mà trong suốt quãng đời học sinh, sinh viên ở Sài Gòn không ai không biết. Tôi không sao quên được những chén bò viên dai và thơm phức của một anh Tầu bán trong cái hẻm nhỏ cạnh trường Taberd trên đường Nguyễn Du vào cuối thập niên 50. Những viên bò nạc và gân nhai sừn sựt đã gây được một ấn tượng mạnh nơi đầu óc non nớt của tôi vào thời kỳ oắt con đó. Điểm vài giọt dầu mè, rắc một chút tiêu và cải bắc thảo, chấm với tương đen, tương đỏ hay ớt xào thì không có gì tê đê mê bằng. Thỉnh thoảng ăn bò viên với bún cũng thú vị lắm.

Lớn hơn vài tuổi, vào những năm đầu thập niên 60, những xe bò viên có đổ xí ngầu hấp dẫn tôi lạ thường. Để dành được bao nhiêu tiền đều mang nộp cho những xe này. Đổ xí ngầu thì được ăn cả, ngã về không. Khi thắng ta tha hồ đớp hít, còn mời mọc bạn bè đến cùng ăn mừng chiến thắng vẻ vang. Thua thì tiu nghỉu, mặt mày ủ dột trong khi nước miếng chảy dài xuống hai bên mép. Ông bán hàng tội nghiệp thằng bé, bèn tặng cho vài viên an ủi, nhai đỡ ghiền. Bò viên thời đó thuần túy chỉ là bò viên với những viên nạc hoặc gân, nhỏ bằng đầu ngón tay cái.

Đến khoảng cuối thập niên 60, bò viên bắt đầu thay đổi hình dạng tại một vài nơi, như trong hẻm gần rạp Đại Đồng trên đường Cao Thắng hoặc rạp Cathay trong Chợ Lớn hay khu Nguyễn Thiệt Thuật, Trần Quí Cáp. Nó trở lên to lớn hơn trước. Khi ăn người bán phải cắt ra làm tư mới bỏ vừa miệng. Một thời gian ngắn sau, nền bò viên trở nên phát triển mạnh mẽ, do đó tạo nên sự cạnh tranh khốc liệt. Muốn cạnh tranh thì cần thêm thắt, chế biến. Từ đó, từ một chén có “size” nhỏ như chén ăn cơm đã tiến lên thành một tô bò viên với phần tăng cường của lòng bò như: tim, gan, phổi, lá lách, lá sách, tổ ong, bao tử,… vv… tùy theo sự lựa chọn của khách hàng, và có thể ăn với hủ tíu hay mì. Nước lèo của bò viên do đó đã thay đổi hẳn mùi vị so với trước kia, có phần nặng nề hơn do các chất tiết ra từ lòng bò.

Hàng chục năm sau trở lại Sài Gòn, những viên bò viên hình như có vẻ… teo lại, nước lèo trở nên ngọt gắt do bột ngọt và đường. Những tay làm bò viên chuyên nghiệp thời xưa, lớp thì già nua, lớp đã ra người thiên cổ. Đám con cháu sau này với nền “kinh tế thị trường” chẳng còn giữ được những điều cha truyền, con nối để pha chế tùy ý. Không những vậy, rất nhiều tay ngang từ các tỉnh kéo vào Sài Gòn nhẩy ra bán bò viên – hoặc một số món khác – với sự biến chế, thêm thắt lung tung khiến khách muốn tìm về quá khứ rất ư thất vọng.

Ngược lại, đối với lớp người trưởng thành sau này tại Sài Gòn thì đó cũng là những viên bò viên ngon lành của một thời kỷ niệm cho riêng họ, chẳng cần biết đến chén bò viên của tôi và bạn xưa kia hình thù to nhỏ với những phụ tùng ra sao. Và dĩ nhiên khẩu vị của họ tỏ ra thích hợp với những món ở trong thời điểm này. Một lần nữa, vấn đề đúng hay sai, ngon hay dở vẫn luôn là tương đối.

Một món khác là bò khô tức gỏi khô bò. Vào thời học sinh của tôi và bạn ở Sài Gòn, chắc chắn đã từng cùng bạn bè tụm năm, tụm ba quanh những xe bán khô bò trên đường Pasteur, góc đường Lê Lợi. Những chiếc đĩa nhôm méo mó, những lát gan cháy và những cọng đu đủ trắng phau được chan ngập nước giấm, rưới thêm chút tương ớt đỏ cùng điểm vài lá rau húng và ngò cắt mỏng chắc chắn khiến bạn nhớ về thời kỳ huy hoàng của nền bò khô Sài Gòn. Đó là giai đoạn cực thịnh của những Ông Áo Đen, Ông Áo Nâu. Thời đó, những xe bán bò khô tại địa điểm nổi tiếng nhất ở Sài Gòn này, chắc chắn được đi vào nền văn hoá ẩm thực. Ngoài ra còn những xe bán bò khô khác, với tiếng kéo khua vang trước cửa trường để lôi kéo những cô cậu học sinh khoái ăn quà vặt.

Giờ đây ở Sài Gòn, bò khô chẳng còn như xưa. Những xe bán rong ngoài đường với tiếng kéo lách cách quen thuộc trở thành hiếm hoi, chỉ còn một vài nơi được coi là nổi tiếng với số khách hàng đông đảo. Trong số có một xe cố thủ trên đường Hai Bà Trưng, gần Võ Thị Sáu (tức Hiền Vương ngày nào), chỉ xuất hiện từ khoảng 4, 5 giờ chiều trở đi đã thu hút một số lượng khách đông đảo. Món gỏi khô bò nay đã được nâng cấp để được đưa vào hàng quán, cửa tiệm hẳn hoi với cái đĩa sứ lịch sự thay cho cái đĩa nhôm móp méo ngày nào.

Nhưng từ sự nâng cấp đó, món khô bò “o-ri-gin” thời học sinh của tôi và bạn đã được thêm thắt một vài phụ tùng như đậu phọng, bánh phồng tôm cho ra vẻ xôm tụ. Nước giấm bây giờ được pha chế mỗi nơi mỗi kiểu, khác hẳn cái món một thời kỷ niệm khi xưa ta bé. Tuyệt nhiên đố bạn tìm được một miếng gan cháy cạnh, cắt khứa như trái khế ăn vừa giòn, vừa bùi, lại thơm phưng phức của ngày xưa. Nhưng dân Sài Gòn đã mặc nhiên chấp nhận cái món gỏi khô bò cải tiến này. Chẳng có ai gàn dở, đòi hỏi phải có được đĩa bò khô vang bóng một thời. Diễn tả như vậy để chứng minh cho sự thay đổi của một vài món quà phổ thông điển hình theo thời gian, theo khẩu vị của từng thế hệ.

Trong hơn hai tháng thực hiện cuộc hành trình ẩm thực ở Sài Gòn, cứ tiếc hụi hụi là không được thưởng thức món thịt gà và những loài gia cầm khác như vịt, ngỗng, ngan, vv… Kể cả các loại chim chóc như bồ câu, se sẻ, chim cu đất, vv… đều không thấy xuất hiện tại các quán ăn, tiệm nhậu. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối trong thời gian ở Sài Gòn chỉ được xơi một tô cháo gà duy nhất tại khu ăn uống đêm Hải Triều vào trung tuần tháng 1 năm 2004. Chỉ vài ngày hôm sau ăn tô cháo gà với đủ gan, mề kia là tin có dịch cúm gà xuất hiện. Từ đó trở đi, gà và các loại có cánh kể trên không còn ai dám đụng đến. Tiếc hơn nữa là món tiết canh vịt hay ngỗng cũng không được thưởng thức trong chuyến đi này.

Thiếu những món từ gà và các loại gia cầm chim chóc, nền ăn uống ở Sài Gòn đã bị ảnh hưởng không ít. Trước tiên phải kể đến món phở gà. Những tiệm chuyên trị món này như Bình hay Hương Bình trên đường Hiền Vương (nay là Võ Thị Sáu) đành phải chuyển qua bán phở bò cầm hơi, với một số khách rất lưa thưa vì không gây được tin tưởng cho lắm. Những tiệm cơm gà nổi tiếng như Hồng Phát, Thượng Hải, vv… cũng gặp rất nhiều khó khăn khi thực khách chỉ tìm đến với tiệm mình bởi món thịt gà hấp dẫn.

Ông già Kentucky tức Kentucky Fried Chicken trên Diamond Plaza cũng đã nhanh chóng thay thế gà bằng “hamburger cá” cho hợp tình hợp cảnh. Còn những tiệm Chicken Town tức thì thay thế bằng món bò né! Món này cũng đại khái như bò nướng ngói, nướng vỉ sắt. Khi rưới mỡ dầu lên đương nhiên sẽ văng tóe tùm lum. Do đó ta phải tránh né để khỏi bị văng vào quần áo, mặt mũi nên từ đó được đặt tên là bò né!

Những tiệm bán vịt quay, heo quay chỉ còn treo lủng lẳng một vài miếng thịt quay, cô đơn vì thiếu bạn. Nhất là trung tâm vịt quay trên đường Tôn Thọ Tường (nay là Tạ Uyên), các chú vịt quay óng ánh và béo ngậy đã nhường chỗ cho các chú heo sữa, treo toòng teeng trong tủ kính trước cửa và được điểm những bông hoa mầu sắc loè loẹt.

Các tiệm nhậu dĩ nhiên cũng bị ảnh hưởng không kém. Tại các nơi bình dân, những trái vịt lộn, gà lộn hoặc chân gà nướng đều biến mất tăm. Còn tại những quán nhậu sân vườn, thực khách sẽ thòm thèm khi nhìn vào tấm thực đơn dầy cộm với những món từ gà vịt, chim chóc bị gạch bỏ. Nào là gà xé phay, gỏi gà, gà nướng, gà da giòn, gà đút lò, gà tiềm thuốc bắc, ngọc kê cháy tỏi, gà nướng mọi hay vịt nướng chao, vịt da giòn, vịt Bắc Kinh, vv… cho đến bồ câu quay, chim sẻ quay, chim cút ngũ vị hương, vv… đều bị xoá tên để heo, bò lên cầm quyền thay thế.

Những tiệm bán thịt vịt luộc chấm nước mắm gừng nổi tiếng trong khu Thanh Đa cũng phải trải qua một thời kỳ khó khăn trước tình trạng “gà nạn”… Tuy chịu ảnh hưởng nặng nề của nạn “cúm gà”, nhưng với dân chơi Sài Gòn thì muốn kiếm gà dễ lắm. Gà nói ở đây là loại… “gà móng đỏ” và cân nặng vào khoảng 45, 48 kí lô !!!

Muốn bắt loại gà này, cứ tà tà ra ngồi tiệm Café Central – thường được gọi là Sunwah, thuộc phạm vi của building có tên này- ngay ngoài lề đường Nguyễn Huệ, tại địa điểm Tòa Hoà Giải cũ sẽ có ngay. “Gà móng đỏ” lủng lắc xắc tay thời trang, tay cầm điện thoại di động ngồi nhan nhản quanh ta. Chỉ cần ra hiệu một cách kín đáo, “gà” sẽ bắt ngay được “signal” để sau khi thỏa thuận sẽ cùng ta bước lên một chiếc taxi Vinasun thay phiên nhau túc trực phiá trước. Thế là xong. Nhưng chẳng may loại gà này cũng mắc phải một chứng cúm đặc biệt nào đó, kể cũng phiền!

Đối với dân khoái ăn nhậu thật ra thiếu thốn một chút thịt gia cầm, chim chóc cũng chẳng đến nỗi quan trọng cho lắm. Vì nền đớp hít ở Sài Gòn rất ư phong phú với sự phát huy sáng kiến độc đáo của những tay đầu bếp đủ mọi đẳng cấp, nên thiếu món này sẽ có hàng chục món khác thay thế. Không có con này, sẽ thiếu gì con khác được biến chế thành những miếng mồi ngon lành. Từ những tay bếp nhà nghề đến những tay ngang đều thi nhau tung ra những sáng kiến để đưa vào cái thế giới ẩm thực của Sài Gòn, với một không khí hết sức nhộn nhịp này.

Lan man tổng quát về ăn uống ở Sài Gòn kể như đã đủ. Bạn hãy cùng tác giả sửa soạn bước vào một cuộc hành trình đầy hấp dẫn cùng với những cái vân vân và vân vân khác, có ít nhiều liên hệ với những chầu đớp hít, nhậu nhẹt…
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (BÀI 3)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 4:13 pm

Hình ảnh


Hình ảnh


So với giá cả của những tiệm phở khác, phở máy lạnh qua mặt xa lắc với cái giá 24 ngàn một tô, so với giá từ 12 đến 18, 20 ngàn ở nơi khác. Còn những nơi bán phở bình dân hơn, khoảng 8 hay 10 ngàn. Thậm chí có cả giá 5 ngàn.

Không những tên tiệm Phở 24 chỉ có nghĩa là nơi bán phở với giá duy nhất là 24 ngàn một tô. Nó còn có nghĩa là phở nơi đây được pha chế bằng 24 gia vị và hương liệu! Tiền nào của nấy có khác. Bước vào tiệm phở nhỏ nhắn và xinh xắn này bạn sẽ cảm thấy mát rười rượi. Anh bán phở mũ ni, quần áo trắng tinh như “chief cook” quốc tế, đứng sau quầy ngay bên phải lối vào. Trước mặt anh là các loại thịt như nạm, gân, tái, sách, vv…

Bạn đừng đòi hỏi lỉnh kỉnh những món như gầu, vè, bắp, tủy, sữa, nước tiết, ngầu pín, đuôi bò, vv… ở nơi lịch sự có máy lạnh đàng hoàng này. Thịt được gắp bằng kẹp gắp “inoxidable” bóng loáng, bày trên tô đã có bánh phở trụng ngút khói.

Tô phở ở đây không hề thua sút phở hải ngoại về tầm vóc. Đã bảo tiền nào của nấy mà! Rau giá được nhặt từng cọng, bầy trong một đĩa vuông vứt, sạch sẽ cùng với chanh, ớt riêng cho từng người. Nếu bạn đặt vấn đề vệ sinh lên hàng ưu tiên thì hai tiệm phở máy lạnh này đáp ứng đúng nhu cầu của bạn. Bạn không sao tìm được một cọng rác dưới sàn nhà, khó ai có can đảm vất rác bừa bãi hoặc nhổ toẹt một phát xuống đất. Toilette cũng được giữ gìn thơm tho, không chèm nhẹp như hầu hết những tiệm phở không máy lạnh khác.

Còn “gu” bạn có thích hợp hay không, chả dám có ý kiến vì tác giả luôn đặt vấn đề tôn trọng khẩu vị riêng của từng người lên hàng đầu! Không phải tôi nhận thấy món này ngon, nhưng không thể bắt bạn cũng phải đồng ý. Vì không phải ai cũng giống ai. No nê rồi nhé, bạn móc tiền ra chi đi chứ! Nhưng chớ quên bỏ lại tí tiền “bo” cho phải phép lịch sự, đừng lững thững ra đi như những tiệm phở khác. Một dạo phở 2000 cũng được nhắc tới nhiều, nhưng chuyến trở về Sài Gòn lần này đã có phần xuống cấp, ít người còn nhắc nhở tới. Có thể tại một điểm: bình dân không ra bình dân, lịch sự cũng chả ra lịch sư mặc dù từng có lần Bill Clinton ghé vào quất ngon lành.

Những tên Phở được nhắc ở trên đều là Phở theo “gu” Sài Gòn, sau đợt di cư vào nam năm 54 cũng từng được gọi là phở Bắc. Chắc bạn còn nhớ? Bây giờ “phở Bắc” được dùng để chỉ cho những xe phở, tiệm phở do những người Bắc dời vào Sài Gòn sau năm 75. Như vậy, nguồn gốc phát xuất của phở rõ rành rành là từ miền Bắc. Với thời gian nó được chia thành 2 khuynh hướng: “Phở Bắc 54” cùng nhiều thêm thắt, chế biến để dần dần trở thành một thứ phở “đặc sản” của Sài Gòn, phì nhiêu và mầu mỡ, béo và ngọt.

Còn “Phở Bắc 75” để chỉ phở cũng từ cùng một nguồn gốc như Phở Bắc 54, nhưng với hoàn cảnh xã hội miền Bắc sau năm 54 và sau đó là thời kỳ chiến tranh nên tô phở đã không được cải tiến gì mấy và không được phát triển một cách khả quan về chất lượng. Thậm chí tô phở đã có một thời kỳ dài không có… người lái!

Sau năm 75 kéo dài cho đến nay, tô phở Bắc 75 tại Sài Gòn đã có phần nào cải cách, tuy nhiên cái “size” của nó vẫn không được những tay bán phở cho phát triển thêm để luôn tỏ ra thanh cảnh và nhỏ nhắn khi đứng cạnh tô phở Sài Gòn hiện nay. Nhà báo Mẽo R.W. Apple Jr của tờ New York Time và cũng là một chuyên gia về ẩm thực đã nhận định về tô phở Bắc ở Hà Nội như sau: ”người miền Bắc tỏ ra khổ hạnh so với những người anh em miền Nam. Họ vẫn còn chịu ảnh hưởng đạo đức của Khổng Giáo nơi những người láng giềng Trung Hoa nên vẫn thích các vị thuần túy, không bị pha trộn, cùng với nước lèo trong vắt”. Nhưng tô “phở Bắc 75” khi vào đến Sài Gòn cũng đã có một vài thay đổi, thêm thắt cho phù hợp với khẩu vị của dân miền Nam. Hiếm còn tiệm nào còn giữ được phong cách chân chính của một tô – đúng hơn là bát – phở Bắc Kỳ.

Nằm trong những biến tấu về món phở, bây giờ người ta còn ăn kèm với món “giò cháo quẩy”, rút ngắn gọn thành “quẩy”. Đúng là một sự “giao lưu văn hoá ẩm thực” Việt Hoa đề huề. Nhưng biến tấu cách mấy cũng chả bằng sáng kiến của một số ông bà chủ tiệm phở hải ngoại, ngoài khách hàng người đồng hương, còn nhắm vào khách hàng Tây, Mỹ, vv…

Thế là có sự xuất hiện của tô phở “diet” chỉ có trần xì nước lèo trong, bánh phở cùng với “cà rốt”, “súp-lơ”, hành tây và “brocoli”! Chẳng có miếng thịt nào. Có người cũng bỏ cả giá sống, rau húng quế, ngò gai vào những tô phở “diet” ấy để giao duyên cùng với các loại rau củ Âu Mỹ nói trên. Các cụ ta có sống lại nhìn thấy một tô được gọi là Phở như vậy hẳn chỉ còn biết buông ra một tiếng “hỡi ôi!”.

Đối với những tay ăn phở chân chính và chuyên chính thì sẽ cảm thấy… rùng rợn khi đến với một tiệm phở ở New York. Nơi đây có những món phở như Phở bò nướng, phở gà nướng, vv… chỉ được chiếu cố bởi dân Mẽo. Còn như tôi và bạn, với các món phở quái đản như vậy cũng xin mạn phép cải biên 2 câu thơ của các cụ ta ngày xưa thành:

“Cái Phở ngày nay đã hỏng rồi”
“Mười người xơi thử, chín người thôi”

Bạn đồng ý chứ?
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (BÀI 4)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 4:22 pm

Hình ảnh


[url][/url]SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC & VV… ( bài 4 )
14 Tháng Hai, 2008 | Ăn uống
Thật ra đó cũng từ nguồn gốc Phở bò mà ra, theo “phát huy sáng kiến” của những tay nấu Phở vào khoảng đầu thập niên 50 ở Hà Nội, có một thời gian không có thịt bò vào ngày thứ hai và thứ sáu trong tuần. “Anh nào nghiện thịt bò, nhớ Phở bò hai hôm ấy như gái nhớ trai, như trai nhớ gái”, như cụ Vũ Bằng đã phán. Thoạt đầu, dân ăn phở “nhà nghề” nhất định không chịu ăn vì đồng quan niệm với tay bán phở tên Tráng, một thời lừng danh đất Hà Thành, từng được mệnh danh là “Vua Phở 1952” như cụ Vũ Bằng kể là “cái lý gì mà một nắm bánh phở dẻo quẹo như thế lại cho hòa hợp với một thứ thịt ăn cứng đờ đờ, mà lại nhạt, mà lại đoảng vị, không thể nào “sánh đôi” được với cái nước dùng để làm thành một “đại thể “ nhịp nhàng?”.

Nhưng vì ghiền quá, những ngày thứ hai và thứ sáu phải treo miệng mãi cũng thèm nên cũng “đành” đến với Phở gà cho đỡ nhớ. Thế rồi dần dần cũng thấy hay hay và khoái khẩu. Và rồi dần dần cũng bớt khó tính để chấp nhận Phở gà vào hàng ngũ Phở! Đó được coi như một sự cải cách thành công nhất kể từ khi Phở xuất hiện.

Tới đây chắc bạn cũng cảm thấy thòm thèm, muốn làm một tô gà đùi, lòng, trứng non kèm theo một đĩa thịt gà với màu da vàng ngậy rắc tí lá chanh cắt chỉ? Thật uổng! vì trong hơn hai tháng ở Sài Gòn ngay tác giả cũng phải chiụ đựng một sự thiếu thốn to tát là không được hưởng một tô Phở gà nào. Cái dịch cúm gia cầm quái ác đã gây nên “thảm trạng” này! Đi qua những tiệm chuyên trị Phở gà quen thuộc như Bình và Hương Bình trên đường Hiền Vương hay vài tiệm ở miệt Phú Nhuận mà chân đi chẳng rời. Những chị gà mái tơ béo trục, béo tròn với làn da vàng óng mướt trước đó không lâu còn được dịp phô trương cái vẻ nõn nường, nhìn thấy chỉ muốn cắn một phát. Những chỗ đó đã nhường lại cho những miếng thịt bò to tướng, mầu nâu sậm tươm mỡ vàng. Cũng thèm lắm phải không bạn, nhưng xét lại không mấy gì tin tưởng nơi những tay chuyên trị phở gà này nên phải đành dứt áo ra đi.

Chắc bạn đói lắm rồi? Phở bò đã xơi chán chê, Phở gà đang trong thời kỳ “gà nạn”. Vậy mời bạn đi làm một tô hủ tíu. Bạn khoái ăn hủ tíu cuả mấy Chú Ba, hủ tíu Mỹ Tho hay Nam Vang? Nhắc đến hủ tíu của mấy Chú Ba, tôi không sao quên được xe hủ tíu của một ông Tầu già ở đầu hẻm gần nhà trong khu chợ Nhật Tảo hiện nay, khi còn tên là đường Da Bà Bầu! Đó là một cái xe hủ tíu, mì được coi là “truyền thống” với những tấm kính vẽ hình Tề Thiên Đại Thánh mầu mè, nhẩy múa lung tung, phù hợp với những đoạn trong truyện Tây Du Ký mà bạn với tôi chừng chết mê chết mệt một thời. Những xe khác còn đưa cả những nhân vật trong Chung Vô Diệm, Đông Chu Liệt Quốc, Càn Long Du Giang Nam hay Na Tra Lóc Thịt, vv… lên những tấm kính dựng phiá trên xe, được che mái đàng hoàng.

Những xe hủ tíu, mì bên hông chợ Tân Định ngày xưa chỉ còn một vài xe mang hình ảnh của ngày xưa, trong khi hầu hết đã được thay thế bằng những xe đầy dân tộc tính. Ngay đến trong khu ẩm thực trong Chợ Lớn mới được thành lập trước ngày diễn ra Sea Games cũng chẳng còn thấy được bóng dáng quen thuộc ngày nào. Tô hủ tíu của ông Tầu già “của tôi” rất khiêm nhượng, không to lớn cồng kềnh. Chỉ có vài ba miếng xá xíu cắt mỏng dính để trên nhúm bánh, sau đó được tăng cường vài cọng sà lách, vài cọng hẹ, chút hành hoa, một chút tép mỡ, một nhúm cải bắc thảo và một muỗm thịt heo bằm. Nước lèo nóng bỏng được múc đổ vào sau đó rôì rắc chút tiêu lên.

Đến giai đoạn này ta không thể nào cầm lòng được nữa để vồ ngay lấy, và làm luôn một mạch ngon lành, dù cho nóng bỏng lưỡi, tê môi. Ôi chao, sao mà cuộc đời lên hương lạ lùng. Và nó còn lên hương thêm nữa sau khi ta bổ sung vào bụng thêm một tô thứ nhì! Tô hủ tíu gây ấn tượng mạnh mẽ của một thời đó bây giờ tôi không còn có dịp thưởng thức tại Sài Gòn, và cả ngay trong Chợ Lớn.

Chắc chắn những tô hủ tíu Chú Ba đối với người Sài Gòn hiện nay rất là ngon lành, cũng như tôi và bạn từng cảm thấy ngon miệng với những tô hủ tíu của những ngày xưa. Như với tôi, tô hủ tíu nơi cái xe Tề Thiên Đại Thánh đó vẫn là tuyệt vời. Đầu hẻm số 14 đường Kỳ Đồng có một tiệm hủ tíu nhỏ rất đông khách. Hỏi ra được biết tiệm này đã có mặt nơi đây từ ba bốn chục năm và đã trở thành quen thuộc với những khách hàng xa gần. Một tô hủ tíu, một viên xíu mại và một cặp “quẩy” cùng một ly cà phê đen đá tổng cộng chưa đến 2 “đô”, bảo đảm sẽ khiến bạn tỉnh táo ngay mặc dù cái truyền thống không được sạch sẽ cho lắm của mấy chú Ba vẫn được duy trì và… bảo tồn.

Một tiệm khác trên đường Trương Định ( tức Trương Công Định cũ), đối diện Chùa Chà, có một tiệm cũng bán món này cùng với mì, hoành thánh, sủi cảo cũng được khách hàng chiếu cố nhiệt liệt, mặc dù phải ngồi trên những chiếc ghế thấp lè tè, rất bện tiện cho vị đàn ông nào mặc quần có size bụng từ 34 trở lên. Ngoài những tô hủ tíu bình thường, bây giờ còn được thêm thắt những món như cật heo, tim heo, vv… Đến tiệm này, có khi phải xếp hàng chờ một lúc mới đến phiên mình.

Bạn có cảm tưởng ăn hủ tíu trong Chợ Lớn mới đúng điệu? mời bạn vào ngay đường Hậu Giang, gần đường Minh Phụng, quận 6. Khách hàng đến với tiệm Bình Thảo – mở cửa thâu đêm suốt sáng – cũng đông ra gì. Nếu bạn đòi hỏi một tônhủ tíu “cổ truyền” đối với thời cuả bạn và tôi thời xưa thì sẽ thất vọng. Hủ tíu nơi đây đã được “Việt Hoá” và cải biên theo trào lưu tiến hoá về ẩm thực ở Sài Gòn Nó có một vẻ ngon riêng với một hương vị đậm tình hữu nghị Việt-Hoa. Không những vậy có những tiệm còn bán hủ tíu sa tê, hủ tíu bò viên và cả hủ tíu ngầu pín như Hoàng Cung chẳng hạn.

Nguồn gốc hủ tíu ai cũng biết do người Tầu du nhập vào Việt Nam từ những năm xửa, năm xưa, không ai biết rõ. Một số “ẩm thực gia” cho rằng nó theo chân người Trung Hoa đến vùng đồng bằng Cửu Long. Tên của nó được người Tiều Châu phát âm là “cổ chéo”, có nghĩa là những sợi làm bằng bột nhỏ và dài để rồi được “Việt Hoá” thành tên hủ tíu hoặc hủ tiếu. Món này dần dần đã được cải cách theo thời gian, bảo đảm ông tổ của nó bây giờ cũng khó lòng nhận ra tác phẩm của mình.

Nếu bạn đã ngán thịt thà, muôn xực một tô hủ tíu nhẹ nhàng và thanh cảnh hơn, hãy vọt ngay lên khu Chợ Cũ, làm một tô hủ tíu cá cho lòng dạ bớt xốn xang. Sợi hủ tíu ở đây to bản hơn nhiều so với sợi hủ tíu ăn với thịt. Những miếng cá trắng phau lẫn lộn trong những sợi hủ tíu to bản, nếu mắt mũi kèm nhèm, nhiều khi chẳng phân biệt được đâu là cá, đâu là bánh hủ tíu. Muốn đúng điệu, ới thêm một chiếc “paté-chaud” ăn kèm cho ra vẻ sành ăn hiện nay.

Thế là lại thêm một màn hữu nghị nữa, lần này là giữa Tầu và Tây…lai. Vì thật ra cái món được goị là “paté-chaud” này do dân Mít ta chế biến, thêm thắt. Sang Paris gọi món này, ông Tây bà Đầm ai nấy sẽ đều ngẩn tò te, chả biết cái món “paté-chaud” nó ra làm sao mặc dù mang cái tên một trăm phần trăm “phú lang sa”!

Một vài tiệm hủ tíu cá được nhắc nhở đến nhiều là Nam Lợi trên đường Tôn Thất Đạm, Hồng Phát trên đưòng Võ Văn Tần, vv…hoặc bạn cũng có thể “order” món này ở những tiệm ăn, không chuyên trị hẳn về hủ tíu, như Tân Hải Vân hoặc Dìn Ký trên đường Nguyễn Trãi ( Võ Tánh cũ ). Mỗi tiệm một vẻ, một hương vị riêng. Ngon hay không tùy… người đối diện với cái món có cái tên nguyên thủy là “cổ chéo” này.

Cũng phát xuất từ hủ tíu của mấy Chú Ba, là những người có mặt ở xứ Chuà Tháp từ rất lâu cũng như ở bất cứ quốc gia nào trên thế giới, món hủ tíu Nam Vang được ra đời để trở thành một món đặc biệt của người anh em Cam-Pu-Chia. Khởi nguồn cũng do người Tầu đặc chế để phù hợp với khẩu vị người bản xứ. Căn bản bắt buộc là sợi hủ tíu, nhưng gia vị, phụ tùng của tô hủ tíu Nam Vang đã tạo được một phong cách riêng biệt.

Còn nước lèo căn bản phải được nấu bằng xương ống heo, mực và tôm khô thêm vài thứ “độc chiêu” khác của riêng từng tiệm. Sang tới Sài Gòn, hủ tíu Nam Vang lại được tu bổ, sửa sang một lần nữa để trở thành một món hiện nay đã trở thành phong trào mà người Nam Vang chính gốc chắc cũng khó lòng nhận ra! Đi đâu cũngthấy nhan nhản bảng hiệu hủ tíu Nam Vang, trong số chỉ có vài tiệm do người Kăm-Pu- Chia làm chủ. Còn lại hoàn toàn do người miền Nam đứng bếp.

Người từ miền Bắc vào Sài Gòn sau năm 75 hầu như chưa có ai khai thác món này. Trên góc đường Vĩnh Viễn – Nguyễn Tri Phương có nhiều tiệm sáng nào cũng đầy nghẹt người. Một tiệm tên Nhân Quán cũng rất nổi tiếng về món này, nằm trên đường Nguyễn Thượng Hiền, gần ngã tư Võ Văn tần (Trần Quí Cáp cũ). Nhưng kẹt mỗi nỗi buổi sáng không bán, chỉ mở cửa từ 5 giờ chiều đến 1, 2 giờ sáng.

Một quán lề đường nầm trên Ngô Quyền cũng là nơi tấp nập kẻ ra người vào, cũng như một tiệm ở ngã tư Nguyễn Trãi và Huỳnh Mẫn Đạt, tiệm Quỳnh trên đường Nguyễn Thông, hoặc một số tiệm khác trên đường Võ Văn Tần, An Dương Vương. Tô hủ tíu được bưng ra trước mặt rồi, vậy mời bạn nâng muỗm đũa lên kẻo nguội. Không có muỗm sứ, ta dùng tạm muỗm nhôm vậy.

Đôi đũa có so le cọc cạch chút đỉnh cũng chả hại gì. Những miếng thịt heo cắt mỏng, vài miếng tim, miếng gan, hai con tôm tươi, đôi khi còn có cả miếng huyết heo đặt trên những sợi hủ tíu trắng mướt làm bằng bột gạo nàng hương xay nhuyễn, sau đó phơi khô, nhưng mềm thật nhanh khi trụng qua nước sôi. Lại còn thịt bằm nhuyễn cũng hấp dẫn lắm đấy chứ, nhất là còn được chiêu một chút hành phi trên mặt, ngon quá đi thôi ! Ấy khoan, phải rắc tí tiêu, vài muỗng tỏi giã hoặc nguyên tép ngâm giấm, vài miếng ớt đỏ tươi bỏ lên trên mới đẹp mắt.

Chưa xong, cần vắt một miếng chanh, thêm vài cọng xà lách và cần tây hay giá sống tùy khẩu vị để mầu sắc được hài hoà. Có tiệm còn tăng cường một đĩa nước chấm cay cay, chua chua để chấm những miếng thịt, miếng lòng. Rồi, mời bạn thưởng thức. Muốn đã miệng hơn thì “order” thêm một chén “xí quách” cho thêm phần phong phú. Một tô như vậy giá khoảng từ 10 đến 16 ngàn tuỳ tiệm và chén “xí quách” chưa tới 50 cents Mẽo!

Một buổi sáng đẹp trời nào đó, tại sao bạn không thay đổi khẩu vị bằng một loại hủ tíu khác cho đủ bộ cái món bắt nguồn từ “cổ chéo”, đã trở thành một món đặc biệt Việt Nam. Tôi muốn nói đến hủ tíu Mỹ Tho, là nơi trước kia dùng gạo Gò Cát thơm dẻo để làm thành sợi bánh, nhưng nay không biết loại gạo này còn được sử dụng hay không.

Một thời gian sau sợi bánh còn được làm bằng bột năng, được gọi là bánh hủ tíu dai để đáp ứng cho sự đòi hỏi của nhiều người. Từ khi vượt ra khỏi phạm vi địa phương ở các nơi như Mỹ Tho, Vĩnh Long, Cần Thơ và những thành phố thuộc khu vực đồng bằng Cửu Long để lên tới Sài Gòn, hủ tíu được gọi tên bằng địa danh Mỹ Tho đã được cải tiến nhiều. Nước lèo cũng đại khái không khác gì hủ tíu Nam Vang, nhưng không có tim, gan, vv… ngoài thịt miếng và thịt bằm. Thêm vào đó là 1, 2 con tôm, một chút thịt cua. Có khi còn được bỏ thêm một miếng sườn heo và vài trứng cút.

Chắc bạn còn nhớ tiệm Thanh Xuân, nổi tiếng một thời trước năm 75 với tô hủ tíu Mỹ Tho, nước hoặc khô. Cứ nhắc đến hủ tíu Mỹ Tho, người ta nhắc ngay đến Thanh Xuân. Nay tiệm này vẫn giữ tên cũ, nhưng chủ chính đã rời Việt Nam từ lâu, do đó hương vị cũ chẳng còn mà chỉ còn là một sự… đoảng vị và vô duyên. Khách hàng cũng chỉ còn lác đác, chẳng còn một phần nào tấp nập như xưa. Một phần nó đã bị nhiều tiệm qua mặt xa lắc. Một tiệm nằm trên đường Cách Mạng Tháng 8 (Lê Văn Duyệt cũ), gàn rạp Nam Quang là một thí dụ với nước lèo ngọt lừ từ xương ống, những miếng thịt mềm mại và những con tôm rất tươi. Ở khu Tân Định hay gần chợ Bà Chiểu cũng có một số quán hủ tíu Mỹ Tho đông khách, nhưng không tiệm nào giống tiệm nào về mùi vị vì có cách pha chế riêng.

Nói đến hủ tíu mà không nói đến mì thật thiếu sót. Bạn chắc còn nhớ xe mì quen thuộc của ngày xưa trên đường Cao Vân? Xe mì này cũng thuộc loại “truyền thống” với hình ảnh từ những truyện Tầu vẽ trên kính, và cũng do một ông Tầu già đứng nấu. Đói bụng mà làm một tô 2 vắt cứ là sướng mê tơi hoặc chỉ một tô hoành thánh khoảng 8 , 10 viên là không những bụng dạ hết cồn cào mà còn có được hương thoang thoảng ở mũi, vị quyện ở đầu lưỡi với cái hậu beo béo ở cổ họng. Về đến nhà vẫn chưa tan biến, chỉ muốn quay lại chơi thêm tô nữa! Xe mì này hiện không thấy đâu vì ông Tầu già chắc cũng đã ra người thiên cổ.

Một xe mì khác cũng nổi tiếng không kém, được gọi bằng một cái tên hơi thấy ớn lạnh là mì… Hoa Liễu, đóng đô ngay bên bờ tường bệnh viện chuyên trị nhửng cái bệnh quái ác thường được gọi là “cù đinh thiên pháo”. Dù có hơi ớn lạnh ở cái tên đặt cho xe mì, nhưng nước lèo nóng bỏng của một tô mì có những sợi dai dai ấy sẽ khiến ta quên đi tất cả để chỉ chăm chú vào việc đớp hít. Ngày nay cũng nơi đó, có một xe mì khác hương vị cũng đậm đà không kém với phần tăng cường thịt thà nhiều hơn xưa, nhưng vắng bóng những miếng tép mỡ cháy vàng và béo ngậy. Chắc dân Sài Gòn cũng biết né Cholesterol lắm.

Tiệm Hải Ký Mì Gia lừng danh một thời ở đường Nguyễn Tri Phương nay cũng không còn, chẳng biết chủ nó có khai thác ở một địa điểm nào khác không. Nhưng cái tên tiệm mì nổi tiếng ấy đã được dùng để đặt cho ít nhất là 3, 4 tiệm ở các nơi khác nhau, chắc chắn không có một sự liên hệ nào.

Một tiệm trên đường Đinh Tiên Hoàng, một tiệm khác cũng tên Hải Ký ở chợ Thị Nghè. Ta cứ lấy một cái tên nổi tiếng về một món nào đó mà đặt cho tiẹm của ta một cách vô tư, chẳng ai hơi đâu mà kiện cáo. Trường hợp mì Hưng Ký cũng vậy, ít nhất người viết cũng biết được 3 địa điểm khác mang cùng tên. Cũng như về Phở Bắc, có rất nhiều tiệm lấy chung những cái tên như Bắc Hải, Bắc Hà hoặc Phở Thìn, theo tên một tiệm phở lừng danh ở Hà Nội vào thập niên 50. Điểm đặc biệt là tiệm nào cũng cho mình là… chinh gốc, những anh khác đều là giả mạo!

Nếu muốn khám phá thêm về mì, bạn có thể đến với Mì Chú Tắc trên đường Kỳ Đồng, từng một dạo được nhiều người chiếu cố với món mì đặc biệt gồm tim, gan, cật để trong một chén nước lèo riêng hoặc món bánh xếp, nhân gồm nắm mèo, tôm, thịt và cá thác lác. Còn 2 tiệm khác nữa là Lương Ký Mì Gia ở số 1 đường Huỳnh Mẫn Đạt hoặc một tiệm ở số 686 đường Lê Hồng Phong. Hai địa điểm này nổi tiếng với món mì vịt tiềm với một cái đùi vịt to tổ bố, mềm mại với một lớp da béo ngậy có mầu sậm đen vì trải qua nhiều giờ tiềm với một số vị thuốc bắc loại… bình dân nhất!
(còn tiếp)
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (BÀI 5)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 4:29 pm

Hình ảnh

SÀI GÒN : HÀNH TRÌNH ẨM THỰC & VV… (bài 5) Sài Gòn vẫn…ăn sáng (tt)

\Hình ảnh


Bạn cũng đâu có thể ngờ một quán nhỏ nằm trong hẻm đường Kỳ Đồng (số 14/1) một ngày có thể “xử” hàng trăm con gà để hoàn thành những món phở gà, cháo gà và nhất là miến gà nổi tiếng. Thời kỳ không có gà, cbủ quán xoay qua món bún mọc cũng vẫn đông khách ra phết! Hình như tất cả đã tìm thấy không khí gần gũi với cái vẻ lụp xụp quen thuộc của cái quán đã có mặt trong hẻm này từ hàng chục năm qua. Một quán miến khác – chuyên về miến lươn – nằm trên đường Nguyễn Du, gần ngã tư Pasteur cũng là một địa điểm đông khách. Quán này mở cửa từ sáng sớm, và nếu bạn đến trễ khoảng sau 10 giờ nhiều khi không có dịp thưởng thức. Một quán nhỏ trên đường Tản Viên, quận Tân Bình cũng bán món miến lươn thuộc vào hàng khá, với những miếng lươn ướp hương vị rồi được chiên thơm lừng trước khi được bỏ chung với miến.

Nói đến miến, phải kể đến một tiệm bán miến tôm cua trên đường Nguyễn Thông, thường được gọi với cái tên quen là tiệm bánh canh Nguyễn Thông, vì ngoài miến, tiệm này còn lừng danh với món bánh canh cua đã có mặt từ nhiều năm trước biến cố tháng Tư năm 75. Giờ đây, tiệm này đã khang trang hơn trước rất nhiều, lại còn được tăng cường một phòng ăn khác, chỉ cách một con hẻm nhỏ. Miến và bánh canh cùng một số món khác ở đây giá từ 10 đến 12 ngàn và bán liên miên từ sáng đến tối. Nhắc đến bánh canh, không thể quên được quán bánh canh cua giò heo, tôm trên đường Bà Hạt, quận 10 là nơi thu hút rất đông đảo khách hàng bình dân và các bà nội trợ.

Nói về những món nước trong bữa ăn sáng, không thể thiếu món bún bò Huế. Trên đường Trần Quang Diệu (Trương Minh Ký cũ) có một quán đông khách là Hương Bình, trong khi đó tiệm Hương Giang trên đường Cao Thắng cũng đắt hàng không kém. Ngoài ra bạn có thể thưởng thức được món này ở bất cứ một quán nào có những cái tên mang những địa danh của Huế như Vỹ Dạ, Gia Hội, Ngự Bình, Tràng Tiền, vv… hoặc tiệm Ngự Viên trên đường Kỳ Đồng gần NguyễnThông, hay một quán chỉ mang một cái tên đơn sơ là Quán Ăn Huế trong hẻm số 7 cùng con đường này, do một gia đình người Huế khai thác. Ngoài bún bò Huế, quán này còn nhiều món khác như bánh bèo chén nhỏ, bánh ướt thịt nướng, bánh khoái, vv…Tiệm ăn có tên Thanh Bình trên đường Lê Thánh Tôn, gần chợ Bến Thành cũng là một trong những địa điểm nổi tiếng với món bún bò Huế cùng với nhiều món khác như miến cua, bánh canh cua, các loại bún như bún thịt nướng, bún tôm càng nướng, vv… Tuy rất đông khách nhưng tiệm này có một lực lượng nhân viên phục vụ rất hữu hiệu. Chả cần ghi chép gì, nhưng đến lúc tính tiền chẳng hề sơ sẩy chút nào. Chỉ đảo mắt qua trên bàn, nhân viên tính tiền – luôn là người trong gia đình – đã có ngay một số tiền tổng cộng rất ư chính xác.

Cách đó không xa, ngay trong chợ Bến Thành cũng có hàng bún bò Huế đông khách tên Phương Vân. Một ” ẩm thực thi sĩ “ đã ca ngợi bún bò Huế bằng mấy câu thơ đọc được ở đâu đó, như sau:

“Ôi chao mê lắm bún bò ơi
Ngồi “quất” hai tô sướng đã đời
Gân, nạc thái thăn ăn thích quá
Thịt giò hẩm kỹ xực mê tơi”

Bún bò Huế cũng là một trong những món ăn sáng phổ thông nhất tại Sài Gòn, nơi những xóm bình dân trong ngõ, trong hẻm. Gần như bất cứ khu phố nào cũng có quán chồm hổm bán món ăn đặc trưng này của xứ Huế, với vài cái bàn ghế thấp lè tè với tài nghệ biến chế của các chị Sáu, chị Ba, thím Tư, bà Bẩy, vv… quen thuộc. Và không ít khu phố đã tỏ ra hãnh diện về tài nghệ nấu món này của các chị, các thím, các bà đối với họ đã trở nên quen thuộc trong sinh hoạt hàng ngày.

Chắc bạn đã từng nghe những câu như :”Cần gì đi đâu xa, ngay đầu hẻm nhà tôi có một bà bán bún bò giò heo trứ danh lắm. Hôm nào đến chơi tôi dẫn ra ăn” hoặc “Ới giời ơi, không biết sao? Cả vùng này ai mà không biết quán bún bò của chị Tám. Mấy tiệm lớn thua xa lắc. Nước lèo của nồi bún bò này nhìn vào đã thấy mê, với mùi mắm ruốc nêm rất tới. Chưa kể đến những miếng bò bắp và những miếng chân giò chín nhừ, ăn vô sướng rêm trời đất!”. Không những vậy, còn biết bao nhiêu món ăn sáng khác đã trở thành nổi tiếng và dính liền với một xóm, một vùng nào đó, có những tên gọi quen thuộc với dân địa phương như “Chị Năm Bánh Canh”, “Chú Bẩy Bò Kho” hay “Bà Ba Bánh Khọt”, vv…

Cũng với những cọng bún tươi trắng tinh, có mùi hơi chua chua dễ chịu, không biết bao nhiêu món quà sáng (hoặc cả chiều lẫn tối) đã được bàn tay khéo léo và sự nêm nếm đầy nghệ thuật để trở thành những món ngon miệng của khắp miền đất nước. Từ những món vào hàng dân dã như bún riêu, bún ốc đến những món cao sang và cầu kỳ hơn như bún mọc, bún thang. Bún riêu có lẽ là một trong những món bún bình dân nhất nên có thể bắt gặp mọi nơi, nhất là tại những sạp bán thức ăn chồm hổm trong bất cứ chợ nào.

Ở hải ngoại từ rất lâu không được ăn riêu cua thật, ngoài riêu cua hay tôm đóng lọ. Nay trở về bạn sẽ thấy mê tơi với những tảng riêu cua thơm mùi đồng nội, cùng với những miếng cà chua đỏ ửng giao duyên với nhau rất đẹp đôi. Có những hàng thay thế riêu cua bằng những con tôm khô ngọt ngào và tạo nên một hương vị đặc biệt. Tô bún riêu bây giờ còn được thêm vào vài miếng huyết heo cùng với đậu hũ chiên, khác với tô bún riêu ngày xưa của tôi và bạn. Có một số nơi còn thêm một hai miếng sườn non cho thêm phần cao cấp. Một lần lê la vào chợ Bình Tây, tôi đã có dịp nếm thử một tô bún riêu ở sạp 30 nổi tiếng về món này. Ngon thì có ngon, nhưng sao không giống gì mấy tô bún riêu của khi xưa ta bé. Rõ ràng là tác giả có đầu óc hoài cổ, chẳng hề quan tâm đến sự tiến hoá của nền văn hoá ẩm thực, tượng trưng là một tô bún riêu giá 5, 6 ngàn! Tối ngày cứ tơ tưởng đến những ngày xửa, ngày xưa. Chắc phải ghi tên theo học lớp bổ túc văn hoá… ẩm thực mới khá hơn được.

Còn tô bún ốc bây giờ ở Sài Gòn, tại đa số những hàng quán bình dân chỉ là một tô bún riêu được cho thêm vào những con ốc nhỏ. Hầu như tất cả những người nấu bún ốc theo kiểu dã chiến này đều là người miền Nam, cải tiến và giản dị hoá một trong vài món bún đặc biệt của miền Bắc, du nhập vào đây từ năm 1954. Chỉ còn một số ít tiệm sử dụng ốc bươu và nấu tương đối đúng qui cách với gừng, với mẻ, nước bỗng, vv… như quán búc ốc Hàng Mành Hà Nội còn giữ được vị chua của giấm bỗng rất thanh và dịu.

Tôi còn nhớ rõ mồn một hình ảnh của một bà cụ bán bún ốc trước năm 54 ở gần Nhà Thờ Lớn Hà Nội. Thuở ấy tôi còn bé lắm, mới chừng 7, 8 tuổi nhưng không sao quên được cái dụng cụ, lớn hơn chiếc đũa một chút dài khoảng 30 phân của bà cụ này. Một đầu có hình dạng như cái búa để đập vào đít con ốc, sau đó dùng đầu kia nhọn như cái dùi để khều ốc ra khỏi vỏ. Không một chú, cô ốc nào có thể ngoan cố dưới bàn tay bà cụ để lọt ra nguyên con. Cụ xoay qua, xoay lại nhanh thoăn thoắt, chỉ một thoáng đã lôi ra được một số ốc bươu béo vàng đủ cho một tô. Chan nước dùng có mùi chua của mẻ và cà chua vào sẽ có ngay một tô bún ốc ngon lành. Đừng vội, cho thêm vài lát ớt (hoặc ớt bằm) và chút nước bỗng với gừng bằm nhuyễn bạn sẽ khiến cho hương vị tô bún tăng lên rất nhiều. Chưa xong! Đừng quên bỏ vào tô vài cọng rau muống chẻ và vài gắp hoa chuối thắt mỏng. Ấy còn nữa, vài lá tía tô và nhất là kinh giới nhất định không thể nào thiếu được. Được rồi đó, bây giờ bạn có quyền xuýt xoa cái vị chua, cay, mặn, ngọt của tô bún ốc đầy tình tự dân tộc này rồi. Phải thú thật, viết đến đây tác giả cũng không sao tránh được cơn thèm.

Cũng trong họ hàng bún còn có bún mọc, bún bung mà nhờ đó tiệm ăn Bà Ba Bủng trên đường Thủ Khoa Huân trở nên danh tiếng lẫy lừng. Nay những người trong gia đình Bà Ba đã dọn cửa tiệm ra góc đường Thủ Khoa Huân – Lý Tự Trọng dưới tên Hoa Đông. Món bún chả Hà Nội trước 75 cũng đã có mặt ở Sài Gòn, nhưng bây giờ số lượng hàng quán bán món này có thể thấy đầy rẫy khắp nơi sau khi theo chân những người từ miền Bắc vào Sài Gòn. Trên đường Lý Chính Thắng có tiệm Tây Hồ (trước có tên Ngân Hà), gần Trương Định chuyên bán món này với một số khách hàng quen thuộc đông đảo. Ngoài món chả còn có món chả giò – người miền Bắc gọi là nem rán – cùng giá 8000 đồng một phần. Thịt nướng ăn với bún chả ở đây có 2 loại: thịt ba chỉ cháy sém cạnh và thịt bằm. Tất cả bỏ chung vào chén nước mắm pha, có những miếng su hào và “cà-rốt” thái mỏng, được rắc thật nhiều tiêu, nổi bật trên những váng mỡ óng ánh trên mặt. Thêm vào đó chút ớt bằm và một vài giọt chanh là bạn có quyền thưởng thức! Nếu không ngại ăn rau thơm, đừng quên kèm theo vài lá tia tô, kinh giới, ngò cùng vài cọng rau muống chẻ cho thêm phần ngạt ngào hương vị.

Muốn ngon miệng hơn, bạn nên chọn chỗ ngồi quay ra đường để khỏi thấy cảnh rửa chén bát trong một góc nhỏ, cạnh toilette, với nước nôi nhèm nhẹp trong khi một cô giúp việc ngồi chồm hổm say sưa với công việc vệ sinh một đống chén, đĩa nằm ngổn ngang dưới đất. Còn một số tiệm khác bán món này như Vô Tư trên đường Trần Quốc Thảo hay Xuân Tứ ở Tân Bình.

Đại khái giống như bún chả, người miền Nam gọi là bún thịt nướng với những miếng thịt được ướp nặng mùi hành tỏi và ngũ vị hương hơn. Món này được ăn bằng tô, trong có bún và thịt, phiá dưới là một lớp gồm giá sống, dưa leo thái nhỏ, các loại rau thơm và được như húng lủi, húng quế, dấp cá, tia tô, vv… Phiá trên mặt được rắc vài muỗng đậu phọng giã nhỏ cùng một lớp hành lá phi mỡ thơm lừng. Bạn có thể thưởng thức món này ở bất cứ chợ nào hoặc nhà hàng nào ở Sài Gòn. Đặc biệt có một địa điểm trên phố được nhiều người chiếu cố là một xe trên đường Nguyễn Trung Trực, gần tiệm Thanh Thế cũ (nay là Thanh Thế Plaza). Quanh đó còn những xe bán gỏi cuốn, bì cuốn, bún bò xào, bò kho, cơm tấm và một số món ăn sáng khác. Món bún thuộc hàng “cao cấp” có lẽ là món bún thang, hiếm thấy bán tại những nơi bình dân, ngoài những nhà hàng.

Tôi được thưởng thức món khoái khẩu này tại nhà hàng Nam An, trong thương xá Savico, giữa Đồng Khởi và Nguyễn Huệ. Tuy không đến nỗi tệ, nhưng không sao tìm lại được mùi vị quen thuộc ngày nào với một món bún cầu kỳ đặc biệt miền Bắc này, thường được thấy trong những ngày giỗ, ngày Tết trong gia đình. Theo sự hiểu biết của tôi, ngoài nước lèo và bún là căn bản, những nguyên liệu thực phẩm khác gồm có: trứng tráng thái chỉ mỏng tanh, thịt gà lườn xé nhỏ, chả lụa thái dài và nhỏ như sợi bún cùng với ruốc tôm. Mỗi thứ một mầu được đặt mỗi góc trên mặt tô bún cùng với những lá rau răm thái nhỏ, tạo thành một bức tranh đầy mầu sắc. Món bún thang tôi còn nhớ được là như vậy. Thêm một chút mắm tôm, vài miếng ớt và một hai giọt cà cuống vào tô và trộn đều hẳn sẽ có được một hương vị khó tả. Lại cũng nên ăn kèm với những miếng củ cải khô dầm nước mắm nữa thì có thể sướng… quên chết.

Nghe kể rằng sau này có nơi thêm cả vào một khoanh trứng muối và những miếng lạp xường. Nhưng tiếc rằng chưa có cơ hội thưởng thức món bún thang cải tiến này bao giờ. Có lẽ nặng phần bảo thủ trong việc đớp hít nên tôi nghĩ rằng khó có thể chấp nhận được cái mùi lạp xưởng trong tô bún thang. Mùi vị này đi với mắm tôm thật là hỏng bét cái món cần nhiều thì giờ thực hiện này. Cầu kỳ hơn cả là nồi nước lèo cần phải được chăm sóc kỹ lưỡng để thật trong và tạo được mùi vị thanh cảnh, không quá nặng do một thứ gia vị nào đó, “nổi cộm” hẳn lên.

Họ hàng món bún còn rất nhiều. Nào là bún măng vịt, bún mắm, bún nước lèo, bún suông, vv… bạn chẳng còn lạ gì. Nhưng có thể bạn chưa được thưởng thức qua món bún chả cá, một món đặc biệt có lẽ xuất xứ từ vùng biển Hải Phòng. Món này mới được du nhập vào Sài Gòn với số lượng hàng quán chưa được là bao, trong số có một quán trên đường Trần Cao Vân, là một con đường ăn sáng “ì xèo” ngay từ sớm tinh sương, được nhiều người khen ngợi. Tôi từng được ăn món này do một gia đình người Hải Phòng nấu. Món bún này gồm mấy miếng chả cá thác lác chiên vàng, có dạng tròn và dẹp trộn với rau thì là, chan với nước lèo có mùi chua chua của măng, cà chua, dọc mùng (bạc hà) và vị ngọt của sườn heo non nấu nhừ. Sau đó ăn chung với rau thơm và “sà-lách” thái nhỏ, bạn sẽ khó quên được hương vị đặc biệt của món bún chả cá này, trông cậy rất nhiều vào những cọng rau thì là xắt nhỏ trộn chung với cá trước khi chiên. Trong khi đó, tại quán bán món này có 2 loại chả cá ăn kèm với bún: một loại hấp và một loại chiên. Còn nước lèo dùng vị chua của trái thơm. Ngoài ra còn một chén nhỏ đựng sa-tê đi kèm để chấm những miếng chả cá tạo thành một mùi vị cũng hay hay ra gì. Được ăn món này từ 2 cách nấu nên chả biết thế nào mới là món bún chả cá “truyền thống”.

Bạn đã xơi nhiều món nước quá rồi nên chắc đã hơi ngán ngán. Sáng nay ta đổi qua vài món khô cho khác khẩu vị. Món ăn sáng thuộc loại khô thịnh hành nhất ở Sài Gòn chắc phải là món cơm tấm với không biết bao nhiêu là địa điểm ở cái thành phố mà từ sáng sớm đã rần rần xe cộ này. Bạn nên dậy sớm nếu không muốn hít nhiều bụi và phỏng da đầu vì nắng. Hơn nữa có những nơi nếu đến muộn khoảng sau 10 giờ sáng thì bạn dù có muốn ăn cơm tấm vét nồi cũng chẳng còn một hột. Ta ghé vào một hàng cơm tấm chồm hổm này ăn thử xem sao. Hàng này nằm trên đường Ngô Đức Kế, chỉ cách tiệm ăn Hoàng Yến vài căn. Từ sáng sớm, nhân viên các khách sạn hay văn phòng gần đấy hoặc những tài xế Taxi đã chen chúc nhau ngồi quanh vài cái bàn thấp lè tè rất hữu nghị.

Ở đây cơm tấm chỉ có những món căn bản là bì, chả và sườn nướng, rưới hành mỡ cùng chút tép mỡ như tất cả những hàng quán bán món này. Nhưng nhờ ở sự khéo tay của chị chủ hàng trong cách pha chế nên được nhiều người khen là ngon miệng. Món bò kho của chị cũng rất đắt hàng, không bao giờ quá 9 giờ sáng mà còn một miếng. Nước bò kho ở đây sền sệt, thoảng mùi ngũ vị hương và những miếng gân gieo dẻo, những miếng thịt nạc nhừ nhừ ăn kèm với bánh mì thì đúng là thú vị tình thâm. Nếu muốn ăn thử một nơi bán cơm tấm khác, mời bạn đến một tiệm trên đưòng Võ Thị Sáu (Hiền Vương cũ), gần Hai Bà Trưng. Tiệm này lấy số nhà 114 làm tên tiệm với khoảng 8 bàn. Quầy bán cơm tấm được đặt ngay trước cửa vào với các món như: bì, chả, sườn nướng, lạp xưởng, xíu mại, vv… Một đĩa cơm bì, chả, xíu mại, kèm theo một ly cà phê đá cùng một ly trà đá, hẳn bạn sẽ thấy yêu cuộc đời này vô cùng. Nếu không cần kiêng khem, bạn nên tăng cường thêm vài muỗm mỡ hành cùng tép mỡ thái hạt lựu thì bạn sẽ phấn khởi hơn khi hát lên bài “Good Morning Mr Sunshine!

Bạn muốn vừa ăn cơm tấm, vừa muốn uống cà phê ngon? Lại ngay đường Nguyễn Phi Khanh, vào cà phê Trung Nguyên và nhờ nhân viên ở đây “order” giùm một đĩa cơm tấm bán ở một quán nhỏ cách đó vài căn. Cách tiệm cà phê Trung Nguyên không xa, ở bên phiá đối diện cũng có một quán cơm tấm đông khách. Đặc biệt ở chỗ dù đông khách cách mấy, nhưng bà cụ chủ quán vẫn cứ tà tà bới bới, gắp gắp. Khách có hối, cụ cũng vẫn lẳng lặng với công việc làm như chẳng nghe thấy gì. Khách chờ lâu bỏ đi, cụ cũng thây kệ. Ấy thế mà thiên hạ vẫn cứ kéo đến với nơi có món đặc sản cơm tấm tà tà này. Đối với một số tiệm, bây giờ cơm tấm không còn là món ăn sáng thuần túy mà đã trở thành một món có thể ăn bất cứ giờ nào trong ngày. Nhất là về đêm với tiệm tên Mai, gần Lăng Ông Bà Chiểu. Quán tên Mai, nhưng rất đông khách về đêm và lại tọa lạc cạnh một nơi mang một không khí huyền bí nên được các khách làng… ăn bớt đi chữ “i” để gọi là cơm tấm Ma!

Nếu bạn hỏi tiệm cơm tấm nào nổi tiếng nhất (nhưng ngon hay không còn tùy khẩu vị bạn) ở Sài Gòn, theo tôi nghe nhiều người nhắc nhở nhất là Thuận Kiều với tiệm chính gốc nằm trong Chợ Lớn. Mình vào đó thử xem sao. Tiệm cơm tấm mang cùng bảng hiệu với tên đường này rất rộng rãi so với những tiệm cơm tấm khác trong thành phố. Nhờ ăn nên làm ra, chủ quán đã thêm thắt rất nhiều món khác nhau vào đĩa cơm tấm, ngoài những món căn bản từ ngày xưa, nay còn có thêm hầu hết những món vẫn ăn chung với cơm gạo thường như vịt quay, heo quay, mực nhồi thịt, trrứng kho thịt, tôm càng kho tầu, đậu hũ nhồi thịt, canh khổ qua…

Bạn có thấy cơm tấm đã “bị” cải tiến một cách quá lố chăng? Một buổi sáng đẹp trời nào đó, trong một chuyến du lịch ra khỏi thành phố, bạn muốn ăn cơm tấm thì hầu như ai cũng chỉ nhắc tới tiệm Kiều Giang, trên xa lộ Biên Hoà ngày xưa. Đây là một tiệm rất thông thoáng và rộng rãi có thể chứa tới hàng trăm người một lúc. Lại còn có bãi đậu xe lớn riêng. Nhìn thấy những nhân viên đứng nướng các miếng sườn bên những lò bốc khói thơm lừng ở phía sân sau, khó ai có thể dằn được sự thèm thuồng. Vậy thì chớ nên trì hoãn sự sung sướng, kêu ngay một “order” còn chần chừ gì nữa. Hầu như Việt Kiều nào ở Sài Gòn đi du lịch xa cũng đều biết tới Kiều Giang, nên luôn ghé vào làm một đĩa cho chắc bụng trước khi rong ruổi đường xa…

Chắc bạn cũng đã no nê rồi, hẹn một dịp khác sẽ cùng bạn đi ăn sáng với những món dân dã khác như bánh cuốn nhân thịt, bánh ướt, mì quảng, bánh mì thịt, bánh cuốn Lạng Sơn, bánh cuốn Thanh Trì, vv… hoặc là bánh gió, bánh dầy, bánh đúc, vv… Điểm tâm kiểu Tầu cũng không thiếu ở Sài Gòn và Chợ Lớn với những Plaza Thuận Kiều, Đồng Khánh, Đại Thống, vv… Nếu thích không khí thoáng mát của những tiệm ăn loại sân vườn thì đến với Dương Cầm, Cây Tre hay 81 Trần Quốc Thảo, vv… Ở Sài Gòn lâu ngày, thấy nhớ những món ăn sáng Âu Mỹ? Chẳng thiếu gì ở những nhà hàng trong các khách sạn lớn, bán điểm tâm cho khách mướn phòng như Sofitel, Renaissance, Omni, Caravelle, Bông Sen, vv… Dĩ nhiên ăn ở những nơi này giá cả không được mềm mại lắm so với những tiệm ở ngoài, nhưng cũng đỡ nhớ nhà… hải ngoại phần nào.

Ôi, ăn sáng ở Sài Gòn sao nó bao la, bát ngát quá chừng! Kể sao cho xiết, xơi làm sao cho hết. Chỉ với những món ăn sáng thôi, và mỗi ngày ăn một món khác nhau, bảo đảm bạn sẽ phải mất mấy tháng trời mới thực hiện xong được cuộc hành trình vào buổi sáng này ở Sài Gòn.

Kỳ tới: Sài Gòn cà phê, cà pháo
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (BÀI 6)

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 4:36 pm

Hình ảnh




SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC & VV… (bài 6) Sài Gòn cà phê, cà pháo…

Hình ảnh

Ai là người phàm tục tự nhận mình không thích hưởng, không khoái ăn uống là nói phét! Ai cũng chê ăn, chê uống hẳn các hàng quán ở Sài Gòn sẽ lâm vào tình trạng ế chảy cả ra đề rồi thi nhau “phẹc-mê-bu-tích”! Được cái là dân Sài Gòn rất ư chịu “hưởng” về đớp hít trong nền kinh tế thị trường hiện nay. Nên ngoài các nơi ăn nhậu, không biết bao nhiêu là quán cà phê mọc lên đầy rẫy để cung ứng cho nền văn hoá ẩm thực thêm phần phong phú, phì nhiêu.

Dù túi bạn không được nổi cộm mà xẹp lép chỉ có 2, 3 ngàn, bạn cũng có thể ung dung đặt bàn tọa xuống chiếc ghế thấp lè tè của các quán cà phê lề đường, hoặc vào những quán của các chú Ba làm một ly cà phê “bí tất” (còn được gọi là cà phê vợt, cà phê vớ!) đỡ ghiền. Tại các quán lề đường, chị Ba hay cô Sáu sẽ nhoẻn nụ cười duyên để làm cho bạn một “phin” nóng hổi theo kiểu “cái nồi ngồi trên cái cốc”, cùng với bình trà nóng, đã từng được chế thêm mấy lượt nước sôi. Từ những quán lề đường đó, dù chỉ trong một buổi sáng bạn cũng có thể biết sơ sơ những tin tức thời sự qua các anh tài xế taxi, những nhân viên các cửa hàng bách hoá, những công nhân thuộc đủ mọi ngành, vv… Bạn cứ tự nhiên bắt chuyện.

Mọi người sẽ tỏ ra vô cùng cởi mở để cho bạn biết hôm nay “1 vé” đổi được bao nhiêu, vàng hay xăng lên xuống thế nào, tay hải quan nào mới bị “tó” vì tham nhũng, hoặc các mánh hối lộ với những ngài cảnh sát giao thông. Mỗi quán cà phê lề đường là một đài phát thanh với những tin tức sốt dẻo nhất, nhiều khi quá nóng hỏi đến nỗi những người trong cuộc vẫn chưa hề biết! Những nơi này cũng là địa bàn hoạt động của các cô chú nhóc bán vé số và bán báo. Bạn sẽ hoa mắt với đủ loại vé số. Nào Sài Gòn, Bình Dương, Vĩnh Long, Cà Mâu, vv… đủ mầu, đủ sắc “tếch-ni-cô-lo”.

Mắt bạn lại cũng sẽ loạn lên với đủ mọi thứ báo chí, trong số có những tờ được nhiều người mua nhất là Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Người Lao Động, Công An, Pháp Luật, vv… Những tờ khô khan như Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Sài Gòn Giải Phóng, vv… hầu như chẳng mấy được các phó thường dân quan tâm khi thiếu bóng những bài phóng sự, điều tra nhiều khi rất ư gay cấn, đi sát với sinh hoạt thường ngày.

Muốn mua những tuần báo, bán nguyệt san hay nguyệt san, đặc san, vv… với bìa mầu, giấy láng, chỉ bước một vài bước lại gốc cây lớn ngay góc đường bạn sẽ không khỏi giật mình khi thấy số lượng báo lên đến cả trăm. Lớp được treo tòng teng trên một khung gỗ với những sợi giây bắt ngang, để tựa sát gốc cây. Lớp được bầy trên một sạp gỗ thấp lè tè. Hàng chục, hàng trăm người đẹp thi nhau cười toét tòe loe trên bìa báo. Cô này đè lên cô kia, thân mật quá sức.

Các cô lại còn thi đua nhau biểu diễn thời trang với đủ kiểu y phục, từ áo dài xuống tới những bộ quần áo “nghèo” và mát mẻ nhất. Nghe nói có đến trên 500 tờ báo được phát hành trên toàn cõi Việt Nam, khiếp chưa?

Chỉ riêng về mặt hình thức, phải công nhận đa số những tờ báo ở Việt Nam hiện nay được in ấn rất đẹp và không ít tờ dùng loại giấy láng và in “full color” từ đầu tới đít. Tuy nhiên cũng không ít báo lạm dụng mầu sắc quá độ hoặc khai thác phần “design” quá cỡ khiến độc giả dễ bị trở thành loạn thị hay loạn sắc. Ngồi cà phê lề đường, lơ mơ vài điếu thuốc lá lẻ, theo dõi tình hình qua báo chí và nghe cả chục chương trình phát thanh… tư nhân, phát ngôn vung vít, mua vài tấm vé số cầu may kể ra cũng thú vị! Chả có nơi nào có được cái không khí tạp lục Tùng Lâm như những nơi này.

Nhiều nơi còn có sự lảng vãng, mời mọc của các chú bé đánh giầy, nhất là các chú biết bạn là Việt Kiều với đôi giầy da “ăn nói” láng coóng sẽ ra sức bám trụ ráo riết. Dĩ nhiên bạn sẽ gật đầu OK. Vài ngàn đồng có là bao, trước mua vui sau làm nghĩa. Nhất là sắp sửa có màn hẹn hò với bà xã tương lai tuổi còn rất nhí mà bạn đã hồ hởi bảo lãnh để đưa sang hải ngoại với hy vọng sống cho đến khi đầu bạc răng long.

Thật ra tóc bạn đã trắng phếu nếu không nhuộm, còn răng thì cái mất, cái còn nên đã phải nhờ cậy vào cái “máy nhai” vừa được lắp ráp ngay khi về tới Sài Gòn để gỡ gạc cái vé máy bay. Nhưng theo kinh nghiệm của một Việt Kiều, nạn nhân của các chú bé đánh giầy thì bạn nên cẩn tắc vô áy náy. Chớ nên giao một lúc nguyên đôi giầy cho chú nhóc. Ta cương quyết chỉ giao một chiếc, chờ khi xong sẽ giao chiếc khác. Nếu giao nguyên con 2 chiếc thì rất có thể đôi giầy của bạn sẽ trở thành… đôi hia bảy dậm, cùng chú nhóc tì bay vù về một nơi xa lắm, như ông bạn Việt Kiều của người viết đã gặp.

Cần đổi tiền Việt Nam để chi dùng mà không cần ra tận ngân hàng hay những quầy đổi tiền chính thức? Dễ ợt! Cứ ngỏ ý với chị bán cà phê, sẽ có ngay “nhân viên đa dịch vụ di động” đến lấy “1 vé” của bạn, phóng Honda vù đi vài phút là bạn sẽ có tiền triệu trong túi, đủ để rủng rỉnh vào hết quán này đến tiệm khác. Không khí ồn ào, bát nháo nhưng thân mật tại những nơi này thật khó tìm thấy tại những nơi bạn và tôi ở từ hàng chục năm qua.

Lâu lắm không về Sài Gòn, bạn muốn tìm lại một quán cà phê quen thuộc ngày nào chăng? Như quán cà phê “Bố Già” chẳng hạn, nằm ngay trên đường Đông Du ở trung tâm Sài Gòn, chỉ cách đường Đồng Khởi (Tự Do) vài bước. Có thể bạn sẽ gặp lại vài bộ mặt quen thuộc cũng từ hải ngoại về đây tụ họp, tán phét và hướng dẫn nhau về các mục ăn chơi lỉnh kỉnh. Anh nào cũng tỏ ra sành điệu, biết tường tận các nơi du hí và luôn luôn cho những địa điểm mình khám phá ra là “số dách”!

Nếu muốn gặp gỡ bạn bè kiểu dân chơi Việt Kiều, bạn có thể lững thững đến với Chu Bar tại góc đường Đồng Khởi và Lý Tự Trọng (Gia Long cũ). Như tên gọi của nó, Chu Bar thật sự là một địa điểm có sinh khí về đêm hơn sáng sớm, là thời điểm để những bộ mặt Việt Kiều uể oải, còn ngáp lên ngáp xuống bên ly cà phê, hẹn hò với nhau tính chuyện “bi-di-nét” hoặc hoạch định những mục ăn chơi trong ngày, bên cạnh những chiếc gối, đầy rẫy trên ghế nệm. Đây không phải là một tiệm “cà phê ôm” nhưng bạn có quyền tha hồ ôm… gối cho đỡ ghiền.

Trước kia Chu Bar có tên Spago, một thời cũng lẫy lừng tên tuổi và là nơi tụ họp của các trai thanh, gái lịch. Nếu bạn không khoái cái không khí hơi xìu xìu vào buổi sáng ở Chu Bar, hãy dùng hết ly cà phê đen đá để rồi trở lại đây vào một buổi tối nào đó sẽ thấy một không khí rất khác biệt. Đi trên đường Đồng Khởi, chắc chắn bạn sẽ thấy nao nao khi nhớ về những Givral, Continental, Pagode hay Brodard thuở nào. Toàn là những cái tên Tây gợi nhớ của một thời trong quá khứ.

Givral vẫn còn đây với cái “logo” như ngày xưa sau một thời kỳ mang một cái tên Việt Hoá. Nay Givral thuộc về khách sạn Bông Sen, nằm trong hệ thống Saigon Tourist nên cần giữ lại cái tên Tây để câu khách du lịch cho hợp tình, hợp cảnh. Đây cũng từng là nơi gặp gỡ của các nhà báo quốc tế cũng như các phóng viên Việt Nam Thông Tấn Xã trong thời kỳ chiến tranh sôi sục. Đó cũng là một diễn đàn “chính chị, chính em” của những ngày xưa, và còn là nơi phát xuất những tin tức nóng hổi và sốt dẻo nhất. Givral bây giờ vẫn còn đó, nhưng cái không khí có phần … trí thức dạo nào dĩ nhiên chẳng còn thấy đâu, ngoài một vài khuôn mặt ngoại kiều và Việt Kiều ngồi lim dim tìm về quá khứ.

Tất cả đều đã thay đổi hẳn để ta có thể gặp được những thành phần khác biệt tại nơi trước kia là chỗ lui tới của những khách hàng thuộc thành phần trí thức, thật cũng như giả! Dân Sài Gòn bây giờ bất kể thành phần, cứ có tiền là đâu cũng nhào vô cho biết với người ta. Chả biết cái mùi Givral nó như thế nào mà được người xưa ca tụng là nơi lịch sự, thanh tao. Vào rồi mới biết, Givral cũng… bình dân như ai.

Ngoài cà phê và giải khát, vào buổi sáng ta có thể gọi hủ tíu, bò kho, bún suông, vv… cho đỡ đói lòng. Nhưng chớ đòi hỏi nhiều nơi những món này, vì được nấu theo kiểu “phổ thông hoá toàn cầu”. Xơi cho đỡ đói thì OK, những muốn cho đã mồm đã miệng thì chẳng OK chút nào. Bánh ngọt theo kiểu Tây cũng vậy. Bề ngoài đại khái giống Tây, nhưng ăn vào lại giống Tây… lai đáo để. Tác giả một lần nữa không tránh khỏi một sự phê bình chủ quan vì cứ tơ tưởng hoài về mùi vị và không khí của ngày xưa, nay đã lỗi thời.

Continental nằm bên kia đường bây giờ kín cổng, cao tường quá sức. Ngày xưa thông thoáng bao nhiêu, với cửa mở rộng toang hoác về phiá công trường Mê Linh cũng như đường Tự Do, thì bây giờ kín như bưng nên muốn vào nhấm nháp tí cà phê cũng ngại ngùng. Nơi đây, so với Givral có phần lịch sự hơn với những chỗ ngồi tươm tất cùng những nhân viên phục vụ lễ độ và lành nghề. Tuy nhiên không khí có vẻ ngột ngạt nên chưa làm hết một ly cà phê đã muốn dời đô.

Bạn muốn tìm lại “Cái Chùa” La Pagode, một thời là nơi tụ họp của những văn nghệ sĩ, những vị học giả và học… thật? Vô ích, “Cái Chùa” đã trở thành nơi bán vé du lịch của Saigon Tourist rồi. Chẳng còn dấu tích nào của “Cái Chùa” ngày xưa, vào thời bạn và tôi lâu lâu dẫn đào địch vào đây một lần để chứng tỏ ta đây là người lịch lãm, văn chương chữ nghĩa bề bề.

Thôi, bạn đi với tôi lại thăm Brodard (một thời được đặt cho cái tên… phiên âm là “Bô Đa”) xem sao. Địa điểm này được xây cất từ năm 1932, từng là nơi tụ họp của những ông tây, bà đầm. Sau đó được dành cho thành phần muốn làm sang như… Tây. Kế đến dân chơi thuộc lớp trẻ Sài Gòn tụ tập về đây, đông nhất là vào những chiều thứ bẩy. Từng cặp, từng cặp kéo nhau lên lầu ngồi rả rích bên ly kem hay ly cà phê suốt mấy tiếng đồng hồ cho đáng đồng tiền bát gạo.

Khoảng đầu thập niên 70, Brodard mang một không khí “bụi đời” hơn khi những đám choai choai và “hippy… yaourt” chọn nơi này làm tổng hành dinh. Brodard ngày nay tương đối còn giữ được phong cách thanh lịch ngày nào, với lề lối phục vụ của những nhân viên có tay nghề. Brodard cũng bán những món điểm tâm, nhưng không khác gì người anh em của nó là Givral nên ta chỉ cần ăn cho đỡ đói.

Có lần thèm đĩa thịt nguội, bèn “order” một phần. Nguội thì có nguội, nhưng thịt chỉ có vỏn vẹn 2 cái được gọi là “xúc xích”, nhưng thật ra là hai cái “hot dog” đóng hộp bé tẻo teo như… chim thằng cháu ngoại 2 tuổi. Thêm vào đó là vài lát “dăm bông” mỏng cùng một nhúm “ba tê” nhão nhẹt, được trang điểm thêm mấy lát dưa leo, vài miếng cà chua. Chấm hết. Muốn ăn cho no, không cần ngon, nhưng vẫn thấy bao tử cồn cào quá sức. Đành phải ăn độn bánh mì và một lát “bơ” cho đỡ nhớ nhà… hải ngoại. Brodard cũng thuộc khách sạn Bông Sen do Saigon Tourist quản lý.

Bên cạnh tiệm Café và nhà hàng Brodard trên đường Nguyễn Thiệp, còn có cửa hàng mang cùng tên bán bánh mì, các loại bánh kẹo, chocolat, vv… là nơi được coi là dành cho khách du lịch và những khách sành điệu khoái (hoặc đua đòi… khoái ) những sản phẩm giống Tây, giống Mẽo. Brodard còn có một cửa hàng cà phê và nhận đặt các loại bánh cho những dịp như cưới hỏi, sinh nhật, thượng thọ, vv… trên đường Nguyễn Văn Trỗi bên Phú Nhuận dành cho những khách hàng sành điệu và… tập sành điệu theo đà văn minh tiến bộ hiện nay.

Với tình trạng phát triển ghê gớm về nền ẩm thực như bây giờ, chắc chắn bạn phải đồng ý với tác giả là ở Sài Gòn hiện nay cái gì cũng có, miễn bóp ví bạn rủng rỉnh và có thì giờ dành cho việc đớp hít. Cũng trên đường Đồng Khởi và những con đường nhỏ cắt ngang, không kể những quán cà phê vỉa hè, còn vô số tiệm cà phê khác như Montana, Bodega, Yoko, Wild Horse và nhiều nhiều nữa.

Trở về với những đường xưa, quán cũ rồi. Mời bạn ghé vào một số quán cà phê khác cho biết. Bạn đừng có ý nghĩ đen tối là tác giả sẽ đưa bạn đến những quán “cà phê đèn mờ”, “cà phê ôm”, “cà phê võng” hoặc những “loại hình” cà phê lỉnh kỉnh khác. Mới buổi sáng, đến những nơi đó không hợp tí nào. Hơn nữa không biết gân cốt có được thư giãn không hay lại trở nên lỏng la, lỏng lẻo rất phiền phức, khó lòng thực hiện hết cuộc hành trình khi mỏi gối chồn chân.

Hơn nữa, chẳng muốn “vẽ đường cho hươu chạy”, e rằng bạn sẽ chẳng còn được phép của bà xã cho về Sài Gòn, dù cho bạn có người thân đang ngáp ngáp. Ngay như người viết cũng không dám bén mảng đến những nơi đó (và nếu có, chẳng dại gì mà khai!), sợ rằng hạnh phúc gia đình sẽ bị đe doạ nặng nề. Thôi, ta cứ lo chuyện thư giãn cho nó lành mạnh. Giãn đến đâu, hay đến đó.

Bạn kiêng ngọt vì bị bệnh tiểu đường? Đừng lo, hãy cùng tôi đến với một quán cà phê không đường ở bên Bình Thạnh. Tên quán là Tri Nhân. Hỏi sao không có đường mà vẫn cảm thấy vị ngọt ngọt, lẫn với vị đắng của cà phê. Anh chủ quán nhất định không chịu tiết lộ “độc chiêu“, chỉ cho biết vị ngọt đó có từ những hột cà phê chín. Tin hay không, tùy bạn. Nhưng sau khi uống mà lượng đường không tăng là OK lắm rồi.

một quán cà phê khác cũng có một cách pha chế độc đáo đầy tình tự dân tộc với hột cau khô và nước mắm! Công thức được chủ quán tiết lộ là mỗi ký lô cà phê, ông ấy trộn với hai hột cau khô xay nhuyễn cùng một muỗng canh nước mắm loại ngon. Khách khứa vừa uống vừa khen lấy, khen để. Dần dần đâm ra ghiền cái mùi chát chát, thoang thoảng mùi mằn mặn nên trở thành khách hàng thường trực của cái quán cà phê lề đường này, nằm trên đường Lê Hồng Phong, trước kia là Petrus Ký.

Không thích ngồi cà phê lề đường hoặc không khoái ngồi máy lạnh vào buổi sáng, hãy đến những tiệm cà phê sân vườn. Những tiệm cà phê loại này rộng rãi và thoáng mát với hoa lá cành xum xuê, hết sức “hoa đồng cỏ nội”, ngay giữa lòng Sài Gòn ồn ào và bụi bậm. Một trong những tiệm cà phê sân vườn đó là A.Q.

Tên tiệm chắc khiến bạn liên tưởng đến tác phẩm nổi tiếng của Lỗ Tấn? Thật ra nó chẳng có liên hệ gì mấy, ngoài cách trang phục của nhân viên phục vụ với chiếc áo… lai Tầu. Đó chỉ là một cách chơi chữ của chủ quán, được giải thích là Authentic Quality, đại khái là “chất lượng thứ thiệt”, không dởm tí nào. Ít ra điều này cũng được thể hiện qua tách uống cà phê và gói đường có in chữ A.Q. đàng hoàng, lịch sự ra phết.

Ngôi nhà được khai thác thành cà phê A.Q. là một trong những ngôi nhà cổ nhất ở Sài Gòn, được dựng lên cách đây 140 năm, nằm trên đường Mạc Đỉnh Chi. Cách cấu trúc của ngôi nhà này tuy theo lối Tây (nghe nói trước kia là dinh thự của một ông quan Tây trong ngành kiểm lâm) mang đậm nét Đông Phương cổ kính nhờ những khung cửa gỗ, những cột trụ hợp với nền nhà, lối đi ngoài vườn lát đá, tạo thành nét u mặc và thâm trầm đặc biệt.

Phiá trong được chia thành 4, 5 phòng nhỏ với những bộ bàn ghế bằng gỗ và mây, với những chiếc quạt trần cũ kỹ cùng với cách trang trí giản dị bằng các chậu gốm cắm hoa, các tượng gỗ đặc thù Việt Nam.

(còn tiếp)
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC & VV…(bài 7)Sài Gòn cà phê, cà p

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 4:53 pm

Hình ảnh



Hình ảnh

Niết Bàn hạ giới tọa lạc tại góc đường Nguyễn Đình Chiểu và Phùng Khắc Khoan. Chỉ nguyên cái mầu nâu của cửa ra vào, của hàng rào cùng bàn ghế cho đến những vật trang trí, thực đơn cũng đủ khiến bạn có cảm tưởng đang gần gũi với không khí nhà Phật. Bạn sẽ cảm thấy thư giãn, thư thái và thư thả hơn khi ngồi vào một bàn với giàn hoa giấy phía sau và trước mặt là những cây chuối xanh tươi. Ở giữa Sài Gòn nắng bụi và ồn ào triền miên, ngồi giữa một khung cảnh như vậy thật là lý tưởng.

Sau khi thưởng thức một ly cà phê sữa đá hoặc một ly trà Lipton (thứ trà phổ thông nhất hiện nay tại các quán cà phê), ngồi lim dim, suy nghĩ vẩn vơ cho đến giờ Ngọ khi “bừng con mắt dậy thấy mình… bụng không”, bạn có thể ngồi nán lại để dùng bữa cơm trưa thuộc loại “cơm trưa văn phòng” ở đây.

Tuy là Niết Bàn nhưng không có cơm chay, chỉ toàn món mặn làm chính, phụ diễn đại khái với canh rau, cà pháo. Một phần cơm trưa tại Niết Bàn giá cả rất thanh cảnh và mềm mại đối với tôi và bạn. Chẳng hạn như một “set” gồm: Tôm rim thịt, bắp cải xào, canh mùng tơi và rau dền với cà pháo. Hoặc một “set” khác với những món chính như cá bạc má chiên, cá ngừ kho thơm hay thị nạc dăm ram. Còn canh hay rau xào, cà pháo giống hệt như những “set khác”. Có lý quá phải không bạn? Chỉ với giá tương đương một “đô”, ta có thể ăn no căng rốn ngay tại Niết Bàn.

Nếu bạn không muốn thoát tục trong cái không khí đượm vẻ thanh tịnh, với cái tên phảng phất mầu sắc tôn giáo vì còn cảm thấy còn trần tục, tham sân si tùm lum thì sẽ còn không thiếu gì nơi khác để bạn dừng bước giang hồ. Ta lấy quán cà phê Bến Xuân Xanh trên đường Nguyễn Khắc Nhu, quận 1 làm điển hình.

Quán này do một ngài luật sư có máu văn nghệ làm chủ. Chẳng thế mà ông ấy đặt cho món uống những cái tên hay ho ra phết. Nào là kem Lãng Du hay kem Ngõ Hoa hoặc trà Bến Xuân Xanh. Nhờ cách đặt tên văn vẻ với lối pha chế… tự biên nên Bến Xuân Xanh được các cô cậu trong tuổi xuân xanh lui tới đều đều. Ngồi giữa một không gian xinh xắn và yên tịnh, thưởng thức một ly cà phê đen quánh nghe những nhạc phẩm hoà tấu nhẹ nhàng nơi Bến Xuân Xanh không thú sao được.

Trên đường Trương Định, quán Cà Phê Ân Nam cũng là nơi thu hút đông đảo khách khứa. Thoạt đầu quán có tên An Nam (không có dấu mũ). Nhưng nghe nói cơ quan có thẩm quyền quận Ba đã không cho phép lấy tên này vì có vẻ man ri, mọi rợ, không phù hợp với tên gọi người Việt cao quý, nay đang ở trong thời buổi tân tiến văn minh của nền kinh tế thị trường. Do đó người An Nam được… chụp mũ để trở thành Ân Nam!

Diện tích của Ân Nam rất rộng lớn, với sân trước, sân sau thoáng mát do những cây cối xum xuê, những giỏ hoa lan cùng những tiếng nước chảy róc rách từ hai hòn non bộ cao lớn. Dưới chân là một cây cầu nhỏ bắc ngang dẫn vào phiá sau. Hữu tình biết bao. Nếu vẫn cảm thấy nóng, sẽ có liền một phòng lạnh khá rộng, bài trí tân thời phiá bên tay trái để bạn ngồi phịch xuống chiếc ghế nệm thấp một cách thoải mái cho sướng tấm thân. Dưới tầng hầm xinh xắn của Ân Nam vẫn có trình diễn nhạc sống mỗi đêm, với Lan Ngọc là nữ ca sĩ nồng cốt.

Cà phê Thanh Niên, đối diện cửa sau của Diamond Plaza cũng thuộc dạng cà phê sân vườn. Nó không nổi tiếng về cách bài trí hoặc o bế cỏ cây hoa lá cành mà trái lại, những vấn đề này không được quan tâm cho lắm. Nên một cách tổng quát, Thanh Niên chỉ ở mức thường thường bậc trung. Tuy nhiên với một đội ngũ đông đảo nhân viên phục vụ nhanh nhẹn và thân mật nên khách khứa lấy làm hài lòng.

Điểm đặc biệt của Cà Phê Thanh Niên là đã tạo cho mình thành một địa điểm lý tưởng cho những cuộc gặp gỡ, hẹn hò, đặc biệt là của khách Việt Kiều tứ xứ. Nên ai cũng khoái Thanh Niên hết ráo. Từ ông lão, bà lão đến các vị nam nữ sồn sồn, xuống tới nam thanh, nữ tú; người nào cũng có thể đến với Thanh Niên.

Có bạn bè ở hải ngoại về chơi, cứ réo để hẹn ra Thanh Niên là ăn chắc. Hoặc không, nếu ngồi xớ rớ ở ngoài sân hay trong hai căn phòng ăn, chắc chắn bạn sẽ gặp vài ông bà bạn nào đó, từ Tây từ Mẽo trở về với những “bonjour”, “Hi” hay “Hello”, “Take care” vung vít. Mà cũng rất có thể biết đâu bạn sẽ có cơ hội gặp lại cố nhân, nay đã tay bồng, tay mang, từ một nơi nào xa lắc xa lơ trở về. Thôi, âu cũng là dịp nhớ về chuyện thuộc loại… 30 năm tình cũ, dù sắc đẹp và thân hình của nàng đã có nhiều… biến tấu với thời gian.

Vào buổi tối, Thanh Niên cũng có chương trình ca nhạc với một ban nhạc gồm toàn những nhạc sĩ kỳ cựu, từng cộng tác với các vũ trường tại Sài Gòn trước năm 75, trong số có Jacques và Quốc. Nhạc sĩ sau là người chồng đầu tiên của nữ ca sĩ Hoạ Mi. Anh bị mù cả hai mắt, từng được Hoạ Mi bảo lãnh sang Pháp một thời gian, nhưng sau đó quyết định quay lại Việt Nam. Người nữ ca sĩ cộng tác với Thanh Niên từ ngày mới thành lập mười mấy năm nay không ai khác hơn là “nữ hoàng nhạc Jazz” Tuyết Loan, cùng với một số nam nữ nghệ sĩ khác.

Nếu bạn có tinh thần văn nghệ, khoái thả hồn theo tiếng đàn, giọng hát thì cũng có rất nhiều tiệm cà phê thuộc loại hình này. Như tên gọi của nó là “Yesterday”, cách trang trí của tiệm cà phê nằm trên đường Nguyễn Đình Chiểu này sẽ khiến bạn đắm chìm trong những kỷ niệm của những ngày xưa, thuộc thập niên 50, 60. Những chiếc máy đánh chữ cổ lỗ sĩ hay máy nghe nhạc loại Juke Box, hoặc những chiếc máy hình cũ mèm vào thời “ông bô, bà via” chúng ta được qui tụ nơi cái viện bảo tàng mini này.

Những bức hình vẽ hay chụp treo trên tường của “Yesterday” sẽ khiến niềm hoài cổ nơi khách hàng quen thuộc của tiệm này có dịp được trỗi dậy đùng đùng. Bạn cũng sẽ được chủ quán thân tặng một bộ “post cards” thật đẹp, chụp nhiều góc cạnh của quán để làm kỷ niệm. Thú vị hơn nữa khi bạn tới đây vào sáng thứ Bẩy với chương trình nhạc sống, thường là nhạc Flamenco hay nhạc trong thời kỳ những năm 60, 70 được trình bày trên một sân khấu nhỏ đối diện với quầy nước.

Không khí của “Yesterday” sẽ khiến bạn nhớ lại không khí của Hầm Gió ngày nào. Hầm Gió trên đường Võ Tánh (nay là Nguyễn Trãi) giờ đây đã chẳng còn để lại một dấu tích gì.

Một bầu không khí nhẹ nhàng và du dương hơn, thích hợp với những ai khoái thưởng thức nhạc thính phòng được tìm thấy ở tiệm cà phê Thiên Hà vào mỗi buổi tối. Khi chương trình nhạc bắt đầu diễn ra trên bục gỗ nhỏ ở tầng dưới, đèn đóm được hạ xuống mức thấp nhất. Chỉ còn lại ánh nến lung linh trên mỗi bàn, bước len lỏi vào chỗ ngồi không khéo sẽ khó tránh khỏi loạng choạng trong cái cảnh tranh tối tranh sáng, mờ mờ ảo ảo.

Khách đến với Thiên Hà lànhững người đến để thưởng thức nhạc bên ly cà phê thơm phức nên cảnh trò chuyện ồn ào không hề xẩy ra. Chỉ có những tiếng thầm thì nho nhỏ, tránh sự khó chịu cho khách ngồi những bàn chung quanh đang mơ màng thưởng thức những nhạc phẩm tình cảm nổi tiếng trước 75, đại đa số chưa được phép phổ biến chính thức.

Nhưng anh chị em ca nhạc sĩ cứ thế mà trình diễn liên tục một cách vô tư trong một khung cảnh thân mật như ở gia đình. Ca sĩ mỏi chân, cứ tự nhiên kéo chiếc ghế cao ngồi lên thoải mái, chẳng cần làm bộ làm tịch như khi trình diễn trên sân khấu lớn với đèn đóm sáng trưng.

Tiệm Cà Phê mang tên Serenata nằm tận cùng trong một ngõ hẻm trên đường Ngô Thời Nhiệm cũng đang là một nơi được nhiều người lui tới, do không khí thoáng mát vào buổi sáng khi ngồi tại những bàn kê ngoài vườn, hay ấm cúng vào ban đêm với chương trình nhạc sống.

Chủ nhân của Serenata tên Hải cho biết đây cũng là nơi gặp gỡ của nhiều nhà văn, nhà báo. Đây có thể coi như một nơi chỉ chuyên trị về cà phê, mặc dù trong thực đơn ghi chi chít và chằng chịt đủ mọi thứ. Có lần người bạn gọi bất cứ nước sinh tố nào cũng đều được trả lời là đã hết, mặc dù mới có 8 giờ sáng!

Những món ăn sáng đọc tên nghe rất hấp dẫn, nhưng thật hỡi ôi khi phải va chạm với thực tế phũ phàng. Nhưng bù lại vào ban đêm, Serenata đã tạo được một bầu khí (nói theo kiểu trong nước) rất thân mật và gần gũi giữa nghệ sĩ và người nghe trong cả hai căn phòng có sức chứa tổng cộng khoảng 5,6 chục người.

Nếu trong người có vẻ… sôi nổi, không cảm thấy thích hợp với sự trầm lặng, nhẹ nhàng và du dương, thánh thót. Mời bạn đến với những Bars có nhạc sống. Dĩ nhiên vào những nơi này chả lẽ ta lại ngồi trầm ngâm bên tách cà phê, mặc dù bạn có quyền “order”, nhưng sẽ bị các cô phục vụ nhìn với cặp mắt lạ kỳ, coi bạn như một kẻ đi lạc vào cái thế giới của rượu, của bia.

Nhìn đầy rẫy phái nữ chung quanh với những Chivas Regal, Remy Martin hay những loại Cocktail, bạn sao đành gọi một ly cà phê, kỳ thấy bà! Làm đỡ vài cái Tiger, Heineken hay vài “consommations” Remy đi, hầu có khí thế, để hoà mình vào với âm thanh và ánh sáng xanh xanh đỏ đỏ cho vui. Bạn muốn giữ đúng nguyên tắc, đã rủ nhau đi uống cà phê, thì phải uống cà phê, cũng xin tùy ý.

Bạn còn đưa ra lý do vì tiệm này, tiệm nọ có để bảng “Cafe Bar” hay “Cafe Resto” đàng hoàng. Thế thì gọi cà phê, cà pháo đâu có chết ai. Như trong khách sạn Sheraton có tiệm ăn khá lớn và lịch sự nhưng lại mang tên Café Saigon. Vào đây chỉ uống trần xì một ly cà phê thì bảo đảm bạn sẽ được gọi là… Ông Cả Đẫn (không bà con, họ hàng gì với Bà Cả Đọi hết cả!) là cái chắc.

Cà Phê bây giờ có nghĩa chung chung là nơi ăn, chốn uống, chẳng còn mang nghĩa là nơi bán cà phê thuần túy hoặc là món uống chính với sự phụ họa của trà hay nước ngọt như xưa mà bạn với tôi thường hiểu. Nó còn có nghĩa rộng hơn khi bạn lái xe lạng quạng bị mấy ngài cảnh sát giao thông thổi tu huýt. Bạn có quyền xùy ra vài chục ngàn thân tặng mấy vị đó để “uống cà phê” là chẳng còn sợ lôi thôi. Thiếu gì các ngài Hải Quan cũng vì nhận tiền “uống cà phê” cà pháo một cách công khai đã bị cho về nhà ngồi chơi xơi nước hoặc đi gỡ lịch dài dài. Mấy vị trên có “uống cà phê” hay không thì cũng mặc xác.

Bây giờ mời bạn cùng tôi bước lên Bar Mê Linh ở số 2 Ngô Đức Kế, gần công trường Mê Linh ở bến Bạch Đằng cho biết sự tình. Mới mở cửa vào đã nghe thấy tiếng nhạc xập xình của một ban nhạc gồm 5 mạng đang trình bày những nhạc phẩm ngoại quốc thịnh hành.

Nếu chưa về nước từ sau năm 75, bạn không khỏi ngạc nhiên khi thấy nền ăn chơi của Sài Gon bây giờ văn minh tiến bộ hết sức. Những Bars kiểu này không thua gì những Bars ở hải ngoại bạn với tôi từng đặt chân đến, khác xa với những “Sờ-Nách-Ba” phục vụ cho các quân nhân Mẽo trên đường Nguyễn Văn Thoại trước kia.

Ơ kìa, sao nhiều khuôn mặt Việt Kiều quen thuộc thế kia đang ngồi ở những ghế salon chuyện trò ỏm tỏi. Tại mấy bàn cao phiá trên cũng chật cứng những người là người, được cho biết là những dân chơi thời thượng, khác với dân chơi thời thượng… cổ như bạn và tôi. Muốn nói chuyện cứ phải gân cổ lên mà hét.

Vòng qua đường Hàm Nghi không xa đó là bao, mời bạn vào một Bar khác có tên là Polo, thuộc khách sạn Quê Hương. Đây không phải là một địa điểm bia ôm, nhưng nhan nhản những cô phục vụ viên đào tơ mơn mởn. Polo tuy không lớn với một sân khấu nhạc sống rất “mini”, nhưng là nơi rất được các Việt Kiều từ Cali trở về thường xuyên lui tới.

Quản Lý tên Hiển của Polo cũng là một Việt Kiều từ Orange County về Sài Gòn làm ăn từ lâu, trước đó từng khai thác một Bar trên đường Trần Hưng Đạo. Khách da trắng cũng có mặt đông đảo tại Polo, thường ngồi ở Bar đú đởn với những cô pha rượu tươi như hoa, xổ tiếng Mẽo lia chia. Hình như một số viên chức thuộc loại vai to, vế lớn cũng là những khách hàng của Polo. Vừa giơ máy hình định làm một màn toàn cảnh, bèn bị chận lại ngay, cũng do vấn đề tế nhị vì được biết đêm hôm đó có ông này, ông kia đến đây đi thực tế.

Bạn còn nhớ ban nhạc trẻ nổi tiếng một thời The Peanuts Company (sau năm 75 đổi tên thành Sao Sáng)? Vào Bar mang tên Metallic trên đường Bà Huyện Thanh Quan sẽ gặp ngay 4 anh em ruột, tuy là dân Mít chính cống nhưng lại mang tên Tây 100%: Bernard, Francois, Michel, trừ cậu em út tên Chí Trung.

Một bar khác tên Corner thuộc Saigon Tourist, nằm trên lầu góc Lê Thánh Tôn và Đồng Khởi cũng là một nơi rất quen thuộc với khách hàng Việt Kiều, cũng như Chu Bar gần đó, cũng vơi chương trình nhạc sống hàng đêm thuộc loại “sixties”. Ban nhạc sống ở Polo do Đắc Lân (thân phụ của nữ ca sĩ trẻ Vân Quỳnh, mới xuất hiện trên video Paris By Night gần đây) kết hợp để chơi hàng đêm.

Có vẻ đã ngộp thở vì khói thuốc, lơ mơ vì men bia rượu nên cần một nơi thoáng ngay giữa trung tâm Sài Gòn? Cà phê Highland hay Cafe Central (thường được gọi là Sunwha, theo tên gọi của toà nhà cao tầng này) đang chờ đón bạn. Highland nằm ngay phiá trước nhà thờ Đức Bà, góc Đồng Khởi và Nguyễn Du. Còn Cafe Central nằm trên đường Nguyễn Huệ, tại địa điểm trước kia là Toà Hòa Giải. Đây là 2 nơi thoáng mát với “terrace” phiá trước, nay trở thành 2 địa điểm rất lý tưởng của của những ai khoái nhìn ông đi qua, nhìn bà đi lại hoặc muốn chứng tỏ mình là người thanh lịch.

Đã chán uống cà phê ở phiá dưới? Để thay đổi không khí, mời bạn đến với những tiệm cà phê trên sân thượng của các khách sạn hay các toà nhà cao tầng ở Sài Gòn. Trên đó tha hồ cho bạn ngắm toàn cảnh thành phố có cái bề ngoài sống động này, nhất là về mặt ăn chơi, ăn uống, ăn nhậu và ăn… tiền.

Cao nhất phải nói đến là tiệm cà phê nằm trên tầng 33 của toà nhà cao tầng trên đường Tôn Đức Thắng. Càng cao bao nhiêu, giá cả cũng leo thang cao bấy nhiêu. Nơi đây, trung bình bạn sẽ phải chi ra khoảng 7,8 chục ngàn một ly nước uống, tùy loại. Cái giá mà không một anh phó thường dân không biết mánh mung nào ở Sài Gòn nghĩ đến một ngày nào đó có thể mò tuốt luốt lên tầng thứ 33 để “mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây”. Với số tiền đó dùng vào việc xơi cả chục tô phở bình dân để có sức lao động cho chắc ăn hơn!

Thấp hơn, về giá cả cũng như chiều cao, là tiệm cà phê trên sân thượng của Diamond Plaza, phiá sau nhà thờ Đức Bà. Muốn ngắm cảnh trời mây sông nước, hãy leo lên một tiệm trong khách sạn Majestic để tha hồ thả tầm nhìn của mình đi xa. Nhưng muốn thấy cảnh tấp nập của Sài Gòn từ sáng đến đêm, không đâu bằng sân thượng Rex.

Thấp hơn nữa là những tiệm cà phê có sân thượng quanh khu vực hồ Con Rùa với giá cả mềm mại hơn, chỉ khoảng 1 “đô”. Trên đường Nguyễn Văn Trỗi cũng có không ít tiệm cà phê được gọi là có “không gian sân thượng”, như Chợt Nhớ, hay Window (cùng tên với một tiệm cà phê nhạc khác ở khu hồ Con Rùa). Hệ thống cà phê Trung Nguyên cũng khai thác một số cà phê sân thượng trên đường Pasteur và Nam Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý cũ).

Cà phê Samba ở khu Tân Định cũng chẳng chịu kém với một sân thượng khá rộng. Không những chỉ Sài Gòn hay Tân Định mà bất cứ vùng nào ở chung quanh cũng có sự hiện diện của những tiệm cà phê sân thượng. Thiết tưởng làm một vòng cà phê như vậy có thể gọi là tạm đủ, mặc dù bạn và tôi đã đặt chân đến hàng chục tiệm cà phê lành mạnh đủ mọi loại hình, nhưng vẫn chả thấm tháp gì với số lượng hàng quán cà phê đủ mọi đẳng cấp đua nhau mọc lên như nấm. Đó là chưa kể những tiệm cà phê thuộc nhiều loại hình… cà chớn khác, phải hẹn bạn vào một dịp nào thuận tiện hơn…

Đón đọc kỳ tới: Sài Gòn ăn trưa
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC & VV… (8) Sài Gòn ăn trưa

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 5:00 pm

Hình ảnh




Nơi tiệm ăn kia đã có lần phải “ngồi đồng” bầy mưu tính kế thanh toán cho chủ nhân, sau khi lũ bạn xỏ lá đớp hít tưng bừng rồi từ từ phân tán mỏng mất hút. Rạp ciné bên kia đường từng bao lần đã đưa em vào tỉ tê hú hí, gọi là giao lưu tình cảm. Con đường này đã đưa em về dưới mưa nhiều lần, khiến lúc quay về nổi cơn cảm cúm ho hen sù sụ. Nhớ quá đi thôi, khi bây giờ “nhìn lại mình đời đã xanh rêu”!

Mới lang thang một lúc, mồ hôi đã chảy có giọt, trong khi bụng bắt đầu cồn cào. Nhìn đồng hồ thấy gần 12 giờ trưa, hẳn nào! Cho kỷ niệm đi chỗ khác chơi để quay về với thực tế là giải quyết vấn đề bao tử. Kỷ niệm có đẹp mấy cũng dẹp. Có thực mới vực được kỷ niệm.

Chợt nhớ đến mấy câu hỏi của ngài thi sĩ Du Tử Lê trong bài “Khúc Thụy Du: ”Vì sao tay anh lạnh? vì sao thân anh run? vì sao chân không vững? Vì sao và vì sao? “. Vì đói chứ còn quái gì nữa!

Mỗi lần bụng đói meo, y như rằng người viết có những triệu chứng như vậy. Đùa ngài Du Tử Lê một phát cho vui, chỉ sợ ngài giận. Lần tới sang Cali, ngài lại không cho đi ăn cơm Bắc Nguyễn Huệ nữa thì phiền lắm. Ở đó cũng thịt đông dưa chua, trứng đúc thịt, dồi lòng, canh cá thì là, vv… chẳng khác gì Bà Cả Đọi.

Bạn muốn ăn trưa ở đâu? Khoái ăn món gì? Thôi, đi ăn cơm cho chắc bụng! Đang đói mà đến với Bà Cả Đọi, không gì bằng. Quán cũ của Bà Cả trong hẻm đường Nguyễn Huệ nay không còn bán cơm, tuy nhiên bà vẫn cư ngụ tại địa điểm rất quen thuộc với dân nhà báo và nghệ sĩ một thời, sau khi người viết khám phá ra vào năm 67 và đặt cho tiệm cơm không tên của bà cái hỗn danh “Bà Cả Đọi”.

Năm nay Bà Cả đã già, mắt kém và sức khoẻ dĩ nhiên chẳng còn được như xưa, nhưng vẫn còn nhớ vanh vách những khách hàng thân quen, thường ăn theo kiểu…”à la ghi”, khi nào rủng rỉnh sẽ thanh toán một lèo cho tiện.

Vào Sài Gòn từ những năm 40, nhưng bà vẫn luôn gắn bó với sinh quán là làng Đồng Nhân, gần Hà Nội. Và Đồng Nhân đã được dùng để đặt tên cho 2 quán cơm “Bà Cả Đọi” hiện nay. Điểm 1 ở số 42 Trương Định, góc Lê Thánh Tôn. Điểm 2 ở số 11 Tôn Thất Thiệp. Cả hai tiệm này đều do con cái bà đứng ra điều hành với số nhân viên lên đến hàng chục mạng.

Đến đúng giờ cao điểm tại điểm 1, cả trên lẫn dưới đều đông hết sức, chen chúc mãi mới vào được bên trong. Cô con gái bà tên Hường bận túi bụi sau chiếc bàn đặt thức ăn lớn, cạnh một nồi cơm khổng lồ. Cô Hường tay múc nhanh như chớp, miệng đốc thúc tíu tít liên hồi trong khi mồ hôi, mồ kê ướt đẫm cả tóc tai, quần áo.

Nhờ có chút tình… “phe đảng” nên được xếp ngồi ngoài “balcon” trên lầu, sau khi đã “order” ở tầng dưới. Ngồi ăn trên “balcon” nhìn thẳng xuống ngã tư Trương Định và Lê Thánh Tôn mới thấy được cảnh sinh hoạt ào ào và ầm ầm của dân Sài Gòn giữa trời nắng chang chang, khói bụi mịt mờ với tiếng còi xe đinh tai, nhức óc.

Về lại hải ngoại đến cả tháng sau vẫn thấy lỗ tai lùng bùng. Chưa đầy 5 phút, một mâm cơm ngon lành đã được bầy ra trên bàn. Đã lâu không được ăn những món đặc thù dân tộc này chắc bạn hẳn sẽ có được một chầu ăn ngon căng bụng. Mấy miếng dồi trường đẫy đà và trắng phau cùng với những miếng dồi huyết mượt mà thế kia không hấp dẫn sau được.

Đừng ngại, chơi với mắm tôm vắt chanh và vài lát ớt sẽ biết ngay đời là gì. Đừng quên điểm thêm mấy lá ngò gai và húng quế. Vi trùng hay vi khuẩn gì cũng thây kệ. Chúng nó chắc cũng no nê và đã đi… ngủ trưa rồi, chắc chả màng gì đến việc tác hại bụng dạ bạn và tôi.

Tô canh rau đay riêu cua thứ thiệt với từng tảng riêu nổi lềnh bềnh thế kia, húp vào chắc sướng mê tơi, mát cả tim, gan, phèo, phổi. Đừng quên đĩa cà pháo đi kèm. Cái đĩa có mẻ một chút cũng chẳng ảnh hưởng gì. Bạn hỏi món gì mà có xương xẩu, mỡ màng và một lớp da vàng óng thế kia?

Thưa, đó là giả cầy. Bạn khoái món thịt chó, nhưng ở hải ngoại lâu ngày bị… tuyên truyền, đầu độc là ăn thịt chó kém văn minh, nên xơi món này cũng đỡ ghiền với đầy đủ mùi vị riềng, mẻ, mắm tôm. Món heo giả chó này, vừa ăn vừa tưởng tượng là thịt chó thật cũng đậm đà tinh thần dân tộc biết bao. Hơn nữa còn giữ được tính cách văn minh, tân tiến.

Nhưng hôm nào mời bạn làm một chầu cầy tơ 12 món, chắc gì bạn còn muốn làm người văn minh, tiến bộ. Làm đại một trận, ra hải ngoại ta lại văn minh tiếp, có ai cấm cản đâu. À này, bạn đừng quên ăn kèm cái món giả cầy với mấy cọng rau ngổ, cắn thêm mấy miếng riềng tươi cho nó bốc. Sướng chưa?

Bạn thèm món mặn? Đã có ngay một lát cá thu kho hay vài con tôm kho tầu. Không khoái cá tôm? Thiếu gì thịt thà để bạn gọi. Này nhé: heo kho, sườn heo ram mặn, thịt đông, bò kho gừng, đậu hũ nhồi thịt, trứng đúc thịt, mực nhồi thịt, vv… Dĩ nhiên gà cũng có nhiều món, nhưng thời kỳ “gà nạn “ này đành phải bóp bụng thèm thuồng món gà “đi bộ” luộc, điểm những cọng lá chanh cắt chỉ.

Trong cái không khí nóng nực này, chắc bạn đang khát… bia. Làm một hai cái “Ken”, bảo đảm là tỉnh táo. Đừng ngại Bà Cả không có mồi. Bạn có quyền “order” một đĩa ốc hấp lá gừng, một đĩa bò nướng lá lốt, bò chả đùm hay một đĩa gỏi ngó sen, vv… Hy vọng bạn sẽ không có điều gì khiếu nại.

(còn tiếp)
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (9) Sài gòn tiếp tục… ăn trưa

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 5:12 pm

Hình ảnh

Người thứ nhất là bà cụ trước năm 75 là chủ một tiệm phở trên đường Pasteur, chỉ cách phở Hoà vài căn là nơi tôi và lũ bạn thường mê mẩn với những miếng mỡ tật, sụn hoặc gầu giòn. Lại còn nài thêm chén hành trần nước béo cùng một đĩa hành tây ngâm giấm cho đủ lệ bộ như các đàn anh sành điệu.

Người thứ nhì là con trai của ông bà chủ tiệm ăn Đức Trọng trên đường Gia Long ngày nào, chuyên về cơm Bắc như những tiệm Ngọc Sơn và Ngọc Hương gần đó. Thuở mới vào nghề viết lách khoảng giữa thập niên 60, tôi hay ghé vào những tiệm này khi trong túi rủng rỉnh chút tiền còm để say sưa với các món chạo nem thính, canh cá nấu ngót, thịt đông dưa chua hay ốc giả ba ba.

Sau đó khám phá ra Bà Cả Đọi thì sự lui tới những quán ăn này thưa thớt hơn. Ông bà Đức Trọng đã ra người thiên cổ từ lâu, tiệm ăn cũng đóng cửa từ khuya, trong khi người con trai của hai ông bà không theo nghề phục vụ ông thần khẩu của thực khách.

Bạn sợ làn da… Việt Kiều của mình bị bụi và nắng Sài Gòn tàn phá chăng? Chuyện nhỏ, giải quyết dễ thôi! Chui ngay vào một tiệm ăn có máy lạnh, bạn sẽ khỏi phải thấp thỏm. Vậy hãy quẳng gánh lo đi và vui sống tại tiệm cơm của bà Dzoãn Cẩm Vân chẳng hạn.

Tiệm này nằm trên đường Lê Quý Đôn, hiện đang trên đà phát triển thành một con đường ăn uống thuộc loại khá giữa những cây dài bóng mát với những tiệm Nhà Tôi, Ớt Xanh, Ngọc Sương, Hà Nội Quán, Dương Cầm, vv…

Nếu Bà Cả Đọi là hình ảnh một bà mẹ quê Việt Nam chất phác, mộc mạc với hàm răng đen nhánh và một bộ cánh luôn là áo cánh nâu, quần đen; thì bà chủ nhà hàng Dzoãn Cẩm Vân có vẻ sang cả và quí phái theo lối người tỉnh thành với nước da trắng và cách trang phục chỉnh tề. Nếu Bà Cả Đọi thiên về những món ăn dân dã thì Bà Nguyễn Dzoãn Cẩm Vân lại chuyên trị những món ăn cao cấp hơn với những chế biến đặc biệt và chuyên chú nhiều về phần trình bầy.

Bà chủ nhà hàng này năm nay khoảng trên dưới 70, từng dậy về gia chánh trong 9 năm cho một số trường trung học ở Sài Gòn. Không những thế, bà từng là giáo sư dạy văn chương tại trường Nguyễn Thượng Hiền. Dịp Tết vừa qua, tên tuổi bà Cẩm Vân còn được biết đến nhiều hơn khi bà tung ra một loại bánh chưng đặc biệt để dùng làm quà biếu trong dịp Xuân về.

Cặp bánh chưng được đựng trong một giỏ tre vuông có quai xách rất đẹp đã được chiếu cố khá mạnh trong dịp Tết vừa qua. Ăn hết bánh, dùng cái giỏ tre đựng những món đồ lỉnh kỉnh cũng đáng tiền. Trên 7000 cặp đã được tiêu thụ trong một thời gian khá nhanh.

Tiệm ăn Dzoãn Cẩm Vân – có sức chưá 180 người, với 25 nhân viên – tính cho đến lúc bạn và tôi bước vào hồi cuối tháng 2 năm nay mới chỉ khai trương được 4 tháng, nhưng khách khứa không đến nỗi vắng vẻ. Trái lại còn hứa hẹn sẽ tăng tiến thêm do những món đặc biệt ở đây, do chính tay bà và một người con trai từ Mỹ về coi sóc.

“Partner” của bà là chị Dung, từng một thời đứng ra khai thác vũ trường Galaxy ở Falls Church, tiểu bang Virginia. Nay chị chán cảnh ồn ào, ca nhạc, nhẩy nhót nên bay về Sài Gòn hùn hạp trong việc kinh doanh đớp hít cho vui. Ngồi trong một tiệm ăn xinh xắn, lịch sự và mát mẻ thế này vào một buổi trưa, hẳn là bạn và tôi phải chiêu đãi ông thần khẩu một bữa phủ phê.

Ta bắt đầu với món óc đậu chiên nhé? Đây là một trong những món độc chiêu của tiệm ăn này. Bên ngoài miếng đậu có lớp bột rất mỏng chiên vàng nóng hổi, nhưng bên trong vẫn giữ được hương vị tinh khiết của óc đậu non mềm mại trắng tinh. Món tôm bọc cốm cũng thật là hấp dẫn.

Những hạt cốm mỏng mầu xanh lá mạ bao quanh con tôm tròn trịa cũng bọc một lớp bột mỏng chiên vàng chấm với nước sốt mầu đỏ, thật là đầy đủ mầu sắc hài hoà. Chỉ nhìn cũng đủ… ứa nước miếng. Bà chủ quán giới thiệu một món tuyệt chiêu khác của quán là cua lột rang quế.

Đã biết cua rang me, cua rang muối tiêu, cua này cua nọ, vv… Nhưng lần này chắc chắn là lần đầu bạn với tôi được thưởng thức món cua rang quế. Lạ miệng thì có, nhưng theo tôi mùi quế không có vẻ gì hợp lắm với mùi cua. Hay là hôm đó nhà bếp quá tay bỏ nhiều quế quá chăng nên rất ư nồng nàn, khiền mùi vị cua trở thành thứ yếu.

Còn bạn, chắc khoái khẩu lắm hay sao mà gắp lia liạ thế kia. Để dành bụng xơi món khác chứ. Bạn còn đủ chỗ chứa một hai món sau đây của tiệm Dzoãn Cẩm Vân không: Cá chiên lá dứa, chả cốm cơm nắm, chả cá gói lá chuối áp chảo, đuôi bò ngũ vị, cua lột hột vị muối, vv… Muốn ăn chắc mặc bền, hãy thử món chả cốm cơm nắm xem sao, một món tuy là dân dã nhưng thuộc loại dân dã… cao cấp hơn là cơm nắm muối mè.

Không như tại thành phố Montreal của tôi, nếu không ăn cơm vợ, mỗi khi đến buổi trưa nếu muốn ăn món dân tộc là bắt đầu… lo sợ, không biết ăn món gì. Tiệm nào cũng gần như tiệm nấy, chỉ có bấy nhiêu món ghi trong thực đơn. Thật ra cũng có nhiều món khác, nhưng bị “Tây hoá” quá nhiều để biến thể chỉ còn phảng phất tí ti hương vị dân tộc.

Chỉ có vài tiệm có thể ăn trưa cho ra hồn, nếu không phải chờ đến bữa tối. Phở, bún, hủ tíu các loại, trưa nào cũng ăn đã phát ngán. Bì cuốn, gỏi cuốn, nem cuốn, chả giò ăn riết chả còn biết mùi vị gì. Cơm đĩa quanh đi quẩn lại cũng chỉ có tôm nướng, cá nướng, bò nướng, gà nướng, sườn nướng hoặc một “combinaison” hầm bà lằng, tăng cường một chén súp và tráng miệng bằng một chiếc bánh biscuit hạnh nhân.

Ngược lại, dĩ nhiên ở Sài Gòn có quá nhiều hàng quán, quá nhiều món nọ món kia nên tha hồ thay đổi. Trưa cũng vậy, mà tối lại càng linh đình hơn. Cũng là món cơm Bắc, nhưng cách nấu nướng của những người miền Bắc vào Sài Gòn sau năm 75 lại có phần khác với cơm Bắc của Bà Cả Đọi.

Chẳng hạn như Hà Nội Quán trên đường Lê Quí Đôn với các món ăn được pha chế ngọt hơn, với hàng chục món ăn đủ loại chiên, xào, kho, hấp. Đây là một tiệm ăn gồm 2 tầng lầu không bình dân quá vì có máy lạnh, nhưng cũng chẳng phải là một nơi lịch sự.

Nhưng vào buổi trưa, kiếm được một bàn không được dễ dàng cho lắm. Nhờ số thực khách rất đông đúc, nên các nhân viên phục vụ có vẻ chỉ muốn bạn và tôi biến đi cho nó thoáng, để chỗ ngồi cho những thực khách đang ùn ùn kéo vào. Dù khát bia cách mấy bạn cũng không thể ngồi thoải mái để nhâm nhi. Chỉ cần một hai chai “Tiger” là đủ. Rượu vào lời ra ở đây không nên, khi những thực khách đang sốt ruột chờ đợi có bàn trống, mắt nhìn chăm chú vào những người đang ăn, khiến chỉ muốn ăn vội ăn vàng rồi đứng dậy.

Cũng với những món ăn tương tự, ghi chi chít trong thực đơn, tiệm ăn có tên Quán Cơm Ngon trên đường Nguyễn Du, đối diện phở Bắc Hải thì lịch sự hơn nhiều. Phiá ngoài, mầu xanh của cây cối đã làm giảm bớt phần nào cái nóng nực. Phiá trong ngôi nhà hai tầng rộng lớn xây cất từ thời Tây này, nay được biến thành quán ăn, cũng tạo được không khí thoáng mát dễ chịu.

Nhân viên phục vụ lễ độ, nhanh nhẹn dễ gây được cảm tình với thực khách. Nhưng có một điểm cần khiếu nại: Phòng ăn và nhà bếp sát nhau quá, khiến vừa ăn vừa nghe tiếng dao thớt, bát đĩa vang rền như có nhạc sống vào giữa buổi trưa, nên cái “set” cơm trưa văn phòng với giá 40 ngàn (đắt gấp 3 giá một bữa cơm trưa văn phòng bình dân), gồm: canh riêu, cá trê chiên với nước mắm gừng và rau muống xào tỏi cũng bớt ngon đi một phần.

Lâu lâu muốn thay đổi khẩu vị cho bữa ăn trưa, không gì hay bằng vào trong Chợ Lớn, là nơi có rất nhiều tiệm cơm Tầu bình dân, đông đảo nhất tại quận 5. Không kể còn những tiệm tại các quận 10, 11, vv…

Gà là một trong những loại thịt được các chú Ba chế biến thành rất nhiều món, nhưng gặp thời cúm gà nên bạn và tôi đành phải chờ dịp khác để thưởng thức cơm gà Hải Nam, gà ác tiềm thuốc bắc, gà nướng tại các tiệm Vân Ký, Hà Ký, Phùng Nguyên, Kim Tân, vv… trên đường Tạ Uyên (Tôn Thọ Tường trước kia) và một số tiệm khác như Châu Phát, Hải Sơn hay Dương Thành trên đường Phan Xich Long là những tiệm được dân ăn uống ở Sài Gòn truyền tụng.

Tiệm ăn Đông Giang trên đường Trần Quý, gần Chợ Thiếc ở quận 11 cũng là một trong những tiệm ăn Tầu có đông đảo người ăn, vào buổi trưa cũng như buổi tối. Đông Giang có hai tầng lầu là tiệm ăn đã có mặt từ lâu đời, điều hành bởi một gia đình người Trung Hoa.

Thực khách vào đây hầu như đều là những khách quen thuộc với tiệm ăn này, nên không khí mang nhiều tính cách gia đình, chả cần rào trước đón sau, vồn vã mời chào gì cả. Vừa ngồi xuống bàn, ông chủ quán già và mập mạp núng nính mỡ đã trao ngay tấm thực đơn cho bạn, chẳng nói chẳng rằng gì. Chỉ hai, ba phút sau ông ta quay lại tay cầm quyển số ghi những món bạn chọn rồi giao xuống cho nhà bếp. Chưa đầy 5 phút sau một bữa cơm trtưa thịnh soạn đã được bầy ra đầy bàn mặc dù trong tiệm chật ních những người.

Được ông chủ cho phép xuống thăm nhà bếp mới hiểu lý do của sự hoàn thành nhanh chóng những món ăn tại đây. Cả hai tầng lầu có sức chứa nhiều lắm là 6, 7 chục người mà trong bếp có đến 4, 5 đầu bếp và một số phụ bếp với đồng phục áo thun mầu xanh lá cây, có thêu tên tiệm đàng hoàng. Mỗi người phụ trách một món.

Người chuyên xào nấu, người chuyên lo những món nước, người chỉ lo phụ trách cái “wok” bằng gang lúc nào cũng đầy mỡ sôi sùng sục. Lửa từ lò ga mở rất mạnh phừng cháy, bắt cả vào trong chảo mỗi khi ông bếp cho thức ăn vào và đảo thật nhanh rất ngoạn mục.

Dưới bếp của Đông Giang là cả một cảnh tượng sôi động với sự nhanh nhẹn luôn chân luôn tay của các đầu bếp và phụ bếp cùng với đủ thứ mùi vị, các loại âm thanh hỗn hợp và cả ánh sáng phừng phừng của những ngọn lửa bốc lên liên hồi. Thôi, bây giờ ta trở lại bàn ăn đi chứ. Liên tục những món ruột heo chiên giòn, đâu hũ nhồi thịt đặc biệt Đông Giang, hải sâm thập cẩm, cá chiên giòn và cải làn đã được bầy ra chật ních bàn cùng các loại nước chấm riêng cho mỗi món. Mời bạn nâng đũa dùng kẻo nguội và cuối cùng chỉ chi ra chưa tới 10 “đô”, rẻ chán!
* *
Nếu vào một buổi trưa nào đó, cảm thấy thèm thèm một món ăn lạ miệng, mời bạn cùng tôi lên vùng Đa Kao. Nơi đây có một tiệm ăn Tây bình dân rất nổi tiếng. Đó là tiệm Thuận Tuấn, nằm tuốt trong một hẻm trên đường Nguyễn Văn Thủ, cắt ngang đường Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Không có thổ công chỉ đường, khó lòng tự mò ra nổi cái tiệm ăn nằm trong hẻm hóc này. Nhưng nếu hỏi bất cứ ai trong vùng, bạn sẽ được chỉ dẫn đâu ra đó. Thuận Tuấn nổi tiếng, thứ nhất nhờ những món ăn lạ miệng, độc đáo với giá cả rất mềm so với những nhà hàng Tây sang trọng lịch sự 4, 5 sao.

Thứ nhì, người thành lập ra tiệm ăn này là một đầu bếp từng phục vụ vấn đề ẩm thực cho những vị tai to mặt lớn của cả hai chế độ. Thời ông Nguyễn Văn Thiệu, chủ quán Thuận Tuấn đã rất được khen ngợi với tài nấu nướng của ông trong vai trò đầu bếp riêng.

Vào thời ông Võ Văn Kiệt, người chuyên nấu những món ăn tây đó vẫn được giữ lại trong vai trò đó cũng như phục vụ cho những buổi tiệc tùng ngoại giao. Một thời gian sau, ông đứng ra mở một tiệm ăn riêng, thu hút được nhiều thực khách khoái những món ăn theo kiểu Tây do ông thực hiện.

Ông đã qua đời từ hơn 4 năm nay, nhưng tiệm Thuận Tuấn, do các con ông điều hành vẫn đang trên đà đi lên vùn vụt để còn khai thác thêm 2 chi nhánh, lớn hơn cái tiệm gốc trong hẻm này rất nhiều. Một tiệm nằm trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý) và một tiệm bề thế hơn cả nằm gần bờ kinh, không xa quán gốc là bao. Người con gái ông đầu bếp trứ danh này cho biết, do sự nổi tiếng của nó, mà cái tên Thuận Tuấn đã được thiên hạ dùng đặt cho vài tiệm ở các nơi khác, chẳng dính dáng gì đến tiệm gốc.

Một kinh nghiệm ăn uống ở Sài Gòn cho những người ở xa về: Tuy cùng mang một tên tiệm nổi tiếng với những đặc sản riêng, nhưng phải hỏi thăm cho kỹ để tới đúng tiệm gốc, đúng tiệm thứ thiệt. Điều tra không kỹ, ăn nhầm tiệm dởm, tha hồ bực mình, bực mẩy. Chỉ tội cho cái tiệm mang cái tên chánh gốc, bỗng dưng bị rủa oan. Tội nghiệp.

Món ruột của Thuận Tuấn là thịt Trừu Nướng và Paté Gan Trừu. Món đầu ăn với sà lách, khoai tây chiên được ướp với những gia vị thích hợp theo lối Âu Châu nhưng lại được chấm với một thứ nước “sốt” đặc biệt, thoảng mùi vị Á Đông do ông chủ tiệm đặc chế. Món thịt trừu thường được quí ông khoái hơn quí bà. Nhưng với món paté gan trừu thì cả hai phe đều khoái.

Một vài người thân thuộc phái nữ của người viết thường không thú vị lắm với thịt trừu, cho là khó ăn, do cái mùi bị các vị đó cho là nặng nặng và hôi hôi của nó. Nhưng khi nếm thử món Paté Gan Trừu của Thuận Tuấn, ai cũng phải công nhận thật là “hẩu sực”. Quết một lớp bơ mỏng, phết một lớp Paté khá dày lên miếng bánh mì giòn, điểm tí “mù tạt” vàng vàng rồi đưa vào miệng sao thấy tuyệt vời quá chừng, quá đỗi. Sau đó cắn thêm tí hành lá sống sẽ thấy mùi hăng hăng, cay cay xộc lên mũi, sướng quá mạng.

Bạn đã từng ngao du khắp nơi, từng ăn đủ thứ Paté ở những tiệm trứ danh, nhưng chắc bạn sẽ phải công nhận là món Paté Gan Trừu của Thuận Tuấn không chịu thua kém về mùi vị của bất cứ đâu, mặc dù chỉ là một tiệm không có sao nào! Ngoài hai món vừa kể, Thuận Tuấn còn một số món khác như: Sườn Trừu Nướng, Ca Ri Trừu, Tim Lụi Nướng, Cá Chẽm Lụi Nướng, Jambon và Xúc Xích Xông Khói, vv…

Đắt nhất là món Trừu Nướng (với khoai tây chiên và xà lách) cũng chỉ có 45.000 (khoảng 3 “đô US”). Còn một miếng Paté Gan Trừu to gần bằng bàn tay mà giá chỉ có 15.000 đồng. Mặc dù có thêm 2 tiệm khang trang khác, nhưng những thực khách quen thuộc vẫn khoái ghé đến cái tiệm Thuận Tuấn nhỏ bé trong hẻm hốc này vì cho rằng đây mới là địa điểm gốc, với hình ảnh quen thuộc của ông chủ quán, tuy đã qua đời, nhưng làm như vẫn còn quanh quẩn đâu đây.

Phải công nhận thời buổi kinh tế thị trường đã đưa đến nhiều sự “phát huy sáng kiến” để cạnh tranh nhau ráo riết trong vấn đề phục vụ thực khách. Không những chăm chút đến những món ăn, mà còn chú trọng đến sự khiến thực khách vui mắt. Đó là trường hợp của Tiệm Cơm Niêu Sài Gòn mà chắc chắc bạn đã từng nghe nói đến.

Cơm Niêu Sài Gòn được coi như tiệm cơm đầu tiên có sáng kiến đưa món cơm niêu này vào nền văn hoá đớp hít. Tiệm này bày đặt ra cơm niêu vào khoảng giữa thập niên 90, đã thu hút đông đảo thực khách tới địa điểm ở số 6C đường Tú Xương. Tên đặt cho món cơm này quả là hấp dẫn nên đã lôi kéo được sự tò mò của thực khách một cách ghê gớm.

Thật ra tất cả đều nhờ vào sự vui mắt của màn tung và hứng phần cơm trong một cái niêu đã được đập bể. Một anh phục vụ mang niêu cơm từ nhà bếp vào phòng ăn, đập bể niêu cơm, bỏ cơm trong niêu vào một cái đĩa và hất tung phần cơm này về phía một anh khác đang chờ hứng bằng một cái đĩa cạnh bàn thực khác. Tiếng đập loảng xoảng các niêu cơm cộng với màn tung và hứng ngoạn mục khiến ai cũng say mê theo dõi như đang thưởng thức một màn “xiệc”.

Chỉ được coi là lạ mắt là như vậy, còn thực đơn cũng toàn là những món ăn với cơm quen thuộc như cá kho tộ, thịt heo kho tộ, rau muống, đậu hũ chiên, bò xào, các loại canh, cá chiên dầm nước mắm, vv… Nhưng muốn cho đúng điệu, bạn cần rắc chút muối mè (vàng và đen) cùng chút mỡ hành lên phần cơm niêu để tăng cường thêm mùi vị, nhất là đối với phần cơm sát niêu cháy vàng xém.

Vào khoảng hơn 12 giờ trưa thì màn biểu diễn “show” tung và hứng cơm niêu diễn ra ì xèo, vừa vui tai, vừa vui mắt. Phòng ăn trong nhà cũng tung hứng, dãy bàn dài kê phiá ngoài cũng hứng, cũng tung bởi những bàn tay khéo léo của một đội ngũ gồm hàng chục nhân viên phục vụ, mặc đồng phục đàng hoàng.

Một nhân viên cho biết muốn có được tay nghề thành thạo trong việc tung hứng cơm niêu, anh cũng phải tập dượt nhiều lần trước khi được được biểu diễn trước mặt thực khách. Tuy vậy cũng không tránh khỏi một vài “sự cố” xẩy ra trong khi tung hay hứng.

Tung thì bị trợt tay, văng nguyên phần cơm vào bàn ăn. Hứng thì lạng quạng thế nào khiến phần cơm trợt ra khỏi đĩa, rơi phẹt xuống đất. Sau khi thấy được sự thành công của Cơm Niêu Sài Gòn, không biết bao nhiêu tiệm cơm niêu khác thi nhau ra đời khiến ngành đồ gốm trở nên rất phát đạt. Với số lượng đông đảo tiệm cơm niêu, ít ra mỗi ngày cũng có đến hàng ngàn chiếc niêu bị đập để phục vụ cho nền văn hoá ẩm thực chỉ riêng tại Sài Gòn.

Có thể bạn sẽ nghĩ như tôi là giữa cái nắng gay gắt của Sài Gòn vào buổi trưa mà có được những món ăn mát mẻ thì sẽ dễ chịu và ngon miệng biết chừng nào. Điều đó chỉ có thể có khi đến với những món sushi, sashimi của Nhật.

Nếu bạn còn là người nghiền sushi như tôi thì cường độ thèm muốn còn cao vời vợi. Đúng ra ăn sushi vào buổi tối hấp dẫn hơn. Nhâm nhi đĩa sashimi với những bình sake hâm nóng hay với những lon bia Saporo có lý hơn là ăn vào buổi trưa.

Nhưng do sự tò mò, tôi đã mò mẫm tới một tiệm ăn Nhật bình dân để xem tình hình ra sao. Những món ăn Nhật được gọi chung chung là cá sống này đối với dân Sài gòn cũng mới trở nên quen thuộc từ vài năm nay. Tuy nhiên đối với những người tỏ ra sành ăn, sành uống thì đi ăn sushi đang trở thành một cái “mốt” có vẻ quí phái, sang trọng do giá cả không được mềm mại cho lắm.

Một bữa sushi buổi tối cho ra hồn ở Sài Gòn, chưa kể bia bọt sơ sơ cũng phải từ 30, 40 “đô” trở lên cho một người. Trung bình một chầu buffet sushi tại các khách sạn như Caravelle, Omni, Sheraton hay Renaissance cũng từ khoảng 15 đến 20 “đô”. Tha hồ ăn thả cửa, tuy nhiên đừng nên đòi hỏi những loại cao cấp như cầu gai, ốc vòi voi, bào ngư hoặc những loại cá khác ngoài hai loại phổ thông nhất là Salmon và Tuna.

Về số lượng thì OK, nhưng chất lượng cũng chỉ là đại khái. Bạn nào là đệ tử Lưu Linh sẽ gỡ gạc được vì cứ việc uống rượu chát trắng hay đỏ vô tư như ở Caravelle. Còn ở Renaissance, ta mặc sức mà uống bia Tiger thoải mái.

Tiệm ăn Nhật bình dân nhắc tới ở trên có tên Nhật Sài Gòn, nằm trên đường Lê Văn Sỹ, góc đường Phạm Văn Hai. Chủ nhân tiệm ăn Nhật bình dân này từng là bếp trưởng của nhà hàng Nhật trong khách sạn New World. Nghe nói vậy, nhủ thầm trong bụng chắc sẽ có được một chầu sushi linh đình.

Giữa trời nắng chang chang, vất vả, đổ mồ hôi mới đến được Sài Gòn Nhật, ngay góc ngã tư ồn ào và bụi khói mịt mù. Hy vọng sẽ được mát mẻ, khoan khoái khi bước vào tiệm được mở máy lạnh. Nhưng hỡi ôi, vào giữa trưa mà chỉ có loe hoe hai ba bàn, nên chắc chủ tiệm thi hành chính sách tiết kiệm điện nên nóng vẫn hoàn nóng. Sức thổi của mấy cây quạt chẳng thấm thía vào đâu.

Thôi, cũng được đi. Bình dân mà. Thực đơn cũng ghi chằng chịt đủ thứ món. Ngoài những món “à la carte”, cũng có những “set” tổng hợp gồm các loại sushi và sashimi. Nhưng tiếc một điều là “order” món nào đều được trả lời “hết” hoặc “hôm nay không có” món đó. Chán mớ đời. Tạm tha thứ đi, bình dân mà! Cuối cùng cũng chọn được một vài món đỡ ghiền.

Buổi trưa hôm đó chỉ có bàn của người viết gồm 5 mạng và một bàn khác 2 người, nhưng không biết sao phải chờ đến rã người, gần 1 tiếng đồng hồ sau, những orders mới được mang ra bởi một cô tiếp viên còn rất ư lọng cọng. Hơn nữa, còn mang ra nhầm 2 món. Không muốn chờ đợi lâu thêm, đành phải bấm bụng nhận. Cả bọn nhìn nhau lắc đầu. Nhất là khi nhìn vào những miếng cá sống ủ rũ, mềm xèo đặt trong đĩa trình bày rất đơn sơ và mộc mạc. Phải chấp nhận thôi, bình dân mà!

Do việc bảo quản không được tốt nơi một cái quầy dài giống như quầy ở chợ bán cá, nên mới bước vào đã nghe thoang thoảng mùi cá hơi ươn, đã thấy kết quả của bữa ăn trưa này không được sáng sủa lắm. Lại không mở máy lạnh trong khi trời nóng nực hết ga, nên khi món cá sống được mang ra ta phải khẩn trương tiêu thụ thật nhanh, nếu không muốn bị Tào Tháo rượt.

Chưa hết, lâu lâu lại có vài ba chú ruồi vo ve bay quanh đĩa, chỉ chờ ta sơ hở là đáp ngay xuống những miếng cá héo hắt, ỉu xìu. Cả bọn nhìn nhau ngao ngán. Thấy khách khứa cỏ vẻ không hài lòng, viên quản lý tiễn chân ra tận cửa với những lời xin lỗi lia chia, và tha thiết “ mời các ông bà trở lại ủng hộ chúng tôi”. Arigato! Domo Arigato! Hổng dám nữa đâu!

Nhất định ta phải ăn một chầu cơm trưa Nhật để trả thù, sau khi trải qua một sự thất bại ê chề ở tiệm Sài Gòn Nhật. Vậy tôi hẹn bạn đến tiệm Ớt Xanh ở số 18 đường Lê Quí Đôn. Tuy Ớt Xanh không phải là một tiệm chuyên trị về món Nhật mà lại phục vụ những món ăn của 3 miền Việt Nam.

Tôi đã đến tiệm này 2 buổi trưa để thưởng thức những “sets” cơm trưa văn phòng, từ 25 đến 40 ngàn một phầm do bị quyến rũ bởi khung cảnh thoáng mát, lịch sự và nhất là vệ sinh của nó. Không cần ngồi ở phòng lạnh dưới nhà mà vẫn thấy mát mẻ khi ngồi trên lầu với cách trang trí đẹp mắt và nghệ thuật với những cây cảnh, những giỏ hoa tươi tốt.

Tôi được giới thiệu với ông chủ quán người Nhật tên Yamabe và được ông cho biết tuy tiệm ông chuyên về những món ăn đặc biệt của 3 miền Việt Nam do những đầu bếp người Việt phụ trách, nhưng nếu là người khoái thưởng thức sushi, thì Ớt Xanh cũng sẽ phục vụ đến nơi đến chốn, dù là vào buổi trưa.

Nhất là được ông Wanabe cho biết là Ớt Xanh thuộc hệ thống tiệm ăn Humming Bird ở Tokyo. Tin lời ông là một người Nhật chính cống, nên tôi quay trở lại với Ớt Xanh vào một buổi trưa khác với một sự hí hửng, hân hoan nhưng không kém phần… hồi hộp!

Và may mắn làm sao bạn và tôi đã không thất vọng khi có được những món ăn ngon miệng, cùng với sự phục vụ chu đáo của cô quản lý tên Mai Thảo – tốt nghiệp ngành quản lý du lịch – và hai nhân viên, một nam, một nữ vui vẻ và ân cần. Vừa thoáng mát, vừa được phục vụ nhanh nhẹn, lễ độ, lại vừa được ăn ngon thì hẳn là một sự thành công đáng kể.

Chắc bạn còn nhớ, trưa hôm đó bạn và tôi đã làm một chầu Nigiri, Sashimi với những Unagi, Tai, Tako, Toro, Hamachi, Saba, Maguro, vv… Chưa kể một “order” Hosomaki và một Futomaki no cành hông. Cuối cùng chỉ chi ra khoảng 25 “đô” kể cả bia bọt và tiền “bo”.

Bạn nói với tôi, từ trước 75 đã nghe thiên hạ nhắc nhỡ nhiều đến món Cà Ri Chùa Chà chính cống Anh Bẩy Chà, nhưng chưa bao giờ được thưởng thức. Nhân tiện chuyến này mời bạn đến làm một phùa cho đỡ thắc mắc. Nhiều người không ngờ phiá sau ngôi chùa Hồi Giáo rất lớn, thường được gọi là Chùa Chà, số 66 đường Đông Du (quên béng tên cũ là chi, chỉ biết là một con đường ngắn ăn thông từ Hai Ba Trưng ra Tự Do, tức Đồng Khởi bây giờ) lại là một tiệm ăn khách khứa vào ra tấp nập, từ trưa đến chiều.

Tiệm chuyên trị món cà ri này đã có mặt ở phiá sau, thuộc khuôn viên của ngôi chùa chà này từ trên 30 năm, chẳng hề có bảng hiệu tên tuổi gì hết trơn. Chỉ biết người lập nên tiệm này là một ông Ấn Độ sang Việt Nam lập nghiệp cách đây trên nửa thế kỷ. Ông lấy vợ người Việt, nên người cháu tên Đông của ông là chủ tiệm hiện nay, dòng máu Ấn Độ đã bị loãng rất nhiều, chả còn nói được câu tiếng Ấn nào, ngoài một nước da ngăm ngăm đen.

Trời tuy nóng chảy mỡ, nhưng bạn không thể đòi hỏi vấn đề bia bọt ở đây, vì đó là điều cấm kỵ của đạo Hồi. Làm một ly cối trà đá cũng mát chán. Cũng đừng nên cắc cớ hỏi có món Cà Ri Heo hay không? Vì thịt của dòng giống Trư Bát Giới cũng là một điều tối kỵ với những người theo Hồi Giáo.

Còn thiếu gì món, dù không có gà trong thời gian này, nhưng có đến gần chục món cà ri hấp dẫn khác ở riêng trong mỗi nồi để trên bàn cho bạn lựa chọn. Bạn cứ tự nhiên đến từng nồi quan sát như những nhóm du khách Nhật hay Đài loan trưa hôm đó. Xí xa xí xô, chỉ trỏ vào từng chiếc nồi ra điều lạ lùng và khoái chí. Mỗi nồi chứa một loại cà ri riêng như Dê, Bò, Cá, Cua, Tôm, Mực, vv…

Khi được “order”, món đó sẽ được chính tay anh Đông hoặc một người phụ bếp múc vào một chiếc nồi nhỏ, rồi hâm trên bếp ga bên cạnh. Sau đó, phần cà ri được xớt vào đĩa để bạn dùng kèm với một loại đồ chua đặc biệt gồm đậu bắp, cà chua, cà tím, ớt và một số gia vị.

Anh Đông cho biết những gia vị để làm món cà ri của tiệm anh đều được nhập cảng từ bên Ấn Độ nên rất bảo đảm chất lượng. Không phải loại gia vị lèng èng mua ngoài chợ như những tiệm cà ri khác. Nói sao, nghe vậy, chẳng cần biết đúng hay không. Miễn sao ngon là được, bạn đồng ý chứ? Nếu có đúng những gia vị thứ thiệt, mà pha chế vớ vẩn thì cũng vất đi.

Cạnh tranh với tiệm cà ri Chùa Chà cùng trên đường Đông Du là một tiệm có tên 100% Ấn Độ là Bombay, nhưng lại do một bà người Việt chính cống, gốc ở miền Tây đứng ra khai thác từ vài năm nay. Hương vị những món cà ri của tiệm này cũng được nhiều người ưa thích nên có vẻ phát đạt ra gì.

Cách nấu của Bom Bay khác với tiệm trong Chùa Chà là nước lỏng hơn và có những món được chế thêm sữa tươi. Trong khi tiệm của anh Đông sệt hơn và nhất định không có chút sữa tươi nào. Món cà ri còn được khai thác bởi một số tiệm ở những vùng khác như Tân Bình với tiệm số 16/4 đường Tân Hải, bến hàm Tử với Musa, ở Gò Vấp với Tư Thăng, vv… Mỗi tiệm mỗi vẻ, mỗi hương vị với giá cả trung bình từ từ 20 đến 35 ngàn một phần, tương đối mềm hơn cà ri Chùa Chà!

Nếu muốn tìm một không khí ồn ào, nhộn nhịp vào buổi trưa mời bạn đến với những tiệm cơm như Minh Đức, Nam Sơn, Quê Hương, vv… Minh Đức nằm trên đường Tôn Thất Tùng, với hai tiệm đối diện nhau. Tiệm nào cũng đặc nghẹt những người là người vào buổi trưa.

Minh Đức nghiêng về những món miền Nam với canh chua cá lóc, cá bông lau, cá thu chiên, cá kho tộ, sườn ram mặn, mực nhồi thịt, tôm kho tầu, vv… Nam Sơn trên đường Nguyễn Thiện Thuật nặng về những món Tầu. Trong khi Quê Hương gần ngã sáu Cộng Hoà có đủ các món Nam và Bắc đề huề. Cà pháo mắm tôm cũng có, dưa giá cũng có. Canh mồng tơi, canh rau đay hay canh chua cá lóc, canh ngót cá điêu hồng cũng không thiếu. Từ buổi chiều trở đi, Quê Hương còn nổi tiếng với món cháo lòng mà giới báo chí và nghệ sĩ rất ưa thích.

Buổi trưa nào trong túi không được rủng rỉnh, bạn cũng sẽ có được một đĩa cơm “bụi đời” ngon miệng tại không biết bao nhiêu là quán cơm bình dân thứ thiệt. Chỉ với 5, 7 ngàn bạn sẽ có được một đĩa cơm thịt quay, đậu hũ nhồi thịt, thịt kho nước dừa hay măng kho thịt, sườn heo nướng, rau muống xào tỏi, vv… với một tô canh rau cải, rau dền, khổ qua. Ních thêm một ly trà đá to tổ bố, bảo đảm bạn sẽ no đến chiều!

Ăn trưa như vậy có thể coi là tạm đủ. Để dành bụng đến buổi tối, sẽ mời bạn tham quan những tiệm ăn, quán nhậu tha hồ phủ phê. Nền ăn uống của “Saigon By Night” thật sự nở rộ từ 6, 7 giờ chiều trở đi và kéo dài cho đến khuya. Chỉ sợ bạn không đủ nội lực để nếm đủ thứ món trên đời.

Bây giờ đã đến lúc dân Sài Gòn đi ngủ trưa. Chắc bạn cũng đã mỏi gối chồn chân, thờ phì phò giữa cái nắng như thiêu, như đốt. Vậy ta cũng nên đánh một giấc cho khỏe tấm thân để dưỡng sức hầu tiếp tục cuộc hành trình ẩm thực còn rất ư là sôi nổi…

Đón đọc kỳ tới: Sài Gòn thư giãn và ăn quà vặt

[RealMedia][/RealMedia]
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (10) Sài Gòn thư giãn và ăn quà

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 5:19 pm

Hình ảnh

Đề nghị có lý và hay ho lạ lùng. Muốn dễ sợ, nhưng quả thật không có khả năng. Thử tưởng tượng, trong suốt hai tháng rưỡi, ngày nào cũng đi thực tế “CHƠI” thì chỉ có chết. Tiền nhuận bút mỏng lét, sao chi nổi cho dù chỉ một nửa những cuộc chơi tới bến, thuộc loại vô cùng nhậy cảm! Xoàng xoàng với những cuộc chơi kém nhậy cảm hơn cũng khó đủ sức chi ròng rã ngày này qua ngày khác.

Hơn nữa, lại luôn có cái “rờ mọoc” kế bên, có thiện chí đến đâu cũng không dám nhậy cảm. Lại cũng hơn nữa, không muốn mang tiếng “vẽ đường cho hươu chạy” đối với các nữ độc giả, có đức phu quân tối ngày năn nỉ xin về thăm quê hương… một mình. Thôi, ta đi thư giãn lành mạnh vậy, hoặc có chút đỉnh nhậy cảm cho vui!

Chắc đã lâu lắm bạn không lấy… ráy tai? Bạn tìm đến ông thợ hớt tóc lề đường ngày xưa để được đê mê với những ngón lấy ráy tai đầy nghệ thuật? Chắc ông ấy cũng đã ra người thiên cổ, nếu không cũng đã lụ khụ, tay chân run lẩy bẩy, sao còn lấy ráy tai cho nổi… Trời nắng chang chang mà ngồi ngoài đường, chịu sao cho thấu, thư giãn sao nổi. Vào nơi có máy lạnh cho khỏe.

Trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (gần Hàm Nghi) có tiệm hớt tóc máy lạnh, tấp nập những người. Nhưng khi vào chả thấy có ma nào ngồi hớt tóc trên 2 , 3 cái ghế đặt ở phiá trước. Đến đây hớt tóc là… nhà quê, là cù lần… “Chuyên đề” của tiệm này là ngoáy lỗ tai cho “đã”. Có ráy tai hay không là chuyện phụ. Người viết chỉ biết như vậy, có mục phụ diễn gì khác nhất định không thèm hỏi tới.

Bên trong tầng trệt và tầng 1 tối om om, và chắc trên lầu 2 cũng vậy. Sờ soạng mãi mới leo lên được chiếc ghế nệm ngả dài. Chừng vài phút sau là sự xuất hiện của một nữ chuyên viên lấy ráy tai với giỏ đồ nghề gồm nhiều thứ lỉnh kỉnh để có thể đột nhập vào tai ta, đi những đường lả lướt. Cái đèn kê gần một bên tai được bật sáng, cho thấy rõ mặt một nữ chuyên viên còn rất trẻ, khoảng mới độ ngoài 20. Các ông thợ lấy ráy tai lề đường điệu này chắc chắn sẽ dần dần giải nghệ hết trơn.

Dù có những tuyệt chiêu cao cường cách mấy trong việc sử dụng trần xì một hai que đồ nghề cũng không sao địch lại những nữ chuyên viên trẻ măng này. Dù rằng tài nghệ kém cỏi hơn trong cách cà, cách móc nhưng nhìn thấy mát da, mát thịt làm sao. Được cái này, mất cái kia, không nên làu bàu.

Cô bé chuyên viên tên Lệ, với chiếc váy mini và cái áo khá… hở cho biết cô ở miền Tây lên, học khoá huấn luyện lấy ráy tai chỉ trong vài ngày. Rồi cô bỏ vốn mua sắm một bộ đồ nghề khoảng vài chục ngàn để bắt đầu đi làm ăn chia với bà chủ tiệm hớt tóc này.

Ngoài ra cô có cái job “extra” nào khác, người viết hoàn toàn không biết. Không muốn mang tiếng xâm phạm hay xúc phạm đến đời tư người khác. Thoạt tiên, cô chuyên viên đi một đường sát trùng bộ đồ nghề cho khách yên chí. Bộ đồ nghề của cô gồm khoảng chục món bằng kim loại. Mỗi món có hình dạng như một cái que dài. Ở đầu mỗi que có nhiều hình thù khác nhau, thích hợp với từng khâu như rửa, cà, móc, ngoáy, vân vê, vv… trong lỗ tai ta.

Tai là một vùng rất ư nhậy cảm, cho nên khó ai có thể cưỡng lại được sự mê mẩn đến lịm cả người. Chẳng thế ông bạn nằm trên ghế cạnh đó vì quá ư thư giãn, đã lim dim và rồi ngáy khò khò lúc nào không biết.

Mới đầu chưa tin tưởng lắm tài nghệ của cô chuyên viên này, tác giả cứ phải co vai rụt cổ mỗi khi cô đưa cái que vào sâu trong vùng thâm cung bí sử của lỗ tai. Nhưng rồi sự cọ xát nhẹ nhàng, êm ái đã khiến quên béng cả nỗi hiểm nguy, mặc tình cho từng đồ nghề của cô – giống những khí giới như đao, giáo, mác, thương, trượng, vv… rất “mini” trong chuyện Tề Thiên Đại Thánh – thao túng.

Thỉnh thoảng cô lên tiếng hỏi có đau không? Không sao hết, cứ vô tư. Sâu nữa được không anh? Cứ việc, miễn sao đừng thủng hay rách màng… nhĩ. Có sướng không? Sướng quá đi chứ, cần chi hỏi. Được khách hàng khen ngợi, cô trổ hết tài nghệ ngoáy, hay quá sức.

Lại còn kèm theo một chiêu độc là dùng một cây đồ nghề mỏng dẹp và dài, ở đầu tủa ra những sợi nhỏ mềm mại hình như bằng nylon nhỏ xíu, đút sâu vào trong lỗ tai. Rồi dùng ngón tay búng nhè nhẹ ở giữa cây kim loại, khiến nó rung lên như giây đàn, làm cái đầu cây kim loại rung rung ở trong sâu. Ui giời ơi, “đã” quá mạng!

Tóm lại, tất cả những động tác nào khiến cái vùng nhậy cảm ở trong tai ta bị kích thích đều được các nữ chuyên viên được tận dụng hết cỡ. Khách cứ oằn mình, quíu người lên mà hưởng.

Trước khi về Sài Gòn, từng nghe nói nghề lấy ráy tai đang bị cạnh tranh bởi một chiêu thức mới trong nghề. Đó là lấy ráy tai ngược! Bèn tò mò hỏi cô chuyên viên tên Lệ và được trả lời có biết chuyện đó. Nhưng cái sự biến tấu của nghề lấy ráy tai đó bị dân trong nghề cho là bá đạo, không chuyên chính như cô và cô bạn tên Liễu, phục vụ ông bạn nằm ghế kế bên.

Bá đạo là sao? Cũng là ngoáy tai, lấy ráy tai, nhưng khi hành nghề, cô chuyên viên tuy ngồi bên phiá tai bên mặt, nhưng lại nhoài qua người khách để ngoáy tai bên trái, phía bên kia. Ấy, thế mới ly kỳ! Với chiêu thức này ta có thể đặt tên là “lấy thịt đè người” hoặc “cả vú lấp miệng em”. Chả may gặp cô chuyên viên nào bị “viêm cánh” – nôm na là… hôi nách – chắc là nghẹt thở!

Bà nào có ông xã ở Sài Gòn trở về cứ banh tai ra khám. Thấy bị trầy trụa, bị viêm hoặc khi nói chuyện có vẻ nghễnh ngãng, bảo đảm đã làm một chầu lấy ráy tai ngược! Cứ như tác giả đây, sau khi được phục vụ , hai tai nghe ngóng thấy rõ ràng thông suốt hơn, đầu óc nhẹ nhàng, thơ thới hơn. Thật là thư giãn quá sức. Và sự thư giãn này đòi hỏi ta chi ra 50 ngàn “phục vụ phí” và 50 ngàn tiền “bo”. Một lần cho biết để rồi chắc sẽ mò lại thêm đôi ba lần!

Nếu sợ những bất trắc có thể xẩy ra với hai lỗ tai yêu quí của mình, mời bạn đi thư giãn một kiểu lành mạnh khác, với một sự nhậy cảm chỉ ở… bàn chân. Tuy nhiên, mức độ nhậy cảm còn tùy theo trí tưởng tượng phong phú của bạn. Nghề làm “foot massage” ở Sài Gòn hiện nay rất phổ thông. Nó nằm trong khoa được gọi bằng một tên rất kêu là “Vật Lý Trị Liệu”, cùng với những món khác như đấm bóp toàn thân, Sauna, Zacuzi, vv…

Bạn và tôi đã cuốc bộ khá nhiều, vậy ta đi trị liệu theo kiểu vật lý này xem có đỡ mỏi chân chăng. Ta chọn đại một địa điểm trên đường Bà Huyện Thanh Quan gần ngã tư Lý Chính Thắng chẳng hạn khi đi ngang qua đây. Nơi này có vẻ tổ chức qui củ lắm. Sau khi chọn lựa những “options” thích hợp, bạn sẽ được chỉ dẫn kỹ càng, từng đường đi nước bước.

Nếu chỉ để trị liệu đôi bàn chân mỏi nhừ, bạn sẽ được đưa vào một phòng có khoảng 4, 5 ghế nệm êm ái ra gì. Tuy nhiên, bạn có thể làm một phùa sauna cho khỏe mình mẩy trước khi đưa bàn chân năm ngón không được kiêu sa gì lắm cho các cô phục vụ nâng niu, xoa bóp.

Mời bạn ngả người ra chiếc ghế da cho khoan khoái, trong khi chờ đợi đôi bàn chân ngâm trong nước ấm cho sạch sẽ thơm tho. Ta có thể làm một cái “Ken”, phê một điếu 3 số cũng hay ra phết. Rồi cũng tới lúc cô chuyên viên tới với 3, 4 chiếc khăn đủ cỡ, cười tít thò lò với bạn.

Cô ngồi xuống cái ghế thấp trước mặt ta, nâng từng bàn chân chai cứng của ta lên đặt trên đùi để lau khô trước khi… trị liệu theo kiểu vật lý, có thể hiểu là vật lộn với đôi bàn chân ta! Một loại dầu quái quỉ gì đó được xoa cả trên, lẫn dưới bàn chân, rồi sau đó cô bóp lấy bóp để.

Đôi khi cô chuyên viên trị liệu khá mập mạp, to lớn đẫy đà đó hăng hái quá sức nên bóp quá mạnh tay khiến xương ở mu bàn chân ta đau thấy bà. Thấy khách có vẻ quằn quại, cô bèn điều chỉnh mức độ bóp. Có lúc cô lại tỏ ra mềm mại, xoa nắn nhẹ dưới lòng bàn chân – gọi là nắn huyệt – khiến ai có máu nhột có thể cười lên sằng sặc. Rồi từ đó, cô điều chỉnh lại để tiếp tục trị liệu trong vòng tổng cộng một tiếng đồng hồ.

Tùy sự hào phóng, tùy ở kết quả trị liệu đôi bàn chân mà bạn chi tiền “bo”, sau khi bạn được cô ta dựng đầu dậy và vòng ra phiá sau xoa bóp đầu và vai bạn vài phát để chấm dứt chương trình vật lý trị liệu! Dĩ nhiên cô không quên dặn bạn “Lần sau tới, nhớ hỏi em nghen! Em tên Hoa!”. Chắc bạn thể nào cũng lại lê “những bước chân âm thầm” tới đây một lần nữa chứ?

Bạn có ý tìm cảm giác mạnh hơn, tìm một sự nhậy cảm khoái tỉ hơn? Vậy người viết cũng nên chiều bạn ta một tí. Nhưng một điểm cần ân cần nhắc nhở là bạn cũng sẽ phải chi cao hơn những mục kể trên rất nhiều. Bạn sửa soạn hầu bao đi. Đại khái trung bình cũng vào khoảng xấp xỉ 2 triệu riêng cho phần bạn.

Còn mặc tôi, đóng vai trò quan sát viên Liên Hiệp Quốc đâu tốn kém chi. Điạ điểm này được trưng bảng hiệu là một nhà hàng, có karaoke rất ư văn nghệ, mang tên HT. Nói toạc ra đó một địa điểm theo cách gọi quen thuộc là bia ôm.

Địa điểm nằm trên đường Lý Tự Trọng (Gia Long cũ) chỉ là một trong 7 địa điểm khác, trong cùng một hệ thống ở rải rác tại Sài Gòn và vùng phụ cận. Nhưng đó được coi là nơi “ngon lành” nhất. Sau một thời gian phục vụ ở đây đến khi có vẻ hơi xuống cấp so với những tiếp viên mới được tuyển, các cô cũ sẽ được điều động đến những nơi khác trong cùng hệ thống. Hệ thống này có một lực lượng nữ chiêu đãi viên hùng hậu khoảng 5,6 trăm cô, chia ra mỗi nơi cũng bẩy tám chục mạng.

Sao bạn có vẻ rụt rè lại còn há hốc mồm ra như vậy? Bạn đâu ngờ rằng ở đây lại có những cô gái mơn mởn trên dưới 20 ăn mặc thời trang như vậy, lại còn mát mẻ kinh khủng. Cô nào không đi xe “A Còng” (@) đời mới thì cũng phải là Spacy. Điện thoại di động đủ kiểu, đủ loại, bét ra cũng vài trăm “đô”.

Gần như hầu hết những cô tiếp viên bia ôm này đều ở dưới tỉnh lên và đã nhanh chóng lột xác để hội nhập vào cái xã hột trên đà cung cấp những dịch vụ hay ho cho các “Thượng Đế”. Muốn được làm “Thượng Đế” ở đây, dĩ nhiên bạn phải chi “xộp”, phải luôn tỏ ra là một tay chơi lịch lãm và coi tiền như rác! Mời “Thượng Đế” làm một cái “Ken” mở màn. Em đã ngồi sát vào “Thượng Đế” thế này, lại còn nâng ly cho uống thì nhất trên đời.

“Thượng Đế” cứ việc đấu hót cho sướng cái miệng, cứ việc ba hoa chích choè cho đã, tha hồ “nổ” có văng miểng vào ai mặc xác. Giọng hát như mèo gào, như bò rống cũng chẳng ai để ý mất công. Lại còn được các em vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt, khen hay hơn cả Quang Dũng hoặc Đàm Vĩnh Hưng mới sướng.

Sau vài chai, hai bàn tay có sục sạo quá đà đôi chút, miệng có nồng nặc hơi bia rượu và thức ăn cũng được. Có “mi” em một phát đâu có chết chóc gì. Miễn sao “Thượng Đế” chi cho đẹp, “bo” cho ngon là đúng tiêu chuẩn. Nếu muốn chuyện này, chuyện nọ lại là một chuyên đề khác, sẽ hạ hồi phân giải, tuỳ cái “deal” của “Thượng Đế” với em. Bây giờ chỉ có “vô” là chính.

Mới hơn một tiếng mà bạn đã “vô” gần chục chai rồi sao? Hôm nay sao “Thượng Đế” hăng thế. Thôi, nếm mùi sơ khởi cho biết với đời vậy là đủ. Vừa tiền bia bọt cộng với tiền “bo” cho em hết cũng tròm trèm 2 triệu, mất mẹ nó mấy ngày lương “Thượng Đế” làm “cu li” ở hải ngoại.

Bạn đã ngà ngà, hẳn phải cần nơi yên tịnh để tịnh dưỡng và thật sự thư giãn. Nếu sau 7 giờ tối trở đi, ta có thể cuốc bộ lại một địa điểm chuyên trị về trà có tên là “Điểm Một Thời” cùng trên đường Lý Tự Trọng, ngay Nha Động Viên cũ, cũng là điểm một thời quen thuộc của những người theo nghiệp “ắc ê” trước kia.

Bước vào Điểm Một Thời, bạn sẽ thấy tâm hồn nhẹ nhàng thanh thoát khi được nghe nhạc dân tộc trình diễn sống. Nào là ca trù, quan họ Bắc Ninh, dân ca miền Nam, chầu văn, vv… Trà có nhiều loại đặc thù của từng miền Việt Nam như trà cúc, trà tim sen, trà quế, trà cỏ ngọt, trà hoa lài,vv…

Ngay đến loại nước uống bình dân dân của thôn quê như nước vối cũng có mặt. Bánh hay mứt hoặc món ngọt đi kèm với nước trà cũng có nhiều loại. Bạn sẽ đượcnhững cô tiếp viên trong chiếc áo dài lụa chỉ dẫn tới nơi tới chốn. Này nhé, uống trà lài thì ăn bánh đậu xanh mới hợp, trà tim sen dùng với táo tầu hay long nhãn thì hết chỗ chê. Có ngất ngư vì bia bọt cũng sẽ tỉnh ngay như sáo sậu.

Nếu vào khoảng 3, 4 giờ chiều mà muốn tìm nơi yên tĩnh để thư giãn, không gì hay hơn là bạn với tôi ngoắc hai chiếc xe ôm nhờ đưa lại một nơi uống trà có tên Tịnh Trà Quán ở số 201B đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý cũ). Đó là “nơi tận hưởng những giờ phút bình an trong tâm trí” như được in trên danh thiếp. Cũng đúng thật.

Sau khi đi hết lối đi dài có hàng cây xanh dọc hai bên, bạn sẽ bước vào một không gian yên tĩnh đặc biệt mặc dù ở phía ngoài là một con đường lớn lúc nào cũng náo nhiệt. Khuất ở phiá trong Tịnh Trà Quán, bạn sẽ không còn bị vướng bận gì bởi khói xe và tiếng còi xe inh ỏi nơi trần tục ngoài kia. Thay vì vào nhà, giữa cái nóng lúc 3, 4 giờ chiều, bạn nên chọn một khoảng chái lá bên ngoài cho thoáng để được cô phục vụ hướng dận kỹ lưỡng về cách châm trà ra sao mới đúng điệu.

Trước khi được chỉ dẫn những khâu lích kích như tráng tách, tráng bình, châm nước sôi, châm trà, hãm trà, vv…, bạn sẽ được cô phục vụ mời rút một “thẻ suy tưởng” cho mỗi ngày, hình thức giống một lá bài tây. Thẻ bạn rút được hôm đó in hàng chữ “ chỉ với một tài khoản nhỏ nhoi, người mãn nguyện vẫn cảm thấy là mình giầu có”. Mời bạn cứ tự nhiên suy tưởng trong cái không gian êm như ru đó, bên tách trà nóng bốc khói nghi ngút.

Qua tuần trà thứ nhì, bạn quên béng những nghi thức của nghệ thuật uống trà, cũng đừng lo. Quyển sách tài liệu mỏng, kèm với bảng liệt kê các loại trà và giá cả do cô phục vụ trao cho bạn khi mới ngồi xuống bàn, sẽ giúp bạn một cách dễ dàng trở thành một tay pha trà điệu nghệ.

Bạn hứng chí, muốn ghi lại những cảm tưởng của mình với Tịnh Trà Quán hay những suy tưởng riêng tư, cũng cứ tự nhiên viết vào một quyển sổ tương tự như quyển “Lưu Bút Ngày Xanh” của thuở học trò. Trong đó, đã có hàng chục, hàng trăm người tỏ bầy cảm tưởng, đóng góp ý kiến, xổ thơ văn hay ho ra rít.

Bạn cần “siêu thoát” hơn? Bạn sẽ được cô phục vụ đưa vào một căn phòng phòng kín, tĩnh mịch, gọi là phòng Thiền, với những chiếc nệm gối xếp ngay ngắn dưới sàn. Bỏ giầy dép ra, bước vào tha hồ tọa thiền dưới ánh sáng mờ dịu của một căn phòng trống, ngoài một hai bức tranh Thiền treo trên tường. Thiền một hồi lâu, hẳn bạn đã thấy nhẹ nhỏm, thư giãn quá xá. Vậy mời bạn chi “một tài khoản nhỏ nhoi” khoảng vài chục ngàn để trở thành một “người mãn nguyện vẫn cảm thấy mình giầu có”.

Đã giầu có, phải “bo” cho ngon là chuyện dĩ nhiên, chuyện nhỏ! Thư giãn hết cỡ về mặt tinh thần rồi, bạn sẽ cảm thấy cái bao tử mình cũng có vẻ giãn ra đôi chút để cảm thấy thòm thèm một món quà vặt nào đó. Bất cứ món quà nào với những mùi vị mặn, ngọt, cay, chua, béo, bùi, vv… cũng có thể tìm thấy dễ dàng trên đường phố Sài Gòn.

Kià, có ông bán “bò bía ngọt” đang tà tà đạp xe tới, ngoắc vào làm năm ba cuốn để cuộc đời thêm vẻ ngọt ngào. Bạn khoái bò biá mặn, nhẩy phóc lên xe ôm lại khu chùa Xá Lợi làm vài cuốn, kèm theo ly rau má cho đã khát. Thèm gỏi khô bò, giờ này xe bán món đó đã bắt đầu bán trên đường Hai Bà Trưng, gần ngã tư Võ Thị Sáu (Hiền Vương cũ) rồi.

Nếu không, có thể ghé lại tiệm Đạt Thành trên đường Võ Văn tần hoặc số 45 Nguyễn Thị Minh Khai để xơi tạm vài đĩa gỏi khô bò đã được cải biên, cải tiến khác hẳn với ngày xưa. Nếu không, muốn đỡ đói lòng, còn gì hơn làm một đĩa bánh tầm bì ở quán Bà Ba trên đường Lý Thường Kiệt hay một tô sủi cảo ở Tân Hải Vân trên đường Nguyễn Trãi (Võ Tánh cũ) hay sủi cảo theo kiểu Hà Nội trên đường Pasteur. Khoái ăn mì quảng, hãy tà tà đến với quán ở số 252 Lý Chính Thắng. Còn bánh xèo? Khu Đinh Công Tráng vẫn là nơi được nhiều người chiếu cố nhất.

Lâu quá chưa được nếm lại mùi vị một tô bánh đa cua của miền Bắc, đến với quán “Gánh Hàng Rong” trên đường Trường Sơn bên Tân Bình, hy vọng bạn sẽ được thoả mãn. Nếu không, làm một chiếc bánh bao chăng? Bánh bao Cả Cần vẫn là một địa điểm còn được tiếng tăm hoặc bánh bao Hồng Phát trong Chợ Lớn được nhiều người ưa thích. Còn bánh bèo, bánh bột lọc, bánh ít, bánh ram?

Chắc là quán tại số 400 Lê Văn Sỹ không làm bạn thất vọng. Không những vậy, bạn có thể “order” vài món “to go” mang về cho bà xã thưởng thức hầu lấy điểm để có thể tiếp tục cuộc hành trình. Đó là những món như nem chua, tré, chả cây, mắm tép, mắm tôm chua, mắm cà, mắm cá rò, vv…

Khoái bánh… khoái? có ngay số 6 Đinh Tiên Hoàng. Bánh bèo đã có quán ở số 9 Nguyễn Bỉnh Khiêm. Bạn đã xơi bánh canh cá lóc, bánh canh chả cua bao giờ chưa? Để thỏa chí tò mò, mời bạn đến với một quán ở số 158 đường Trần Huy Liệu bên Phú Nhuận sẽ biết ngay.

Chắc phải ngưng mục quà vặt ở đây, sau khi chỉ nêu ra một số địa điểm chuyên trị những món này. Nếu kể ra phải đến mấy kỳ báo chưa chắc đã đủ. Hơn nữa, thời gian không cho phép bạn và tôi lê la thêm. Bạn thèm ăn những món ngọt như chè chẳng hạn. Thú thật người viết không phải là dân hảo ngọt nên xin chịu. Mục này chắc phải nhờ đến một tay viết ẩm thực thuộc phái nữ mới thích hợp hơn.

Thôi, ta để dành bụng, tr về nhà nằm khoèo một phát để chờ đến giờ hoàng đạo, độ 6, 7 giờ chiều sẽ lại tiếp tục cuộc hành trình ẩm thực thú vị này…

Kỳ tới: Sài Gòn “Vô! Một trăm phần trăm!”
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (11) Sài Gòn ăn tối

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 5:26 pm

Hình ảnh

Tôi thuộc “típ” thường bị bà vợ làu bàu là “Ăn thì ăn những miếng ngon, làm thì lựa việc cỏn con mà làm”, nên mong rằng bạn sẽ không đến nỗi phải thất vọng trong vấn đề phục vụ ông thần khẩu.

Từ khoảng 6, 7 giờ chiều trở đi là sinh hoạt ẩm thực ở Sài Gòn bắt đầu ì xèo ghê gớm. Việc chọn lựa hàng quán do đó cũng trở thành một vấn đề nhiêu khê, khi bạn có cảm tưởng như đang ở giữa một rừng tiệm ăn, tiệm nhậu. Bạn chắc sẽ ú ớ khi được hỏi muốn đi ăn gì, tiệm nào vào buổi tối. Thôi, trước hết để giải quyết vấn đề một cách mau chóng, ta sẽ làm một màn “ẩm thực tổng quan” bằng cách đến với những địa điểm phục vụ “buffet”, dân Sài Gòn gọi là nơi bán những “món ăn tự chọn”.

Đúng như tên gọi, bạn tha hồ chọn lựa thức ăn và tha hồ ăn cho đến khi không còn tọng hay nhồi nhét vào đâu được. Những món ăn dân dã bạn đã thưởng thức qua, vậy ta khỏi cần lên đến tận khu Bình Quới để có thể tự chọn những món khoái khẩu trong số khỏng 70 món dân tộc khác nhau. Cũng chả cần bước vào khách sạn Bông Sen là nơi thỉnh thoảng tổ chức những buổi “Buffet Gánh Rong”.

Những món ăn đầy tình tự quê hương này, bạn đã từng nếm thử ở những phần trước của cuộc hành trình. Những nơi đó chỉ có vẻ lạ khi tụ tập được nhiều món quà dân tộc để bán theo kiểu “buffet”, dĩ nhiên không sao so sánh được với những địa điểm chuyên bán một hai món đặc biệt nào đó. Lượng thì có, nhưng phẩm không có gì đáng nói. Đáng nói chỉ ở cái không khí ồn ào, nhộn nhịp cho vui.

Để thay đổi không khí, mời bạn đến với những địa điểm “buffet” thuộc hàng cao cấp hơn với nhiều món khoái khẩu. Đại khái, giá cho một suất ăn “tự chọn” khoảng từ 15 đến 20 “đô” tại các khách sạn như Caravelle, Renaissance, Sofitel, Omni, Sheraton, vv…

Caravelle là một trong vài địa điểm “Buffet” được chiếu cố nhiều nhất với giá cả vừa phải, thức ăn tươi rói và nhất là bạn có quyền uống vang trắng hay đỏ tùy thích. Hai cái thùng tròn đặt nằm chứa hai loại rượu đó hấp dẫn lạ thường đối với những đệ tử lưu linh. Chẳng phải là loại rượu ngon gì cho lắm, nhưng ai có chủ trương “quí hồ đa” tức cứ quí hồ nhiều là được, sẽ cảm thấy hài lòng.

Trong khi đó, tại nhà hàng “buffet” ở tầng dưới kháchsạn Renaissance, ngay bờ sông Sài Gòn, thì bạn lại có quyền ních bia “Tiger” thả dàn, tha hồ vào ra… toilette đều đều. Chỉ có bia hơi “Tiger” miễn phí mà thôi, các loại bia đóng chai khác bạn có quyền chi đẹp. Và tuy là “buffet”, nhưng bia bọt lại được phục vụ tại bàn với ly tách sạch sẽ, bóng loáng đúng tiêu chuẩn quốc tế, lịch sự ra gì. Tại khách sạn Sofitel hay Sheraton, bạn phải chi cho vấn đề bia bọt trong khi mặc sức đớp linh đình và phủ phê.

Nếu bạn nghiện sushi, sẽ thấy hài lòng khi được tung hoành tại quầy bầy các loại cá sống, những loại “nigri” và “maki”. Đừng khó tính, đừng “được voi đòi tiên” để ấm ớ đòi hỏi những loại sashimi cao cấp hơn khi bạn chỉ chi chưa đến một nửa chầu sushi ở hải ngoại.

Chưa kể phải chi cho phần bia, phần rượu. Ai khoái “seafood” sẽ cảm thấy… lời to, đáng đồng tiền bát gạo khi được thưởng thức không giới hạn nhiều loại tôm, ghẹ, sò, hào tươi rói. Muốn nướng hay hấp tùy ý. Chỉ cần cho người phục vụ nơi quầy thức ăn biết, sau đó tà tà trở về bàn chờ đợi sẽ có người mang tới tận nơi vài phút sau. Trường hợp đó, tôi và bạn đã thấy tại Renaissance với những nhân viên phục vụ vui vẻ và lễ độ.

Tuy nói là ăn “vô giới hạn”, thật ra cũng cần có tí quen biết và chút ”phe đảng” với những nhân viên phục vụ để có được những loại thức ăn cao cấp vừa kể. Nếu khi thấy không còn những món đó trên quầy, tưởng hết mà không lên tiếng hỏi han thì sẽ bị phe lờ và không có được một sự cung cấp nào thêm.

Những món đó thật ra cũng rất hạn chế, nếu đến muộn sẽ chẳng có hy vọng gì được thưởng thức. Hoặc chỉ được mang ra theo từng đợt khách. Nếu mang ra thả cửa, e rằng những người đến sau chẳng có được miếng nào. Còn thịt thà theo lối Tây Phương như jambon, xúc xích, thịt trừu, thịt bò hay các loại “fromage”, “soupes” thì cứ tha hồ chiếu cố tại những nơi trên cũng như tại Omni, Sheraton, vv….

Ngoài những khách nước ngoài và Việt Kiều, thành phần thực khách bản xứ đến với những nơi này đều có vẻ là dân ăn nên, làm ra coi như “buffet” là một cái “mốt” thời thượng. Có những gia đình dắt díu nhau đến với nguyên cả đội ngũ, trong số có cả chục đấng nhi đồng, chạy nhẩy lăng xăng, vui mắt đáo để.

Bạn không khoái không khí “buffet”, trong khi thèm một bữa ăn tối theo kiểu gia đình? Tiệm Hoàng Yến là nơi có thể đáp ứng sự đòi hỏi của bạn. Hoàng Yến có 2 cửa tiệm, một trên đường Ngô Đức Kế và một trên góc đướng Nguyễn Đình Chiểu (Phan Đình Phùng cũ) và Hai Bà Trưng, bề thế hơn tiệm trước rất nhiều.

Tiệm sau là một trong những tiệm được nhiều người nhắc nhở khi đi cùng bạn bè hay gia đình ở xa về. Lịch sự, sạch sẽ, phục vụ nhanh nhẹn là những điểm bạn sẽ ghi nhận được nơi Hoàng Yến. Chưa kể những món ăn ngon miệng bạn và tôi đã thưởng thức như gỏi sò huyết, gỏi nghêu, dồi trường chấm mắm tôm cùng các món ăn cơm khác như canh chua cá bông lau, cá trê chiên, bò xào bông hẹ, vv… Tổng cộng bữa ăn đó với 4 cái “Ken” là nửa triệu đồng, một số tiền quá lớn đối với một người dân có mức thu nhập trung bình ở Sài Gòn!

Đã lâu không ăn cơm Huế, hình như bạn có vẻ thòm thèm. Hỏi thăm, được vợ chồng Elvis Phương cho biết có “Quán 3 Miền” chuyên trị những món ăn Huế rất tới. Chẳng thế bạn đã rủ tôi tới đó thêm 3 lần trong vòng một tháng, sau khi nếm thử lần đầu tiên! Người điều hành “Quán 3 Miền” không ai xa lạ, chính là người em trai của Trịnh Công Sơn.

Quán này nằm trong một ngõ trên đường Trần Quốc Thảo, cách bệnh viện Hoàn Mỹ vài căn, với một bảng hiệu ở phía trước ngõ không gây ấn tượng gì cho lắm. Phiá cưả vào được trang trí bằng những nét đặc thù dân tộc, với chiếc cầu bắc ngang hồ nước, có cá bơi lội tung tăng, chung quanh là cây cối xanh tươi, thoáng mát. Ngay như bảng hiệu tuy được làm bằng đèn “neon”, nhưng lại được gắn trên một cái mẹt to tướng, trưng lên gần nóc quán.

Mặc dù tên gọi là “3 Miền”, ý muốn nói có đủ các đặc sản của những miền Bắc, Trung, Nam. Nhưng đa số thực khách đến đây phần đông nhắm vào những món Huế, vì tin tưởng nơi chủ nhân là người chính gốc miền sông Hương, núi Ngự. Phòng ăn dưới nhà chật chội, nhưng lên trên lầu bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn, nhất là nếu được xếp ngồi ở phiá ngoài “balcon”, với những tàng cây lớn lấp lánh ánh đèn như đêm… Noel.

Chắc bạn còn nhớ, tối hôm đó bạn đã quất một trận thật đã đời vì thấy ngon miệng với món cơm mo cau. Món này được phụ diễn bằng những món lỉnh kỉnh đặc biệt của miền Trung như tôm rim, thịt rim, mắm ruốc xào thịt heo, muối mè, vv… đựng trong những đĩa nhỏ xíu đặt chung quanh phần cơm để trên miếng mo cau khô.

Chủ quán nói rằng mo cau khô được đưa vào từ miền Trung cho đúng điệu một trăm phần phầm trăm. Món sườn ram cháy ăn kèm với cơm mo cau cũng làm tăng khẩu vị một cách đặc biệt để ta ăn quên no, mặc dù trước đó đã khai vị bằng một số đặc sản khác như gỏi sưá, gỏi cá chẽm, bánh bèo và chả ram.

Nghe nhiều dân Sài Gòn đồn về một tiệm ăn tên Thanh Trà trên đường Nguyễn Trãi có nhiều món đặc biệt. Không ngăn nổi tính tò mò về đớp hít, tôi và bạn đã vào tận nhà hàng khá lớn, cao 4 tầng này trong quận 5 để nghiên cứu mùi vị ra sao. Thanh Trà được trang trí theo kiểu lai Tầu và chia làm nhiều phòng ăn riêng biệt, hình như có cả những phòng đặc biệt dành riêng cho các đại gia.

Có thể hôm đó xui xẻo, xuất hành lộn hướng hay sao mà bị thất vọng não nề. Nhân viên phục vụ thì chậm chạp, uể oải, chẳng có một nụ cươì nào dù là cầu tài. Không khí có phần nặng nề ngay từ “phút đầu gặp em tinh tú quay cuồng” vì mặt em bí sị như bị… sa con trê, tức là đang đau khổ vì bệnh trĩ mà chưa đi cắt, đốt, cột.

Nhìn vào thực đơn, món nào cũng có những tên thật hấp dẫn. Chọn cầu may món gỏi bưởi hải sản, chân vịt bách hoa, ruột heo chiên giòn, vv… với hy vọng sẽ lấy lại được tinh thần. Ngáp lên, ngáp xuống cả nửa tiếng đồng hồ mới được cô phục vụ tà tà mang tới, mặt vẫn luôn sưng xệ. Không muốn trì hoãn sự sung sướng, bèn gắp lấy gắp để, nhưng để rồi mắt mũi trợn ngược lên bởi cách pha chế không ra đâu vào với đâu của những món ăn.

Thế này thì hỏng kiểu: ruột chiên thì mềm xèo và dai nhách, gỏi bưởi thì đắng nghét, còn chân vịt bách hoa thì được rưới lên một thứ nước “sốt” đặc sệt, mùi vị thật là khó nhá. Bạn nhìn tôi ngao ngán vì không thể nuốt trôi mặc dù đã gọi thêm vài chai “Tiger” lấy khí thế. Mặt bạn cũng đau khổ ra gì, không thua cô phục vụ là mấy, khi vừa lẩm bẩm gì đó – mà tôi nghĩ rằng không được văn chương, thanh tao – trong miệng, vừa móc bóp trả cái hoá đon tròm trèm cũng nửa triệu. Đúng là tiền mất, tật mang.

Lại cũng từ bữa ăn vô cùng thất bại này, đã suy ra thêm một kinh nghiệm đớp hít. Dù tiệm đó nổi tiếng ngon, nhưng thật ra cũng còn tùy thuộc nhiều yếu tố. Nếu trong lúc khách hàng quá đông đảo, đầu bếp cũng như phụ bếp sẽ quyếnh quáng cả lên để pha chế, nấu nướng, trình bày một cách luôm thuộm và cẩu thả. Hoặc có những nhà hàng thay đổi đầu bếp theo từng “ca” trong ngày. Vớ vẩn gặp tay bếp nào còn non, ta đành phải ôm hận vì tức anh ách.

Ngược lại, nếu bước vào một tiệm ế khách, ta nên “bảo trọng” vì rất có thể được phục vụ những nón ăn biến chế từ những thực phẩm đã được cư ngụ trong tủ lạnh quá lâu ngày. Cá, thịt thì phảng phất một mùi vị lạ kỳ. Rau thì héo hắt, già nua chẳng đẹp mắt tí nào. Còn nếu tin ở khoa bói toán thì chỉ còn biết kết luận là xuất hành đi ăn không có đúng giờ, đúng hướng nên đã gặp một bữa thất bại ê chề.

Bạn đừng xị mắt ra làu bàu, mệt lắm. Tôi sẽ đưa bạn đến một nhà hàng nổi tiếng với những món ăn Bắc đặc biệt để ăn trả thù. Nhà hàng có tên Hương Rừng, có những đặc sản như rươi, chả cá, giả cầy, vó bò,vv… đặc biệt là ba ba và dê. Ông chủ quán chắc chắn phải là một tay sành điệu về ăn nhậu và có máu vô cùng văn nghệ nên đã đưa hai động vật là Ba Ba và Dê lên hàng cao cấp.

Thọc tiết ba ba tại Hương Xưa
Đầu tiên ta nên khai vị bằng món tiết và mật ba ba, một loại động vật sống ở các vùng đầm nhiệt đới, như miền đồng quê miền Bắc chẳng hạn. Theo chủ quán, tiết và mật ba ba pha rượu vừa giúp được khí huyết lưu thông lại còn kích thích tiêu hoá, nghe sao ham quá. Thế là một chú ba ba được mang ra bên cạnh bàn thọc tiết và mổ lấy mật bởi những bàn tay nghề nghiệp. Chỉ một thoáng, một ly nhựa lớn trộn tiết với mật và rượu đã sớt vào những ly con cho từng người. Chơi vào một ngụm nóng ran cả người, ai nấy có cảm tưởng như máu huyết lưu thông rầm rập trong cơ thể, hưng phấn lạ lùng.

Vấn đề tâm lý ảnh hưởng đến ta một cách ghê gớm. Về thịt ba ba, chủ quán phán rằng có thể chữa được những chứng bệnh đau nhức, mệt mỏi và tăng cường sinh lực rất mạnh bạo. Chú ba ba coi chậm chạp và lừ đừ như vậy, không biết sao có thể làm cho tăng cường sinh lực, nhất là đối với phái nữ vì thịt nó rất bổ âm. Tức cảnh ba ba, ông chủ quán đã sinh tình hứng chí làm một “thi phẩm ẩm thực” như sau:

“ Ba Ba um với chuối xanh”
“Em ăn sao thấy nhớ anh đêm ngày”

Tiếc rằng ở hải ngoại kiếm lõ mắt cũng chẳng có chú ba ba nào để um với chuối xanh cho bà nhà xơi!

“Sư Phụ” Dê cũng được nhà hàng Hương Xưa ưu ái một cách đặc biệt để ca ngợi ra rít hai món tiết canh dê và dê tái chanh. Ông nhận xét là tiết canh dê vừa ngọt, vừa mát lại vừa lành chứ không dữ dội như tiết canh chó. Món sau chẳng biết sao không còn được khai thác nhiều tại những khu bán cầy tơ.

Tác giả khó quên được món này nơi quán bán thịt cầy dưới chân Cầu kiệu trước năm 75. Làm một đĩa tiết canh, xơi thêm đĩa thịt luộc, đĩa dồi và lòng cùng bát sáo măng. Chiêu thêm vài xị nếp than để rồi được bà cụ chủ quán mời làm vài hơi thuốc lào ta thấy ôi chao, sao mơ mơ màng màng “đã” hết sức, dòng nước đục lờ nhờ dưới Cầu Kiệu khi ấy cũng nên thơ lạ lùng.

Ông chủ quán là người chắc chắn có nhiều nghiên cứu về dê, nên phán rằng “sư phụ” chỉ xơi lộc cây non và uống nước suối hoặc các nguồn nước sạch nên thịt ăn rất ngon. Đối với phái nam, dê là loại thực phẩm bổ dương nên ăn vào thì cơ thể sẽ được tráng kiện với một nguồn sinh lực dồi dào. Từ đó có câu thơ rằng:

“Tái dê chấm với tương gừng”
“Ăn vào khí thế phừng phừng hơn dê”
“Đêm về em lại tỉ tê”
“Ngày mai anh cứ tái dê tương gừng”

Dĩ nhiên trong bữa ăn hôm đó, bạn và tôi đã được thưởng thức hai món đặc biệt này. Chả biết về đêm bạn có ai tỉ tê để xem sự “phừng phừng” có hiệu nghiệm hay không? Ngoài hai đặc sản trên, chắc bạn cũng không nhận ra được những nét đặc biệt của những món khác như giả cầy, chả cá hay vó bò do bị áp chế bởi hai món bổ âm và bổ dương trên. Chỉ riêng có món vó bò khi ăn nhai sừn sựt nên thấy hay ra gì. Đến cái gót chân của bò cũng khai thác thành một món khoái khẩu kể cũng tài tình…
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC(12) Sài Gòn “

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 5:39 pm

Hình ảnh


Muốn cho được sôi nổi và sống động, ta nên đến với nơi được gọi là “Chợ Chồm Hổm” trong Chơ Lớn. “Chợ Chồm Hổm” là một khu ăn uống gồm rất nhiều món quà đặc biệt của miền nam Việt Nam, trong số có những đặc sản của vùng đồng bằng Cửu Long.

Khu chợ này nằm ngay giữa khuôn viên lớn rộng của nhà hàng Tản Đà Cao Lâu, nằm trên con đường cũng mang tên của chuyên gia ẩm thực lừng danh Việt Nam này. Pho tượng cao hơn người thật của Tản Đà cũng được đặt trước khu chợ, bao quanh bởi những bàn ăn lúc nào cũng ồn ào và náo nhiệt do những tiếng cụng ly, tiếng chén đĩa cùng những tiếng nói chuyện huyên náo giữa những mùi vị đủ loại tỏa ra từ tứ phía. Bạn chắc cũng sẽ có cảm tưởng pho tượng cụ Tản Đà hình như nhúc nhích, muốn nhẩy phóc xuống để gia nhập vào cái thế giới đối với cụ rất là hấp dẫn này.

Bạn khó lòng cưỡng lại sự lôi cuốn của khu chợ độc đáo này với những thiếu nữ bán hàng trong đồng phục áo bà ba cuốn khăn rằn, để làm một vòng cho thỏa chí tò mò. Ở đây không có cảnh mời chào, níu kéo, không có cò kè trả giá như ở ngoài chợ… thật. Trái lại bạn sẽ nhận được những nụ cười thật tươi tắn, nhưng lời giải thích rành mạch về sự biến chế từng món nếu bạn có tính khoái cà kê.

Ngay đầu chợ là hàng bán các loại nghêu, sò, ốc hến, cua, ghẹ còn sống nhăn. Kế đó là hàng bán nem nướng, gỏi cuốn, bì cuốn,vv… đi tiếp là nơi bán xôi phồng cũng là nơi bạn sẽ nhìn thấy tận mắt nghệ thuật chiên xôi của một tay bếp lành nghề. Bàn tay khéo léo đó sẽ qua từng giai đoạn để nhào nặn và điều khiển miếng xôi nếp nhỏ và mỏng trở thành món xôi phồng lớn như trái banh để ăn chung với nem hoặc thịt nướng. Tiếp nữa là hàng bánh xèo, bánh khọt, bánh tôm. Nếu bạn ăn chay sẽ có bún, mì và cơm chay cạnh đó phục vụ.

Cứ tiếp tục, bạn sẽ đến hàng cháo lòng, bò kho, hủ tíu, bún mắm, lẩu mắm, bánh ướt, bánh cuốn, vv… Tiếp nữa là bún bò Huế, bánh bèo, bánh tầm bì, vv… Sau khi đi trọn một vòng “Chợ Chồm Hổm” bạn sẽ đâm ra bối rối, không biết quyết định thế nào với những món hấp dẫn này.

Tôi đề nghị: khai vị với ốc leng xào dừa, sò điệp nướng, xôi chiên phồng, xà lách rau càng cua kèm thêm vài món trong thực đơn của Tản Đà Cao Lâu như con kỳ tôm hay heo sữa chẳng hạn. Kỳ tôm, kỳ đà và con giông được treo lủng lẳng trên đầu chợ, còn heo sữa thì được quay trên 6, 7 cái lò đặt ngay lối ra vào, mùi thơm bốc lên ngào ngạt khiến ta khó lòng bỏ qua. Bạn đã hết bực mình và no nê rồi chứ?

Nếu cần sự yên tĩnh trong một bầu không khí lịch sự thuộc hàng cao cấp, hãy đến với Nam Phan, tọa lạc ngay góc đường Lê Thánh Tôn và Hai Bà Trưng. Khu vườn mát mẻ với nhiều cây xanh dọc theo lối đi sẽ khiến bạn thấy lòng dịu xuống để sửa soạn một chầu ăn thịnh soạn. Nếu còn cảm thấy khó chịu vì cái nóng hầm hập, bước vào phòng ăn gắn máy lạnh bên trong sẽ được như ý.

Chủ nhân của Nam Phan là một tay còn trẻ, tên Khải, cũng là sở hữu chủ của những tiệm bán tơ lụa mang tên Khai Silk trên đường Đồng Khởi, đồng thời cũng là chủ nhân ông một nhà hàng sang trọng khác mang tên “Au Manoir De Khai” trên đường Điện Biên Phủ (Phan Thanh Giản cũ). “Au Manoir De Khai” là một dinh thự rất lớn, bao bọc bởi tường gạch kiên cố, gắn tên tiệm bằng đồng nhỏ xíu nhưng sáng choang. Kín cổng cao tường quá nên người dân bình thường ở Sài Gòn khó ai dám bước chân vào.

Tiệm ăn này cũng như Nam Phan là nơi đa số là khách ngoại quốc lui tới hoặc những thực khách Việt Kiều loại “bi-di-nét-men” rủng rỉnh tiền bạc. Lý do rất dễ hiểu vì đó là những cái “máy chém” rất ngọt và rất đẹp. Đó là bạn phải trả giá cho chỗ ngồi và cách phục vụ chu đáo và nhã nhặn của các nhân viên. Bạn cũng phải đóng góp cho những bộ chén đĩa, ly tách và ngay cả cái thực đơn bọc da với chữ nổi nữa chứ!

Và tuy những món ăn chỉ trên trung bình chút đỉnh, không có gì đặc sắc cho lắm nhưng bạn vẫn sẽ cảm thấy ngon miệng để chi ra khoảng một triệu cho hai người cho 4 món ăn chơi đặc biệt Nam Phan, nghêu bằm xúc bánh tráng, chả giò, bánh ướt thịt nướng, tôm rim, canh cá nấu ngót.

Có ăn, có chịu, đừng nên thắc mắc làm gì! Món tương đối để lại ấn tượng của tiệm ăn này là ếch xào lăn. Đặc biệt ở chỗ thịt ếch được ướp thêm chút rượu đế loại “mắt mèo”, ngoài những gia vị như xả, ớt, vv… Khi xào lên sẽ mềm và thơm hơn. Và khi vừa chín tới còn được bỏ thêm vào những cọng bạc hà xắt nhỏ.

Cũng là một thứ “máy chém”, mời bạn đến nhà hàng Song Ngư trên đường Sương Nguyệt Ánh cho biết mùi. Đây cũng là một nơi “ăn có” với những đại lý du lịch, nên khách khứa người nước ngoài có mặt đầy rẫy. Bàn này một đám Nhật, bàn nọ một nhóm Đài Loan, xa xa là mấy bàn của những ông tây, bà đầm thuộc loại khấm khá. Những ông tây, bà đầm khác thuộc loại “ba lô” quen thuộc trên khu Phạm Ngũ Lão khó lòng lọt được vào đây khi một con tôm hùm giá cả cũng sơ sơ khoảng 50 “đô”. Xơi vào chắc là nghẹn họng.

Khác với không khí ở Nam Phan, nhà hàng Song Ngư ồn ào hơn và nhất là lại có tiếng nhã nhạc vang lên hàng đêm trong những tiết mục trình diễn nhạc dân tộc với đàn bầu, đàn tranh, các loại nhạc cụ miền Thượng, vv… Song Ngư cũng phục vụ những món ăn Nhật với nhiều chế biến ngoài những món cơm gia đình. Tuy là một cái “máy chém”, nhưng muốn đưa đầu vào không phải chuyện dễ, nhất là khi trong một nhóm đông. Rất khó lòng có được chỗ nếu không điện thoại đặt trước.

Thự đơn của một quán ăn khác có tên Hương Cau ở Tân Bình cũng có vài món đặc biệt như chả giò nhân toàn thịt tôm cuộn bằng bánh mì giòn tan và lạ miệng. Bạn đã từng thưởng thức món bao tử heo hầm tiêu tại nhiều quán ăn khác tại Sài Gòn và các vùng phụ cận, nhưng chắc là chưa được nếm qua món bao tử cá hầm tiêu xanh của quán ăn này.

Khi nắp của cái niêu nhỏ được mở ra, chắc là bạn sẽ phải hít hà khi tiếp xúc với một mùi thơm của tiêu xanh đã áp đảo được hẳn mùi tanh của cá để cùng với những gia vị khác tạo thành một hương vị khó tả. Ngoài ra còn có một vài món rất bình dân, nhưng lại được nhiều người ưa chuộng như cổ hủ dừa xào và lẩu cá thác lác với khổ qua. Tiếc rằng không được thưởng thức hai món độc chiêu khác của Hương Cau là gà quay lu ăn với xôi chiên và vịt xiêm ba món vì thời gian này Sài Gòn đang trong tình trạng “gà nạn”.

Một tiệm ăn khác là Nam An nằm trong thương xá Savico, ăn thông từ đường Đồng Khởi qua đường Nguyễn Huệ cũng là nơi lui tới của những khách nước ngoài và Việt Kiều yêu ăn uống.

Vào đầu năm 2004, chủ nhân của nhà hàng này còn khai thác thêm một tiệm Nam An nữa trên đường Sương Nguyệt Ánh. Nam An ăn khách nhờ nhiều yếu tố. Thứ nhất là khung cảnh mang tính chất Á Đông, từ cách thiết kế cổng vào cũng như gian phòng ăn bên trong. Cây cầu gỗ nhỏ bắc ngang, với bầy cá vàng tung tăng bơi lội dưới hồ sen cùng những hàng cây trồng chung quanh thành hàng rào đã khiến cho Nam An trở thành một địa điểm ẩm thực mát mẻ và thông thoáng ngay giữa trung tâm Sài Gòn.

Điểm thứ nhì là sự phục vụ nhanh nhẹn, lễ độ và thân thiện của các nam nhân viên phục vụ trong đồng phục áo đỏ theo kiểu Trung Hoa và quần đen. Trong khi cô nhân viên tiếp tân cũng như các cô thu ngân tha thướt trong những chiếc áo dài nhã nhặn. Về món ăn, tuy không thể gọi là đặc sắc, nhưng cách trình bày và vấn đề giữ vệ sinh tốt đã khiến bạn cảm thấy khẩu vị mình tăng lên khá nhiều. Điểm quan trọng thực tế nhất là giá cả mềm mại và phải chăng, tương xứng với những gì bạn nhận được.

Để thay đổi không khí, mời bạn đi ăn món Việt nhưng lại do đầu bếp người Mẽo chế biến. Ông đầu bếp tên Brad Turley và nhà hàng này nằm trên tầng 3 của khách sạn Caravelle. Thú thật là lạ thì có lạ, nhưng ăn chưa quen thì thấy nó làm sao ấy. Chắc là hợp khẩu vị với thực khách nước ngoài hơn là bạn và tôi là dân Mít chính cống.

Ở đây cũng có món bò bía bình dân, nhưng lại cuốn… thịt gà ở trong, còn món chả giò được ông đầu bếp Mỹ này “phát huy sáng kiến” một cách quá đà để nhồi nhét trong đó nhiều loại trái cây. Chả giò chiên lên và sau đó được ăn kèm với… cà lem. Bố khỉ, ăn thử may sao không bị Tào Tháo đuổi! Tương đối món bánh xèo do Brad đổ ăn tạm được, nhờ ở độ giòn của lớp bột mỏng, nhưng giá cả lại rất dầy khoảng 70 ngàn một cái!

Bạn hạn chế ăn thịt nên chỉ khoái ăn cá? Nhà hàng Biển Xanh trên đường Nguyễn Đình Chiểu có thể làm bạn hài lòng. Tôi là người ưa thịt thà nên xa lạ với những loại cá được ghi trong thực đon của Biển Xanh. Chẳng hạn như cá bè cam nấu măng, cá nhám nhúng mè, cá ngự long nấu mọi, cá bò, vv…

Ngoài cá, quán còn có món cua lạnh đặc biệt, để trong tủ lạnh sau khi đã hấp chín. Món này chấm với nước mơ. Thật ra món cua hay tôm hùm ăn lạnh rất quen thuộc với người Tây Phương. Chấm với “sauce mayonnaise” sao ngon lạ, ngon lùng. Bạn vẫn nghĩ là cua hay tôm ở Việt Nam, mặc sức ăn phủ phê như ngày xửa ngày xưa.

Bạn lầm to: một ký cua trung bình cũng phải trên 10 “đô” Mẽo, còn tôm cũng khoảng trên dưới 15 “đô” một ký tuỳ loại. Đó là giá cả nơi những nhà hàng trung bình. Tại những nơi cao cấp thì giá những món đó cũng rất… hoành tráng vô cùng! Đó là nay đã có ngành công nghiệp nuôi tôm, nếu không chắc phải lè lưỡi!

Để thay đổi không khí, thay vì đi ăn cơm theo kiểu gia đình, tại sao ta không thưởng thức món chả cá chính cống Bắc Kỳ– được gọi quen là chả cá Lã Vọng, từ tên của một tiệm bán món này lưu truyền từ nhiều đời ở Hà Nội. Nếu trước năm 75, ta thường đến thưởng thức món này tại tiệm Như Ý trên đường Lý Trần Quán thì bây giờ hai tiệm Chả Cá Hà Nội và Chả cá Lã Vọng được dân Sài Gòn chiếu cố nhiều hơn cả nên rất nổi tiếng.

Bạn và tôi lần lượt đến nếm tại từng tiệm để coi có đúng “danh bất hư truyền” hay không. Tôi đã từng đến với tiệm Chả Cá Lã Vọng, “danh bất hư truyền” chính gốc, có mặt rất lâu đời ở Hà Nội vào đầu năm 2003, sau khi đã đặt chân lần đầu đến tiệm này lúc còn thò lò mũi xanh vào năm 54, trước khi di cư vào Nam. Lúc đó chưa hề có khả năng nhận xét về vấn đề ẩm thực nên không dám lạm bàn.

Tiệm Chả cá Lã Vọng này vang danh đến nỗi một cơ quan truyền thông của Mẽo đã liệt vào một trong những địa điểm phải đến trước khi đi chầu ông bà ông vải. Cố tình trở thành một di tích về ẩm thực với món chả cá, nên con cháu mấy đời hiện nay của gia đình họ Trần vẫn nhất định duy trì khung cảnh như ngày xưa với cái cầu thang cũ kỹ ọp ẹp, với tượng ông Lã Vọng câu cá cùng những cái quạt máy cổ lỗ sĩ mà tôi còn nhớ được.

Có thể do tâm lý ở sự nổi danh của tiệm ăn lịch sử đó nên cảm thấy ăn ngon miệng hơn chăng? Và cũng không biết dân sành ăn uống Hà Thành ngày trước trở lại nơi đây có còn cảm thấy hấp dẫn như ngày xa xưa không. Với thời gian, với những thăng trầm của xã hội và những biến chuyển theo dòng lịch sử chắc là cũng có phần khác…

Trở lại với Sài Gòn, chúng ta đến thăm tiệm có tên Chả Cá Hà Nội trên đường Trần Nhật Duật ở Tân Định trước tiên. Món chả cá này thường được ăn vào buổi tối mới lý tưởng. Nếu không có cái không khí lành lạnh của mùa thu Hà Nội, máy lạnh mở lên cũng đỡ ghiền khi trước mặt đặt một cái lò than nóng hừng hực. Vậy mà hôm đó, bạn và tôi đã bước vào quán giữa một buổi trưa nắng oi ả, thật vô duyên. Trong tiêm chẳng có một mống nào, do đó sự vô duyên lại tăng thêm cường độ.

Được biết trên lầu có phòng lạnh, yêu cầu được lên hưởng tí mát mẻ. Nhưng mấy cậu nhân viên ra vẻ không được nhiệt tình cho lắm. Chắc được chủ nhân dặn bảo không được mở máy lạnh khi chỉ có loe hoe vài mạng, sợ tốn tiền. Yêu cầu 3, 4 lần mới được giải lên lầu, và đến khi đó máy lạnh mới bắt đầu hoạt động một cách yếu ớt, rất xìu.

Cho đến khi gần ra về mới cảm thấy hơi mát mát, trong khi lúc ăn mồ hôi toát ra đầm đìa, nhỏ thành giọt. Nhất là khi cái lò than hồng được đặt giữa bàn thì mồ hôi lại càng chảy ra xối xả. Hôm đó vì những cái vô duyên vớ vẩn mà ăn mất cả ngon, nên chả biết phê bình ra sao nên kết luận chỉ là một sự tàm tạm.

Bạn và tôi quả thật đã ngạc nhiên khi một giọt cà cuống được tính với giá 12 ngàn đồng! Mỗi chén mắm tôm chơi 2 giọt cũng mất hết 24 ngàn. Với số tiền này ta có thể xơi 2 tô phở trong một tiệm loại trung bình hoặc đúng 1 tô ở tiệm phở 24, có máy lạnh đàng hoàng.

Nhưng ta lại càng toát mồ hôi hơn khi một giọt cà cuống được tính với giá 20 ngàn tại tiệm Chả Cá Lã Vọng trên đường Nguyễn Thị Diệu ( Trương Minh Ký cũ). Cậu quản lý phán rằng tiệm này là chi nhánh chính thức và duy nhất của tiệm ngoài Hà Nội. Ta phải tin vì hình ảnh của cụ khai sinh ra Chả Cá Lã Vọng ở Hà Nội đứng trước một con cá Lăng dài gần bằng cái bàn, được trịnh trọng đóng khung kính thật lớn cạnh quầy tính tiền như một hình thức nhãn hiệu trình tòa. Phiá dưới là 2 cái khung kính nhỏ. Cái bên trái là “Bằng Độc Quyền Sáng Chế”, bên phải là “Giấy Đăng Ký Nhãn Hiệu Hàng Hoá” do nhà nước cấp đàng hoàng.

Càng phải tin hơn khi chính cô cháu 4 đời của cụ khai sinh ra chả cá Lã Vọng đã xác nhận với tôi hơn một năm nay tại Hà Nội. Cái giọt cà cuống giá gần bằng 1/3 phần chả cá hẳn đáng để ta tin tưởng là cà cuống thứ thiệt thuộc loại cà cuống “chết đến đít vẫn còn cay”! Nên dù đau như hoạn ta vẫn ra vẻ phong lưu, anh hùng mã thượng, sá gì vài giọt cà cuống nhỏ nhoi!

Vào tiệm này bạn đừng bao giờ yêu cầu mang thực đơn ra, vô ích! Cũng đừng tỏ ra sành điệu để gọi món khai vị ốc nhồi lá gừng như thường thấy ở những tiệm bán chả cá khác. Chả Cá Lã Vọng chỉ có một món duy nhất là… Chả Cá Lã Vọng. Không có gì khác ngoài những thứ phụ tùng bắt buộc như các loại rau (quan trọng nhất là rau thì là) hành lá chẻ, củ riềng, hành tây, ớt, đậu phọng, bún, bánh đa nướng, mắm tôm, vv…

Mầu sắc của món chả cá rất hài hoà, mùi vị của nó cũng hoàn toàn khác biệt với những món bạn và tôi đã ăn qua khi được ướp với mỡ, mắm tôm, riềng, mẻ. Nhưng cũng với thời gian cùng những đổi thay từ hơn một thế kỷ, khó ai có thể trả lời một cách chính xác món chả cá “o-ri-din” như thế nào. Và cho đến nay đã có những thay đổi, thêm thắt ra sao. Mỗi thời diễn tả mỗi khác, mặc dù vẫn giữ được những phần căn bản. Và mỗi thời đều cho mình là đúng.

Riêng về các loại rau quả đi kèm, một vị lớn tuổi cho biết còn có cả rau ngổ, gừng, quả sung, chuối chát, khế chua, vv… Cá thì phải là cá Lăng hay cá Chiên là hai loại cá sống ở sông Hồng. Ôi chao, nhiêu khê và cầu kỳ quá đỗi. Bèn chỉ biết kết luận rằng cứ ăn sao thấy ngon miệng là được.

Và chưa chắc thời này được ăn món chả cá “din” của thời xa xưa đã cảm thấy là ngon. Chỉ tiếc một điều cái âm thanh xèo xèo vui tai và thú vị làm sao của chảo mỡ sôi sùng sùng được rưới lên trên đĩa chả cá cháy vàng chung với thì là và cọng hành lá mà đôi lần đã được thưởng thức ở đâu đó…

Cuộc hành trình ẩm thực cũng sắp đi đến hồi kết thúc. Trước khi chia tay chắc bạn và tôi cũng nên có vài chầu nhậu nhẹt, chén chú chén anh để tâm sự tỉ tê. Vậy xin hẹn bạn vào những chặng cuối cùng của cuộc hành trình đầy hương vị này…

Kỳ tới: Sài Gòn “vô! vô! một trăm phần trăm!”
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC(13) Sài Gòn “vô!vô! 100 phần tră

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 5:46 pm

Hình ảnhHình ảnh

Trước kia, đại đa số dân nhậu là đực rựa. Nhưng nay thì số các bà các cô thấy được trong những quán nhậu đã lên đến một tỷ lệ khá cao. Không kể những cô thiếu nữ trẻ măng làm nghề nhậu thuê, “vô” rất ngọt bia cũng như rượu mạnh. Trong số những thức uống kèm theo các món nhâm nhi, chắc chắn bia phải được coi là phổ thông nhất để xứng danh là “món giải khát thượng hảo hạng” như từng được quảng cáo trước năm 75. Đúng là hảo hạng vì đang trời nắng chang chang, quất liền tù tì một ly cối bia lạnh ngắt hẳn là mọi phiền muộn với đào địch, bực mình với bà nhà cũng tan theo lớp bọt bia trắng xoá.

Được coi như “giờ hoàng đạo” của dân nhậu là từ khoảng 5, 6 giờ chiều trở đi. Đối với dân nhậu lao động, sau khi quần quật suốt nhiều tiếng với công việc chân tay, nắng nôi như thế mà chui về căn nhà chật chội sẽ rất dễ nổi quạu với vợ, với con. Để… bảo vệ hạnh phúc gia đình, chi bằng ra quán nhâm ly một “ga-lông” bia hơi với chút khô cá thiều, một trái cóc hay mấy miếng xoài xanh cho thêm phần linh động. Khi khệnh khạng trở về bỗng thấy bà nhà trẻ trung và dễ thương hẳn ra, dù có lên tiếng làu bàu cũng hết biết. Đỡ phiền.

Một đệ tử lưu linh thuộc hàng cao thủ, nhiều kinh nghiệm phán rằng bia rượu có khả năng biến xấu thành đẹp, chán đời thành yêu đời. Thí dụ chẳng may cần phải tiếp xúc với một đấng nữ lưu vừa ăn nói vô duyên, vừa có sắc đẹp của một Thị Nở, sau 3 chai bia sẽ thấy nàng khá hơn. Đến chai thứ 5, sẽ thấy nàng duyên dáng, mặn mà ra phết. Từ chai thứ 10 trở lên, sẽ phải công nhận nàng là một bậc tuyệt thế giai nhân, sắc nước khuynh thành.

Cái khả năng mầu nhiệm của “la ve” (hay bất cứ loại rượu nào) là như vậy. Có thể dân Sài Gòn muốn nhìn thấy cuộc đời tươi đẹp hơn nên tiêu thụ bia rượu mạnh bạo như vậy chăng. Vừa giải nhiệt, vừa có một cái nhìn lạc quan về cuộc đời, ai mà không ham.

Nếu bia, uống bia gì bây giờ? Với dân Sài Gòn, hiện nay đứng đầu bảng sắp hạng “Top 10” chắc chắn phải là Heineken và Tiger. Kế đó mới đến những San Miguel, Carlsberg, Corona, Sài Gòn Xanh, Sài Gòn đỏ, Huế, vv… Hai thương hiệu bia thuộc loại “siêu sao la-ve” đầu tiên được dân nhậu chiếu cố nhiệt liệt, khác hẳn với thời kỳ trước năm 75, Budweiser được liệt vào hàng không đối thủ để người viết cũng phải tán tụng là “Vua La-Ve” như được quảng cáo là “King Of Beer”. Nhưng nay vì phải nhập cảng nên giá cả có phần hơi nặng nên đã xuống cấp thấy rõ trong mức độ tiêu thụ.

Từ những bàn nhậu, sau khi đã say sưa chén chú chén anh, các tay bợm đã tỏ ra có một tinh thần… văn học rất cao khi sáng tác những câu diễn nghĩa rất hay ho từ những chữ tắt của tên từng loại bia ưa thích. Đúng là rượu vào lời ra, hay tửu nhập văn xuất cũng vậy. Như Heineken, được diễn nghĩa một cách dí dỏm và dễ thương là “ Hôn Em Ít Nên Em Khoèo Em Nhéo”. Và đọc ngược lại thành “Nếu Em Khôn Em Nằm Im Em Hưởng”.

Còn Tiger thì sao? Xin thưa, đó là “Tình Iêu (viết theo kiểu do nhà văn Nguiễn Ngu Ý sáng chế hồi xưa )Giết Em Rồi”, đề cao mãnh lực của ái tình! Hay quá sức. Lại còn San Miguel, “giải mã” từ những chữ tắt sẽ thành một câu rất lãng mạn, nhõng nhẽo, nũng nịu và tình tứ “Sao Anh Nhớ Mà Ít Ghé Uống, Em Lo! Đố ai có thể diễn nghĩa hay hơn.

Trong khi đó Carlsberg mang tính chất tình cảm sâu sắc và… cụ thể: “Cho Anh Ráng Lấy Sức Bế Em Ra Giường”. Còn khi đó, bia Saigon mang ý nghĩa đề cao tình cảm thiêng liêng với bà xã ở nhà. Nếu các em tiếp thị xìu mặt xuống khi bạn lắc đầu quầy quậy trước sự mời mọc những nhãn bia nổi tiếng để chỉ trung thành với những chai Sài Gòn (thật ra tình trạng tài chánh hôm đó không được cho lắm!), bạn có cách trả lời rất tế nhị khi chỉ vào hàng chữ Saigon để diễn giải rằng “Số Anh Iêu (lại cũng viết theo kiểu của nhà văn Nguiễn Ngu Ý) Gái Ở Nhà”. Thế là bạn thoát, chả ai nỡ ép khi bạn đề cao lòng dạ son sắt, thủy chung.

Tán hươu tán vượn mãi về bia bọt, chắc cũng khiến bạn nuốt nước miếng ừng ực trong khi cổ họng khô ran vì khát và mình mẩy đầm đìa mồ hôi do ánh nắng quái ác, nóng hừng hực tấn công. Hơn nữa, cuộc hành trình cũng đã khá dài để bây giờ bạn đang đi vào những chặng cuối cùng. Trước khi chia tay, sao không nhậu một chầu tiễn biệt. Cổ nhân thường tiễn nhau bằng bầu rượu. Mình cũng nên theo gương để tiễn nhau một chầu “la ve”, “cognac” chẳng hạn cho phải phép, nhất là để giữ đúng phong tục cổ truyền.

Bây giờ đã gần 6 giờ chiều, tức đã đến giờ hoàng đạo của thế giới nhậu nhẹt để cùng nhau “vô” vài chai hay vài ly cho cuộc đời thêm thi vị. Hơn nữa, cổ nhân đã phán về nghệ thuật uống rượu như sau: “người sành rượu phải “tri kỳ vị” (biết vị của rượu), “tri kỳ hương” (biết hương thơm của rượu),”tri kỳ ảo” (biết sự huyền ảo), “tri kỳ linh” (biết cái linh hồn của rượu)“. Bạn thấy thâm thúy chưa? Nào, ta lên đường dấn bước vào con đường nghệ thuật này, còn chờ gì nữa!

Nhớ đến các cụ, bèn liên tưởng ngay đến món thịt cầy rất đậm đà tình tự dân tộc, ngạt ngào mùi vị quê hương. Năm ngoái đã đến với cái hẻm gần cầu Thị Nghè, đối diện hông vườn bách thảo để mê mẩn với những tiệm Hai Mơ và Loan “Chó”. Cũng nên vòng lại “đường xưa lối cũ” xem tình hình thế nào, cô Loan “Chó” sinh hoạt ra sao.

Bảng hiệu của tiệm cô Loan đã được thay thế bằng một bảng hiệu khác. Trong khi đó, nằm sâu trong hẻm có sự xuất hiện của một tiệm khác, với một cái tên rất văn nghệ là “Hà Nội Phố”, nghe nói đâu cũng do cô Loan khai thác. Tiệm này so với tiệm cũ của cô ở đầu hẻm có vẻ tươm tất hơn, chắc nhờ ăn nên làm ra sau khi cô đã ra tay hạ thủ biết bao nhiêu là chú khuyển.

Lên trên lầu, bước vào phòng ăn, kê được khoảng 5, 6 cái bàn thấp lè tè, ta có quyền hạ thổ ngay xuống chiếu, xếp chân chữ ngũ cho đúng cung cách ăn uống của “một thời vang bóng”. Mấy xị rượu thuốc và nếp than được mang ra nhâm nhi trong với mấy miếng bánh tráng nướng, trong khi chờ đợi những tiết mục thịt luộc, dồi nướng, rựa mận, chả chìa, vv… lần lượt xuất hiện trên sân khấu là một cái bàn, trên đó cảnh trí đã được xếp đặt sẵn với mắm tôm, chanh, ớt, lá mơ và các loại rau thơm khác như ngò gai, ngổ, húng chó. Đẹp mắt làm sao.

Mời bạn khai vị một miếng dồi nướng trộn với tiết, đậu xanh giã, rau thơm với lá mơ và riềng bằm nhuyễn, vv… chiêu với ngụm rượu thuốc. Lúc đó sẽ cảm nhận được ngay cái “tri kỳ ảo” của rượu hoà hợp với mùi bùi bùi, béo béo, thơm thơm của miếng dồi chó ra làm sao.

Sau khi “xử” xong vài xị, bát xáo măng nóng hổi sẽ khiến bạn tỉnh táo ngay tức thời để ra về thơ thới hân hoan với mùi vị cầy tơ còn phảng phất trong miệng và chi ra chỉ khoảng 10 “đô”. Các cụ cũng từng phán rằng: xơi món mộc tồn, nếu không xỉa răng, bẩy ngày sau buồn buồn khều ra ngửi thấy vẫn còn thơm!!! Bạn thử xem sao.

Ngoài hẻm chó gần chân cầu Thị Nghè vừa nói ở trên còn có một số khu bán thịt chó khác cũng nổi tiếng không kém. Như khu gần sân bay Tân Sơn Nhất hoặc trên đường Trần Phú cũng có vài tiệm nổi tiếng, trong số có Nam Hà. Đặc biệt trong hẻm đường Cống Quỳnh là nơi giới trẻ thuộc giới sinh viên thường lui tới do giá cả mềm mại. Quán có tên Sinh Viên có lẽ là nơi được chiếu cố nhiều nhất. Tại đây phái nữ đến với cầy tơ chiếm một tỷ lệ khá cao. Bèn nhớ một bài thơ đọc được đâu đó như sau, nói về sức quyến rũ của thịt cầy với phái nữ:

“Cô kia đi chợ đồng quê”
“Thấy hàng chả chó liền lê thân vào”
“Cặp này anh lấy bằng nao”
“Ba đồng một cặp lẽ nào lại không”
“Nói dối là mua cho chồng”
“Đi qua quãng đồng ngả nón liền ăn”

Nếu so với chó là món có một truyền thống lâu đời, từng được đi vào văn học sử qua áng văn ca tụng hết lời của những nhà văn nổi tiếng, thì sự phổ thông của “sư phụ” có phần thua sút. Nhưng riêng ở Sài Gòn, từ vài năm nay với đà kinh tế thị trường, thịt dê đã trở thành một món không thể thiếu đối với dân nhậu, không phân biệt nam nữ. Anh cũng dê, chị cũng dê, rất là đề huề.

Muốn dê nơi nào cũng được. Hẻm hóc cũng có dê, bình dân hay cao cấp cũng có dê. Sài Gòn bây giờ nhan nhản những dê là dê. Đúng là thời kỳ “sư phụ” lên ngôi trở thành “siêu sao” trong làng nhậu nhẹt. Con đường nhiều tiệm thịt dê nhất có lẽ là Lê Văn Sỹ, nằm đối diện với nhau hai bên đường phố, đèn đóm lập loè. Có thể coi như tiệm 304 là một trong những tiệm đông khách nhất, đông đến nỗi phải mướn thêm một địa điểm gần đó để giữ xe miễn phí cho “thượng đế”.

Sau 6 giờ đến khu này bạn sẽ thấy mãnh lực của “sư phụ” đã lôi kéo dân nhậu ghê gớm đến mức nào với một sự đông nghẹt những khách của những A1, 357, vv… Bạn cũng sẽ khó lòng kềm chế sự sung sướng khi thấy mùi nướng, mùi lẩu dê thơm ngào ngạt bung ra từ tứ phía. Bạn đã đi vào mê hồn trận đầy hỏa mù của “sư phụ” rồi đó! Tại những quán này, rượu đế ngâm các loại được tiêu thụ rất nhiều.

Nào là “Thập Toàn Đại Bổ”, “Thất Xà”, “Hồng Sâm”, Hải Mã”, “Ngọc Dương” và nhất là “Cửu Xà, Nhất Điểu, Nhị Tắc Kè” mới ghê gớm! Ngoài ra còn có những quán lẩu dê rất nổi tiếng khác, ở lẻ loi trên một con đường nào đó, tấp nập khách khứa ra vào. Đó là những tiệm như 20 Trương Định, 214 Nguyễn Công Trứ hay một tiệm khác nằm ở góc đường Lý Thái Tổ và Ngô Quyền.

Nhưng nói về sức chứa có thể nói quán lẩu dê Tư Trì ở Thanh Đa là vô địch. Tư Trì có một diện tích rất lớn không khác gì một khu giải trí. Nó được chia ra từng khu vực cách nhau bằng những chiếc cầu ván lớn. Mỗi khu như những căn nhà sàn rộng rãi thoáng mát với đèn đóm đủ mầu tựa một đêm hội chợ. Riêng khu vực gửi xe phía trước cũng có thể chứa hàng trăm xe gắn máy, chưa kể đến hàng chục “xế hộp” đủ kiểu.

Đây đúng là thiên đường của dân nhậu nhẹt. Đặc sản của Tư Trì là thịt dê với đủ thứ món chế biến từ “sư phụ” và “sư mẫu”. “Sư Phụ” có món ngọc dương là quí hoá được coi là món “ông đớp, bà khen”. Còn “sư mẫu” rất được ưa chuộng với món vú dê nướng.

Bạn ngồi xuống đi chứ. Một “két” Tiger ngâm lạnh được mang ra ngay tức thì. Để mở đầu chương trình, mời bạn thưởng thức món vú dê (còn gọi là nầm dê để tránh tiếng gọi sỗ sàng) để tăng khẩu vị. Mùi nướng tỏa ra từ cái lò đỏ than mới hấp dẫn làm sao. Tiếng xèo xèo mỗi khi gắp bỏ miếng vú dê trên lò quyến rũ không thể tả. Đừng quên nướng những miếng đậu bắp kèm theo những cọng rau muống chẻ và bắp cải để sau đó chấm với chao kèm với miếng vú dê giòn giòn, sừn sựt. Ôi sao như thấy mọi buồn phiền trên cõi đời này đều tiêu tán cả.

Bây giờ đến món chính là lẩu “sư phụ”. Muốn đúng điệu, bạn nên “order” thêm 2 món phụ tùng là óc dê và tuỷ dê mới thấy thấm thía để thưởng thức hương vị đậm đà của “sư phụ”. Chờ nước lẩu thật sôi, gắp bỏ hai món phụ tùng đó vào để nhâm nhi rất tuyệt nhờ chất béo của óc, của tuỷ là 2 ông thần “cholesterol”.

Lâu lâu nhấm nháp tí đỉnh, chắc chẳng hề gì. Nuớc lẩu càng ngày càng trở nên ngọt sau khi được nhúng các loại như cải xanh, đậu bắp, tàu hũ, mì hay bánh hủ tíu cùng chất béo ngọt tiết ra từ thịt chắc chắn sẽ khiến bạn… quên chết. Nếu hôm đó may mắn còn có “bộ đồ nghề” của sư phu, bạn sẽ còn dạt dào thú vị đến chừng nào. Gọi là để tăng cường sinh lực hơn nữa, có dân nhậu còn đập vài cái hột vịt lộn sống vào trong nồi lẩu cho đầy đủ phẩm chất.

Nhậu thịt thà đã nhiều, muốn thay đổi không khí, mời bạn đi xơi nghêu, sò, ốc, hến, cua, tôm, vv… một phùa cho “đã”. Riêng về các loại ốc, nếu từ lâu ở hải ngoại không được ăn, bạn có thể đến với tiệm Star Café để ăn thả giàn với mục “buffet ốc” vào 3 ngày cuối tuần.

Star Café nằm trên lầu 1 của City Plaza trên đường Nguyễn Trải, quận 1 (Võ Tánh cũ). Với khoảng 20 món ốc được chế biến khác nhau, chắc là bạn sẽ có được một bữa buffet khó quên với giá chỉ hơn 3 “đô”, lại còn được tặng món tráng miệng miễn phí. Mời bạn mở màn với ốc leng xào dừa, kế đến ốc bươu hấp gừng, lại còn ốc bươi xào satế, ốc nhẩy, vv…

Từng nghe nói có loại ốc mang tên thật hấp dẫn là ốc vú nàng, nhưng lần mò tìm mãi không thấy liệt kê trong thực đơn. Chả lẽ lại hỏi cô tiếp viên xinh đẹp kia là “cô có ốc vú nàng không?“ thì phàm phu tục tử quá sức mình. Nghe nhiều dân nhậu người miền Trung tán tụng về loại ốc có tên rất…”sexy” này, nên đã ra công tìm hiểu và được cho biết như sau:

Loại ốc mang tên “vú nàng” được tìm thấy nhiều tại vùng Cù Lao Chàm ở Quảng Nam, Cù Lao Ré ở Quảng Ngãi hay ở Bình Thuận, vv… Hình dáng của nó giống như đôi nhũ hoa của một nàng thiếu nữ. Đặc biệt là “size” của loại ốc này cũng to lớn tương đương với “size” đôi gò bồng đảo của một nàng thật, bao bên ngoài bằng một lớp xà cừ.

Một “văn sĩ ẩm thực” đã diễn tả một cách rất nhậy cảm về loại ốc này là “nếu dùng cát xát vào vỏ thì toàn thân ốc ửng lên một mầu hồng tuyệt đẹp và gợi cảm”. Đặc biệt hơn nữa, ốc vú nàng chỉ xuất hiện nhiều vào những ngày trăng tròn, sau đó lặn mất để rồi tái xuất hiện vào những ngày tròn trăng kế tiếp. Một ngày nào đó, chắc bạn và tôi phải mò ra được “ốc vú nàng” xem hư thực ra sao… (còn tiếp)
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm

SÀI GÒN: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC (14) Sài Gòn! 100 phần trăm!!!”

Gửi bàigửi bởi hinhtran » Thứ 4 Tháng 10 10, 2018 5:52 pm

Hình ảnh

Hùng cứ ở khu này là hai tiệm bán hải sản nổi tiếng Phụng Vỹ và Quý Thành. Đó cũng là những kỳ phùng địch thủ cạnh tranh nhau ráo riết dù chung tường chung vách và cũng rất bề thế với với 3, 4 tầng lầu ở bên này đường, từ hướng Lý Thái Tổ đi lên Ngã Sáu.

Phiá bên kia cũng có hai tiệm Quý Thành và Phụng Vỹ của chủ nhân hai đối thủ bên này đường, cách nhau vài căn mà cửa tiệm của Phụng Vỹ có phần vĩ đại hơn với 5 tầng lầu đèn đóm sáng trưng. Nhưng khách khứa đến với hai tiệm sát cạnh nhau trên đường bên này có phần đông đảo hơn phiá bên kia, nhất là từ khoảng 6 giờ chiều trở đi.

Cả hai đều bán những món giống như nhau với đủ loại nghêu, sò, ốc, hến, hào, cá, tôm, cua, vv… được làm nhiều cách như nướng, hấp, chiên, xào và… ăn tươi nuốt sống. Phong trào ăn tôm sú hay cá điêu hồng sống hiện đang phát triển dữ dội. Theo cách ăn “sashimi” của Nhật, những món này được chấm với xì dầu cùng “wasabi”, một loại “mù-tạt” mầu xanh lá cây.

Dân Sài Gòn thường dùng loại “wasabi” để trong “tuýp”, lúc bóp ra không khác gì kem đánh răng. Để tăng thêm mùi vị, ta “order” thêm những cọng hành lá ngâm trong một ly nước đá cho đúng “sì tin”. Lớp “filet” cá điêu hồng hay tôm sú đặt trên bịch nước đá nằm trong đĩa trông hấp dẫn làm sao. Con nào con nấy chắc nình nịch và tươi rói. Quậy wasabi với xì dầu, lấy tay cầm đuôi con tôm mát lạnh chấm và đưa thẳng vào miệng. Sau đó cắn một cọng hành lá trắng ngần, quệt với một chút “wasabi” bạn sẽ cảm thấy rất ư nồng nàn.

Chưa quen với “wasabi”, lỡ tay chấm nhiều sẽ cảm thấy cay xè như xì khói ngay sống mũi và có thể ho sặc sụa. Nhưng chỉ một thoáng là hết, không dai dẳng như ớt. Món cua cũng rất được chiếu cố tại hai tiệm này cũng như tất cả những tiệm khác trên khu hải sản Nguyễn Tri Phương. Giá cả không được mềm mại lắm với loại hải sản cao cấp như tôm và cua, trung bình cũng từ 200 ngàn một ký! Xấp xỉ 15 “đô” đâu phải chơi.

Ai khoái ăn cua gạch nướng – đặc biệt là loại cua gạch son Bạc Liêu – bắt buộc phải ghé tới khu này vài phùa cho thoả lòng mong ước. Có những con cua gạch nặng cả một ký rưỡi. Khi nướng, mai cua nứt ra để lộ mầu gạch son đỏ nghi ngút khói, thơm ngào thơm ngạt. Chỉ riêng phần gạch cua cũng có thể đã cân nặng đến mấy trăm “gờ ram”. Chấm với muối tiêu chanh ớt hẳn là lạc thú trần gian!

Nhắc tới những món tôm sú, cá điêu hồng hay cua nướng, nếu có thì giờ ra khỏi Sài Gòn, chắc chắn bạn sẽ hài lòng với quán Năm Ri ở Biên Hoà. Dù không biết địa chỉ, nhưng nếu hỏi thăm, gần như bất cứ người nào cư ngụ ở Biên Hoà cũng đều biết quán nhậu nổi tiếng này.

Quán Năm Ri ở sâu tuốt trong một con hẻm nhỏ, nhưng lại chiếm một diện tích rất lớn có sức chứa vừa ở trong phòng ăn dưới nhà, trên lầu và phiá ngoài dư sức lên tới bốn năm trăm người. Năm Ri chính là tên ông chủ quán, người nhỏ thó, áo quần xập xệ thường ngự ở gần cổng ra vào khiến nhiều người lầm tưởng ông là người… giữ xe. Trong khi đó bà Năm Ri to lớn, kềnh càng, phốp pháp và phúng pha, phúng phính ra dáng là một bà chủ lớn.

Theo bà kể, từ ngày xa xưa vợ chồng bà có một vựa tôm nhỏ, nhờ biết nấu ăn khá nên dân nhậu trong xóm đưa ra ý kiến dựng lên một quán nhậu chuyên về lẩu tôm cho tiện việc. Vợ chồng ông thấy ý kiến hay hay để chẳng bao lâu sau cho ra đời quán lẩu tôm tên Năm Ri với vài chục chỗ ngồi.

Dần dần ăn nên làm ra, quán Năm Ri càng ngày càng trở nên đắt khách để mua thêm đất đai dựng lên một tiệm nhậu to lớn như ngày nay. Tuy rộng rãi hơn xưa rất nhiều, nhưng vợ chồng ông Năm Ri vẫn phải mướn thêm nguyên cái sân rộng rãi của ngôi chùa gần đó để làm nơi giữ xe, nhất là từ khi khách đi “xế hộp” từ Sài Gòn kéo lên đây đông đảo.

Sau khi nghiên cứu quyển thực đơn với rất nhiều món biến chế từ hải sản và các loại thịt, tôi và bạn còn đang phân vân thì được nhân viên phục vụ giới thiệu những món sau đây: cua lột chiên, tôm sú “mù tạt”, cá điêu hồng ăn sống và phần còn lại là đầu và xương dùng để nấu cháo.

Không gì thú vị hơn sau khi nhâm nhi cái vị thơm của cua lột, vị ngọt và giòn của tôm, cá mát mẻ để cuối cùng được thưởng thức một tô cháo nóng hổi, vừa thổi vừa ăn. Chương trình được chấm dứt sau đó bằng nguyên một trái sầu riêng với một vị ngọt lịm độc đáo tỏa lan trong cần cổ. Không khí ở quán Năm Ri tuy có ồn ào, nhưng không đến nỗi ghê gớm cho lắm bằng những tiệm lẩu cá kèo trên đường Sư Thiện Chiếu, ngay bên hông chùa Xá Lợi.

Càng về tối, những tiêng “vô! Vô! Một trăm phần trăm” thi nhau nổi lên rần rần. Một, hai ly đâu thấm thía gì. Ba ly vẫn là chuyện nhỏ. Vậy ta cứ “vô “ tiếp để cuối cùng như được mô tả trong một bài thơ nhậu như sau:

“Một ly nhâm nhi tình bạn”
“ Hai ly uống cạn lòng sầu”
“Ba ly mũi chảy tới râu”
“Bốn ly ngồi đâu gục đó”
“Năm ly cho chó ăn chè”
“Sáu ly vợ đè cạo gió”

Nếu đúng như vậy, tửu lượng của tác giả bài thơ trên còn quá kém, bì sao lại những tay nhậu chuyên nghiệp mà người viết từng gặp ở khu nổi tiếng về lẩu cá kèo này. Một trự trong một buổi nhậu có thể “tiếp thu” khoảng 15, 20 cái “Ken” là chuyện thường ngày ở huyện. Từng “két”, từng “két” chập chùng để bên cạnh bàn, thấy mà phát khiếp. Nhìn thấy đủ xỉn. Rượu vào lời ra. Lời ra nhiều khi không được thanh tao cho lắm khiến các đấng tu hành bên kia đường rất là phiền phức.

Về khuya, tiếng chửi thề và chọc ghẹo cợt nhả vang lên rõ mồn một và chắc chắn sẽ lọt vào cái không khí tĩnh mịch, trang nghiêm của chùa Xá Lợi. Chùa đã nhiều lần lên tiếng khiếu nại, đề nghị những cơ quan có thẩm quyền dẹp bỏ những quán này vì không những gây phiền toái cho những vị tu hành trong chùa, mà còn là những nỗi ngại ngùng cho thiện nam và nhất là tín nữ trong những ngày lễ lớn.

Nhưng khiếu nại là một chuyện, hứa là một chuyện, nhưng vẫn duy trì tình trạng nhậu nhẹt ồn ào và xô bồ đó là một chuyện khác. Chỉ cách nhau một biên giới là một con đường nhỏ mang tên một vị sư nổi danh mà một bên ăn chay, một bên sát sinh; một bên thanh thoát, một bên quá ư trần tục: một bên thật là thanh tịnh, một bên ly, chén đụng khua lên chan chát, náo loạn cả một khu vực. Hai thái cực đó phải chăng đã khiến cho khu lẩu cá kèo này thành nổi tiếng với không biết bao nhiêu là chú cá kèo còn sống nhăn được đổ vào nồi lẩu sôi sùng sục, dẫy lên đành đạch trước khi trở thành một miếng mồi ngon cho thực khách.

Nếu thích phong cảnh hữu tình, nên thơ; trên có trăng, dưới có nước, bạn nên ghé quán có cái tên thơ mộng là Sông Trăng cho biết. Quán nằm bên Thanh Đa, sát cạnh bờ sông. Sông Trăng do anh Mỹ, một “partner” của phòng trà Tiếng Tơ Đồng và tiệm số 40 Trần Cao Vân đứng ra khai thác, đến nay đã được hơn nửa năm.

Nhờ mới được tu bổ, sửa sang nên Sông Trăng có một ngoại hình rất đẹp mắt, từ lối vào cho đến khoảng sân lớn rộng để bàn ăn đều sáng sủa và sạch sẽ. Nếu các bà các cô khoái khai vị bằng món bánh bèo tôm cháy thì các ông rất hài lòng khi khề khà đĩa mực một nắng, nem Bình Định, nem lụi, đặc biệt là món giò heo chiên giòn và gỏi cá ngừ.

Sông Trăng còn nhiều món khác khoái khẩu khác, bạn tha hồ chọn lựa từ một tấm thực đơn phong phú, dồi dào. Đại khái cũng như hầu hết những quán ăn nhậu khác, tuy nhiên được chế biến theo kiểu đặc biệt của Sông Trăng, như lời chủ nhân tuyên bố một cách rất hãnh diện. Nhưng điểm khiến thực khách hài lòng nhất là cách phục vụ nhanh nhẹ và lễ độ của các nhân viên, sự tiếp đón thân mật của chủ nhân và trên hết tất cả là phong cảnh hữu tình, êm đềm không ồn ào và náo nhiệt như nhiều quán nhậu bạn và tôi đã đặt chân tới.

Chắc đã lâu bạn chưa được thưởng thức món bê thui. Mời bạn cùng tôi đến quán Sơn Ca trên đường Phan Xich Long, Phú Nhuận. Đây là một trong vài tiệm chuyên trị món bê thui nổi tiếng, trong số có quán Bê Vàng cũng là một nơi chuyên trị đặc sản này. Tên quán là Sơn Ca, hình như không thích hợp mấy với khung cảnh nhậu nhẹt, hò hét om sòm ở đây. Tiếng chim Sơn Ca hót đâu chẳng thấy, chỉ có tiếng cụng ly, cụng chai nghe cũng thánh thót kể chi. Mỗi ngày, Sơn Ca “xử” trung bình 2 chú bê con vô tội. Lò thui được đặt ngay lối ra vào của quán.

Bạn nên đến sớm khoảng 5, 6 giờ để còn có thể thưởng thức được những phần ngon lành. Đến muộn chỉ thấy cái lò trống rỗng, bên cạnh một cái quầy treo lủng lẳng mấy cái đùi bê đã lóc hết thịt, mua về gặm gạp đỡ ghiền. Nước chấm bê thui không còn là tương Cự Đà thuần túy mà đã được quán này chế biến thành một hương vị riêng mang một mầu nâu sền sệt. Rau thơm ăn kèm thì ê hề với chuối chát, khế đi cùng. Thịt bê mầu hồng đào được cắt từng miếng to và dầy như ngón tay cái cùng với da, máu còn rỉ ra tươi rói. Nhìn thấy thật khó cầm lòng.

Tuy nhiên cắt theo kiểu này – thay vì cắt mỏng – sẽ khiến những vị yếu răng khó lòng nhá nổi vì sẽ thấy miếng bì dai nhách, nên chỉ còn được an ủi bằng cái ngọt ngào của miếng thịt bê thấm vào tận chân răng. Bạn có thể “order” một miếng bê kèm với da mang về nhà cắt mỏng, trộn với gừng thái mỏng và thính như vẫn quen ăn trước kia với món chấm truyền thống là tương Cự Đà, chắc là tuyệt hảo. Ngoài bê thui, bạn nên thử món bê bóp thấu, lẩu đuôi bê và đuôi bê hầm cho biết đủ mùi vị của thịt bê.

Nếu thích thú với không khí văn nghệ, khi hơi men đã bốc phừng phừng để nhẩy phóc lên sân khấu “hét cho nhau nghe” thì bạn có rất nhiều sự lựa chọn. Những quán nhậu như vậy rất dễ tìm thấy tại Sài Gòn. Đi rảo đó đây, nghe tiếng ầm ì vọng lại từ xa, cứ theo hướng đó thẳng tiền sẽ được hài lòng. Vào những nơi đó thật khó nói chuyện tỉ tê vì tiếng đờn ca hát xướng chói tai, nhức óc liên tục vang lên. Vậy thôi để dịp khác.

Bây giờ mời bạn đến một quán nhậu dân dã và cũng có sự hiện diện của nền văn nghệ… lề đường không kém phần phong phú. Điển hình là Quán Bà Tám, gần khu trường đua Phú Thọ. Quán có sức chứa trong nhà chỉ khoảng 3, 4 chục người’ nhưng ngoài lề đường thì cứ vô tư, khách khứa đến đâu kê bàn tới đó là xong việc. Quán Bà Tám là một trong những địa điểm có những cô tiếp thị bia bọt cho Heineken và Carlsberg hoạt động hăng hái nhất. Chưa kịp ngồi vào chiếc bàn thấp lè tè ngoài lề đường, các em Hoa, em Liên, em Hồng, vv… đã thi nhau trút bia tới tấp.

Bạn chớ nên nghĩ lầm đó là các cô bán bia ôm, tội chết! Các cô này có công ăn việc làm… không lương đàng hoàng, chỉ được hưởng lợi nhuận trên số hoa hồng bán bia bọt cho khách. Tuy không ăn lương, nhưng xin được làm tiếp thị viên cũng chẳng phải dễ dàng nếu không có ngoại hình cao ráo, dung nhan coi tàm tạm.

Không như bia ôm, làm nghề tiếp thị không được tỉ tê, mồi chài để khách uống thêm để say xỉn quên cả lối về. Chỉ hỏi một cách nhẹ nhàng, lịch sự hoặc chờ khách “order” mới được khui, được rót. Với sức tiêu thụ tại quán Bà Tám như tôi và bạn đã thấy, các cô tiếp thị chắc có phần thoải mái với những “két” bia xếp đống cạnh bàn.

Ngoài những món nhậu có trong thực đơn của tiệm như các món hầm, xào lăn hay lẩu, bạn có thể tìm lại không khí nhậu nhẹt ngày xưa với những xe bán mồi rong, rảo qua rảo lại. Chị bán bắp nướng vừa đi qua, anh bán khô mực với cái máy quay tay quen thuộc ngày nào đã đẩy xe tới. Các con khô mực treo lủng lẳng trên xe sao mà thích hợp với bia bọt thế này. Còn những miếng khô cá thiều, cá đuối cũng hấp dẫn làm sao. Chấm với tương đen, ớt đỏ, thêm chút đồ chua hẳn là phải biết! Đó là những khung cảnh, những mùi vị quen thuộc diễn ra mỗi buổi tối nơi Quán bà Tám. Nhưng đặc biệt hơn cả là cái không khí văn nghệ ở đây với những nghệ sĩ lề đường, khác hẳn những nghệ sĩ “hành khất đại hiệp”.

Những nghệ sĩ ở đây có đẳng cấp cao hơn, vừa thuộc thành phần “ ca hát ngày tháng cho người mua vui”, vừa làm phương tiện mưu sinh một cách tế nhị. Họ không bao giờ ngửa tay xin tiền, ngoài phần được khách mời uống vài chai bia hay hút vài điếu thuốc. Nhưng bạn có đành lòng làm ngơ khi đã được thưởng thức một số nhạc phẩm yêu cầu rất đúng ý?

Vấn đề bồi dưỡng tùy thuộc nơi tinh thần văn nghệ của từng người. Đó là trường hợp của anh T. và cô D. bạn và tôi đã gặp tối hôm đó. Anh T. khoảng gần 50, buớc vào con đường nghệ thuật bên… lề đường đã hơn 10 năm, với một số vốn liếng vài trăm bản nhạc. Từ Nhật Trường, Đức Huy, Trịnh Công Sơn, vv… cho đến nhạc trẻ anh đều thuộc ráo. Còn cô D. – mới vào nghề được khoảng một năm – nghiêng về mầu sắc tình tự quê hương với “chim đa đa”, “rau đắng” và “chùm khế ngọt”, vv…

Hai người thay phiên nhau đi “show” ở các quán nhậu quanh vùng này, nhưng lâu lâu cũng hứng chí đi… lưu diễn ở những khu vực nhậu nhẹt khác, sau khi đã thăm dò không gặp phải một sự cạnh tranh nào để luôn tôn trọng tình trạng “rừng nào cọp nấy” rất đàng hoàng.

Nhắc đến văn nghệ trong lãnh vực nhậu nhẹt, bạn và tôi không thể không ghé thăm Giao Linh và Hương Lan, gần đây cũng đã đứng ra khai thác hoặc hùn hạp một quán nhậu. Giao Linh Quán tọa lạc ở một khu nằm ở phiá trong đường Cách Mạng Tháng 8 (Lê Văn Duyệt cũ). Quán này khai trương từ tháng 10 năm 2003 do chính vợ chồng Giao Linh đứng ra khai thác.

Những nghệ sĩ ở hải ngoại trở về ai cũng ghé thăm người bạn nghệ sĩ có khiếu về nấu nướng này. Giao Linh thường được mời đi hát nhiều ở các tỉnh trong các chương trình đại nhạc hội do Duy Ngọc tổ chức, có khi một tuần diễn tại 6 tụ điểm. Ngoài ra cô cũng đã có lần ra Hà Nội trình diễn trước khán giả miền Bắc trong dịp lễ Valentine trong tháng 2 vừa qua.

Cô cho biết đã rất cảm động vì không ngờ khán giả ở đây đã dành cho cô nhiều cảm tình như vậy trong các nhạc phẩm trữ tình, trong số có những nhạc phẩm gắn liền với tên tuổi cô trước năm 75. Giao Linh tâm sự “dù sao cũng là người Việt Nam nên muốn về đây sinh sống, nhất là trong khi đã lớn tuổi. Và nếu có điều kiện qua lại giữa Canada và Việt Nam thì càng tốt”.

Tiệm ăn nhậu do Hương Lan hùn hạp khai thác có tên Vạn Long Quán, ở bên Bình Thạnh có một diện tích lớn và thông thoáng với những bàn kê ở ngoài sân. Dọc lối đi vào Vạn Long Quán là những hồ nuôi cá, tôm, cua, vv… vẫy vùng bơi lội, đối diện với một phòng ăn rộng rãi. Chắc bạn khó lòng quên được những món đặc biệt của quán này, được chính Hương Lan giới thiệu với sự tán thành của ông xã Quốc Toản, một tay nhậu có hạng, chuyên trị cognac loại XO.

Hôm đó ta khai vị bằng món cóc dầm. Sau đó tới mực một nắng và tôm sú sống “mù-tạt”. Đầu tôm được khai thác bằng cách nướng giòn thơm phưng phức, nhất là những nơi cháy xém, đậm đà làm sao. Chương trình được tiếp diễn bằng món cua rang me và được kết thúc bằng món cá BaSa nướng lá chuối và gói giấy bạc, được coi như đặc sản của Vạn Long Quán. Lúc đó kiểm điểm chiến trường, dễ có đến cả trăm xác cọp “Tiger” nằm ngổn ngang sau đợt tấn công dũng mãnh của 5, 6 “chiến sĩ” mặt mày đỏ gay như Trương Phi.

Đến đây, chắc tôi với bạn cũng đến lúc chia tay sau khi đã cùng nhau thực hiện một cuộn hành trình nhằm phục vụ ông thần khẩu. Biết đâu ta chẳng cùng nhau làm một cuộc hành trình ẩm thực… bổ túc khác. Vì thật sự những nơi bạn và tôi đã đặt chân tới chả thấm tháp gì với hàng hà sa số hàng quán thi nhau đua nở khắp Sài Gòn. Bây giờ thì:

“Chén đưa nhớ bữa hôm nay”
“Chén mừng, xin đợi ngày này năm sau”

Kìa bạn, vô một trăm phần trăm đi chứ! Nghĩ vẩn vơ làm chi cho mệt xác, cứ như cụ Đặng Dung là nhất, vì “Việc đời dài giằng dặc mà ta thì đã già, biết làm thế nào. Trời đất thu vào cuộc rượu hát nghêu ngao” (“Thế sự du du nại lão hà, vô cùng thiên địa nhập hàm ca”)

Bạn thấy chưa? Rượu vào lời ra, người viết đây cũng chữ Nho, chữ Hán ra gì, phải không thưa bạn?
Hình đại diện của thành viên
hinhtran
Site Admin
 
Bài viết: 32413
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 1 07, 2010 9:40 pm


Quay về TUỲ BÚT , HỒI KÝ , NHẬT KÝ , TRUYỆN SÁNG TÁC

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến5 khách

cron