Tập Truyện "Gió Xoay Chiều" - Việt Dương Nhân

Nơi dành riêng cho bạn ghi lại những hồi ký , nhật ký , tuỳ bút , v.v... hoặc những sáng tác văn học , truyện ngắn , truyện dài mà bạn có nhã hứng viết nên

Tập Truyện "Gió Xoay Chiều" - Việt Dương Nhân

Gửi bàigửi bởi vietduongnhan » Thứ 5 Tháng 1 21, 2010 7:27 pm

Hình ảnh
Xb Nguyên Việt Paris 2001
Hình ảnh
Mục lục

Đọc tập truyện
"Gió Xoay Chiều" : Tô Vũ (Paris)
*
Như Cánh Tuyết Rơi
Hoa Tuyết Đêm Xuân
Giọt Nắng Xuân
Kiếp Bơ Vơ
Gió Xoay Chiều
Mặt Trời Vẫn Lên
Phận Nghèo
Ngoại Tình
Cánh Hoa Chìm Nổi
(Tay Cắt Tay Bao Nỡ)
Bóng Mờ Dĩ Vãng
Xóa Hận Thù Riêng
Vầng Trăng Khuyết
Lá Vàng Lóng Lánh

*
Một vài cảm nhận về tập truyện
"Gió Xoay Chiều" : Nguyễn Thanh Tùng
Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.
vdn


>> Blog - >> Mặc Giang (Toàn Thư)
Hình đại diện của thành viên
vietduongnhan
 
Bài viết: 118
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 1 09, 2010 5:30 am
Đến từ: Paris

Tập Truyện "Gió Xoay Chiều" - Việt Dương Nhân

Gửi bàigửi bởi vietduongnhan » Thứ 5 Tháng 1 21, 2010 7:31 pm

Đọc tập truyện
"Gió Xoay Chiều"
Hình ảnh
Tô Vũ (Paris)

"Gió xoay chiều" là tên một tập có nhiều truyện đã đăng rải rác trên các báo hải ngoại, Việt Dương Nhân gom lại thành một tập truyện lấy tựa là ‘’Gió Xoay Chiều.
Vài năm trước, người viết đã có dịp đọc tập thơ ‘’Bốn Phương Chìm Nổi’’ của nhà thơ Việt Dương Nhân xuất bàn và ra mắt tại Paris. Người viết đã tìm thấy những nét hay trong lời thơ, những nỗi lòng thầm kín của tác giả qua tựa đề biểu lộ phần nào quãng đời chìm nổi của tác giả.
Những kinh nghiệm sống đó lại được nhà thơ, bây giờ là nhà văn Việt Dương Nhân, kể lại trong những đoản văn rải rác trong tập truyện. Mặc dầu tác giả đã thông cáo trước là những nhân vật và tình huống, cốt truyện đều là hư cấu, nhưng theo lời tác giả ‘’bật mí’’ thì không hoàn toàn là như thế, mà cũng có nhiều tình tiết đúng sự thật 100% của đời sống. Tôn trọng ý của tác giả, người viết để tùy người đọc tìm hiểu, khỏi làm mất cái ngạc nhiên cái thích thú khi đọc một truyện mới, một tập thơ lạ.
Tựa đề ‘’gió xoay chiều’’ hứa hẹn những tình tiết gay cấn đã gợi chú ý tò mò cho người viết.
Ca dao ta đã có câu ‘’Gió chiều nào theo chiều đó’’ và cũng có câu ‘’Có cứng mới đứng được đầu gió’’ hay là ‘’Vì dù cây cứng rễ bền, gió lay chẳng chuyển sấm rền nào rung’’ để nói lên hai thái độ tương phản trước một sự việc, một hiện tượng biến đổi.
Tác giả, nhà văn Việt Dương Nhân đã dùng tựa đề ‘’Gió Xoay Chiều’’ trong chiều hướng nào ? Sự thật được phơi bày sau khi người đọc hết truyện, tác giả muốn nói đến sự xoay chiều giữa tình yêu của một cặp vợ chồng ‘’khi yêu thì trái ấu cũng tròn’’ mọi việc đều xí xái, đến khi hết yêu thì thò bộ mặt xấu xa, trắng trợn làm tiền, đến nỗi đứa con trai, bất mãn thay cho mẹ, phải cầm dao đâm chết người đàn ông bạc tình, đâm chết người bố dượng. Đây cũng chỉ là một thảm kịch, một án mạng đã có xẩy ra trong tình trường, nhưng cái đặc biệt của câu chuyện nằm ở đoạn kết, người mẹ đã nhận tội giết chồng, chấp nhận tù tội, hy sinh để bảo vệ tương lai cho đứa con. Câu chuyện đưa đến một kết luận đạo nghĩa mà trong tập thơ ‘’Bốn Phương Chìm Nổi’’ tác giả đã nhiều lần bộc lộ đến sự tin tưởng vào đạo pháp nhiệm mầu. Cũng như trong truyện ngắn ‘’Xóa Hận Thù Riêng’’, một người đàn bà bị bạn cướp chồng, quyết định trả thù, nhưng đã được ánh sáng của đạo giáo cứu giúp để nhìn thấy con đường cởi mở của xóa bỏ hận thù, tha thứ cho kẻ đã làm tan nát hạnh phúc gia đình của mình, để tìm thấy một niềm thanh thản cho tâm hồn, một bình yên trong cõi sống.
Những truyện ‘’Giọt Nắng Xuân’’, ‘’Kiếp Bơ Vơ’’, truyện xả hội trong nơi bùn lầy nước đọng, tả tình tả cảnh một số nhân vật như bà Thanh An, như bé Đỉnh được kết thúc trong tình nhân hậu với tấm lòng vàng, giống như những truyện cổ tích trong kho tàng văn hóa bình dân của nước ta như truyện Tấm Cám, truyện Thạch Sanh v. v...
Tác giả đã mở cho người viết những chân trời mới lạ, theo dõi những câu chuyện đặc biệt, thực hay hư cấu, có nhiều tình tiết khác biệt với quan niệm thông thường, những câu chuyện thoát thai từ những trường hợp đặc biệt của những nếp sống phóng khoáng, tự do hoan lạc.
Đó cũng là những bức tranh sống động, sống thực, dẫn dắt người viết khám phá được những khía cạnh đặc biệt của hoàn cảnh riêng biệt.
Người viết trân trọng giới thiệu và hy vọng được đọc những tập văn thơ khác của tác giả Việt Dương Nhân.

Ba-Lê tháng 11 năm 2000
Tô Vũ (Paris)
Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.
vdn


>> Blog - >> Mặc Giang (Toàn Thư)
Hình đại diện của thành viên
vietduongnhan
 
Bài viết: 118
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 1 09, 2010 5:30 am
Đến từ: Paris

Re: Tập Truyện "Gió Xoay Chiều" - Việt Dương Nhân

Gửi bàigửi bởi vietduongnhan » Thứ 5 Tháng 1 21, 2010 7:35 pm

Như Cánh Tuyết Rơi


Vào khoảng đầu tháng 2 năm 19... Sau khi bế mạc Salon-Végétarien ở tỉnh Angers cách Paris 350 cây số. Robert lái xe đưa Thu trở về Paris. Thời tiết đang mùa đông có chút tuyết rơi, mặc dù ngồi trong xe cũng nghe lạnh buốt người, vì ngoài trời nhiệt độ dưới 02, 03. Về đến nhà của Thu, hai người lần lượt đi tắm thay quần áo khác xong xuôi. Họ trực chỉ ra Paris quận 13, đến nhà hàng Lê-Lai ăn cơm. Vì Robert rất ưa những món, như thịt bò cuốn lá lốp, thịt heo kho tộ và cơm chiên ở nhà hàng đó. Còn Thu thì thèm cơm Việt Nam, như canh chua cá bông-lau và tôm càng rim...
Chiều hôm ấy Thu hơi mệt, vì mấy ngày liên miên tiếp khách, tối thì lại đi ăn cơm với khách hoặc cùng với các nhân viên trong hãng. Đêm nào cũng hơn nửa đêm mới về tới khách sạn.
Trong lúc ngồi ăn. Robert nói với Thu :
- Phải chi anh còn trẻ hơn mười tuổi. Anh sẽ qua Bắc Mỹ khai thác ngành này, chắc chắn sẽ thành công.
Thu nghe thế, lòng thấy vui vui, và nói :
- Anh chưa tới 60 tuổi mà. Vậy mình đi thử xem. Lâu quá, em không thực hành tiếng Anh, chắc là em quên hết rồi. Em thích nói tiếng Anh lắm. Hy vọng qua đó chừng vài ngày em sẽ đía lại được với người ta.
Robert nhìn Thu bằng cặp mắt âu yếm, chàng nói :
- Có em thì anh khỏi lo về việc tiếp khách Mỹ. Mà chắc anh sẽ qua Canada. Vì trong vùng Québecquoi, họ thường xử dụng tiếng Pháp hơn tiếng Anh. Nhưng có mặt em. Em khỏi cần nói gì cả, khách cũng sẽ đặt và mua hàng của mình nhiều.
Thu nở nụ cười duyên, trong lòng nàng hơi tự đắc và kiêu hãnh. Nàng nói :
- Lẽ đương nhiên. Vì em như đóa hoa đang nở hết cỡ. Nên mấy cánh bướm xồn xồn họ ưa lắm.
Robert bỗng im lìm một phút. Chàng nắm tay Thu, nói nhỏ nhẹ :
- Em biết không ? Anh thấy anh già rồi, mà còn thích làm ăn và tranh đua quá...
Thu ngớ ngẩn nhìn Robert, nàng buông lời :
- Trời ơi ! Anh nói cái gì kỳ vậy ? Bộ anh mặc cảm là em cho anh gíà sao ? Không có già đâu anh ơi ! Nè, đàn ông tám mươi tuổi vẫn trẻ như thường đó... Thôi ăn cơm đi anh.
Thu không đẹp. Tuổi nàng sắp vào bốn mươi. Nhưng nàng biết cách sửa soạn, biết ăn mặc, tướng diện khá sang và rất duyên dáng hấp dẫn. Nếu ai không biết Thu, thì người ta có thể lầm tưởng nàng là bà chủ của hãng ‘’Horticole’’. Thật ra, chức vụ của nàng chỉ là cô phụ-tá, kiêm tình nhân của ông Tổng-giám-đốc hãng Horticole do Robert C. làm chủ mà thôi. Bởi vậy, bất kỳ hội họp hoặc ở salon nào cũng có mặt Thu đi chung với Robert. Nên người ta tưởng Thu là vợ của ông. Họ luôn luôn đề tên trên thẻ ra vào là Madame. C.
Bữa cơm Việt thuần túy Robert và Thu vừa ăn xong. Robert gọi tính tiền... Hai người đứng lên, Robert mặc áo măn-tô cho Thu, chàng nhìn ra cửa tuyết đang rơi nhè nhẹ, quay sang Thu, chàng nói :
- Em đi từ từ ra Avenue d’Ivry, ngay cầu thang đợi anh, anh đi lấy xe nhé !
Nói xong, Robert đi nhanh ra đường Tolbiac lấy xe chạy vòng lại Avenue d’Ivry. Thu đến chào và nói chuyện năm ba câu với ông bà chủ nhà hàng Lê-Lai. Sau đó, nàng đi từ từ ra ngoài đường. Robert lái chiếc xe hiệu Citroẽn- X.M cũng vừa tới, Thu đưa tay mở cửa leo lên xe. Hai người cùng trở về Ivry-sur-Seine.
Đêm nay họ ngủ yên một giấc ngon lành. Đến mười giờ sáng, Robert thức dậy tự động xuống bếp làm cà-phê và ăn điểm tâm một mình. Sau đó, chàng sửa soạn lái xe trở về Lyon.
Laurent, con trai của Thu đã đi trượt tuyết chưa về. Còn Sophie thì vẫn ở bệnh viện tâm thần. Sau khi Robert hôn Thu và ra về. Còn lại một mình Thu trong căn nhà bốn phòng. Thu nghe lòng nhớ hai con và buồn man mác. Nàng ngồi hút thuốc liên miên. Đến trưa, Thu nghe đói bụng, nàng đứng lên đi xuống bếp kiếm gì ăn cho đỡ dạ. Đến xế chiều, lối bốn năm giờ, nàng vô nhà thương Kremlin-Bicêtre thăm Sophie.
Thường thường Thu đi làm việc với Robert những ngày trong tuần. Còn cuối tuần, thì nàng đứng bán băng nhạc tại trung tâm P.H. cho đỡ buồn. Nhưng làm sao vui được với hoàn cảnh của nàng. Nàng là cô nhân viên và đóng vai vợ tạm, tình hờ với Robert giữa sân khấu đời này. Đứa con gái thương yêu mắc bệnh tâm thần đã hơn sáu năm nay. Còn đứa con trai thì học một ngành đi làm một ngã. Chẳng cái gì ra cái gì cả. Lắm lúc Thu muốn xua đuổi tất cả những cái đau khổ mãi ám ảnh vào nàng. Vì vậy Thu hay mượn rượu để giải sầu, mượn sòng bạc để tìm quên sự đời. Nàng ăn ngủ bất thường. Nên ốm nhom ốm nhách. Có người nói, nàng bị nghiện bạch phiến xì-ke gì đó. Nhưng Thu nào có biết mấy thứ đó. Mà chỉ đêm đêm nàng phóng mình vào sòng bạc để quên đời. Dù vậy, nhan sắc dáng vóc của Thu vẫn còn sáng sủa.
Mấy năm trôi qua. Vào khoảng đầu năm... có ông Guy H., chủ hãng Centre-des-Fleurs, từ Montréal (Canada) đến Paris. Robert cho Thu hay để nàng ra phi-trường Charles-De-Gaulle đón Guy H. và đưa đến khách sạn Ritz tại Place-Vendôme. Chiều hôm ấy, Robert từ Lyon lên và đi ăn nhà hàng "Pierre-de-Savoie" ở quận 16.
Qua ngày sau, Guy và Robert bàn tính việc sang Canada mở chi nhánh Horticole. Hành trình tiến khởi tốt đẹp. Tứ đó, sự liên lạc hai bên rất thường xuyên. Lần nào Guy qua Paris, Thu cũng đi rước và đưa... Họ gặp nhau rất nhiều lần.
Mấy năm sau vào đầu tháng tư, Robert cùng Thu qua Montréal... Chiếc máy bay Boeing của hãng Air-France đáp xuống phi-trường Mirabelle lối hai mươi giờ đêm. Robert và Thu đi lấy hành lý và trình giấy thông hành đi ra. Robert để Thu đứng giữ hành lý, chàng đi lấy xe, vì có đặt mướn trước. Mặc dù đầu tháng tư, thời tiết đang vào mùa xuân mà Montréal vẫn còn đầy tuyết hai bên lề xa-lộ cũng như trên lề đường trong thành phố.
Ông Guy H. chủ hãng Centre-des-Fleurs, trung ương hãng nằm giữa chặn đường từ Montréal đi Québec. Guy đến khách sạn Sharaton đợi Robert và Thu. Khách sạn thuộc loại sang, dấu hiệu bốn ngôi sao, có ba mươi sáu từng, trang trí thật sang trọng, nằm trên đại lộ René Lévesque. Nơi đây, Guy đã đặt phòng sẵn cho Robert và Thu. Robert lái chiếc xe màu xanh đậm, hiệu Mercury chạy từ phi-trường Mirabelle đến đây. Xe vừa ngừng trước khách sạn, cậu porteur ra xách những chiếc va-li vô và chờ lấy chìa khóa để đem lên phòng.
Guy đang đứng chờ ngay cửa khách sạn, vừa thấy Robert và Thu, ông đến bắt tay chào. Robert mời Guy vào salon nói chuyện cỡ mười phút Guy chào ra về. Còn Robert và Thu đã thắm mệt. Vì ngồi trong máy bay hơn tám tiếng đồng hồ. Nhứt là Thu. Nàng đợi cho Robert và Guy dứt lời để nàng được lên phòng.
Bước vô thang máy bấm nút từng thứ mười sáu, phòng số... Cậu porteur đem va-li vô phòng, nhưng cậu còn đứng đó. Robert móc trong túi ra cho cậu năm Gia-kim. Cậu cám ơn rồi đi. Thu vào phòng. Phòng thật rộng, một giường lớn, một bàn giấy, hai chiếc ghế và trên bàn salon trưng một bình hoa Lys trắng thật to tỏa hương tràn ngập làm thơm cả phòng. Bình hoa đó, là do Guy đặt nhà bán hoa đem lại, có ghim một phong thơ nhỏ. Thu liền mở ra đọc : ‘’Mến chúc cô Thu và Robert ngủ ngon’’. Thu nghe trong lòng vui vui. Nàng nhủ thầm : Ông Guy này sang ghê !
(... ...)
Qua ngày hôm sau, Robert và Thu sửa soạn đi qua Québec. Vì Robert có nhiều máy móc để chụp hình. Nên đi xe hơi tiện hơn là máy bay. Ăn cơm trưa xong, Robert lái xe tà tà đến Québec khoảng chín giờ tối. Xe vừa đến, thì Thu thấy Guy chờ sẵn ở phòng tiếp tân của khách sạn Château-Fontenac. Trên gương mặt Guy vui tươi và rất là niềm nở. Guy không bắt tay chào Thu, mà chàng choàng tay ôm hôn hai bên má Thu một cách thân thiện. Rồi Guy quay sang bắt tay Robert, và nói :
- Tôi chờ các Vous ở đây. Vì tôi đã đặt bàn sẵn nhà hàng trong khách sạn này. Chút nữa mình ăn chung luôn.
Robert và Thu lên phòng tắm rửa và thay đồ xong. Họ trở xuống và cùng Guy vào nhà hàng trong khách sạn Château-Fontenac. Bữa cơm Tây với những món, như xà-lách mề vịt, gan ngỗng chiên bơ, chim rừng nướng. Còn rượu vin thì họ lựa Château-Pétrus. Bữa ăn Tây thượng thặng thật ngon xong. Guy chào Thu và Robert ra về. Robert hẹn Guy sáng hôm sau tại nơi đây để bàn tính việc làm ăn.
Robert và Thu ở trong khách sạn Château-Fontenac ba ngày. Sau đó, hai người lái xe trở lại Montréal. Sáng lại, Robert có hẹn với khách cách Montréal vài trăm cây số. Chàng đi một mình, để Thu ở lại Montréal cho nàng đi Shoping mua sắm. Chiều chạng vạng, Thu sửa soạn để đợi Robert về cùng đi ăn cơm chung. Trong khi Thu đang ngắm gương trong nhà tắm, vì nàng mặc lại thử bộ Âu phục màu hồng quế mới vừa mua hồi trưa. Tiếng điện thoại reo vang ngoài salon, Thu nghĩ : Ha ! Chắc Robert bị kẹt xe, chàng điện thoại cho hay sẽ về trễ...
Trong lòng Thu vui vẻ nhấc điện thoại lên :
- A-Lô !
- Chào bà Thu !
Thu nghe giọng nói quen quen. Nhưng vì nàng quá ngạc nhiên nên hỏi nhanh :
- Xin lỗi, ông là ai ?
- Tôi... Tôi là Guy H. đây !
Bất chợt, Thu lặng im vài giây, nàng nghe tim mình như đứng lại, cố họng bị nghèn nghẹn, nàng nói :
- Dạ..., thưa ông Guy. Robert chưa về tới.
- ... Tôi muốn gặp bà được không ?
- ... Vâng, tôi xuống liền.
Thu đã mặt sẵn bộ Âu phục mới mua, nàng lật đật mang giày vào, choàng chiếc áo măn-tô lông vision màu đen và xách bóp đi xuống. Guy vừa thấy Thu, chàng đứng lên bắt tay, miệng tươi cười, nói :
- Chào bà Thu !... Mời bà đến khách sạn Queen-Elizabeth uống nước với tôi. Được không ?
Thu hơi bỡ ngỡ. Nhưng rồi, nàng gật đầu cùng đi với Guy. Vào salon khách sạn Queen-Elizabeth, Guy đưa Thu vô tuốt cái bàn nhỏ trong góc. Guy cỡi áo măn-tô và đưa tay đỡ luôn chiếc áo của Thu. Cậu bồi đến lấy đem treo vào tủ vestaire, cậu trở lại hỏi :
- Dạ thưa, ông bà uống chi ?
Guy nhìn Thu, Thu nói :
- Kirsh-Royal ! Còn ông Guy dùng chi ?
- Giống như bà !
Cậu bồi đứng nghe, cậu đi lấy đem lại để trên bàn và xoay lưng bỏ đi. Guy bưng ly Kirsh-Royal đưa tận tay Thu. Hai người đều nâng ly cụng và cùng nói :
- Chúc bà...! Chúc ông...!
Hai ly Kirsh-Royal đã cạn, Guy hỏi Thu :
- Bà dùng thêm một ly nữa nhé !
Thu cười và gật đầu. Guy gọi cậu bồi và chỉ hai cái ly. Cậu bồi hiểu ngay. Cậu đi lấy và đem lại thêm hai ly nữa. Trong lòng Guy nghĩ : Mình thử mời Thu đi ăn với mình coi được không. Vì mình biết Robert đang bị kẹt ăn khách. Chắc là Robert chưa cho Thu hay ! Guy nghĩ thế, chàng vén tay áo xem đồng hồ và bưng ly cụng với ly Thu lần nữa, chàng hỏi :
- Hơn hai mươi giờ rồi. Bà Thu đói bụng chưa ?
- Hơi hơi thôi ! Nhưng để tôi trở lại khách sạn coi Robert về chưa ?
Guy liền nói :
- Bà cứ điện thoại nơi đây được mà !
Thu nghe lời Guy, nàng đứng dậy đi gọi... Nhưng Robert có nhắn dưới reception là chàng kẹt ăn khách về trễ. Thu trở lại bàn, nàng nói với Guy :
- Robert kẹt ăn với khách. Chắc Robert về trễ.
Guy biết là Robert ăn khách đêm nay. Đáng lẽ chàng ta cũng đi ăn chung. Nhưng Guy cáo lổi, nói với người ta, vì chàng có hẹn riêng. Bởi Guy tìm cách đi gặp Thu. Nhưng khi gặp được Thu, chàng làm bộ như không biết gì cả. Guy nhìn Thu, chàng mỉm cười sung sướng và hỏi :
- Vậy sẵn đây. Tôi mời bà vào nhà hàng bên trong ăn với tôi luôn nha ?
Thu nín thinh vài giây, rồi gật đầu :
- Được !
Guy bưng ly Kirsh-Royal lên, và nói :
- Mời bà Thu cạn ly...
Guy ngoắt cậu bồi và nói :
- Cậu vô nhà hàng đặt hai chỗ dùm tôi. Và phiếu này để chung vô phiếu ăn chút nữa tôi trả luôn.
- Oui, Monsieur !
Cậu bồi quay lưng đi... Vài phút sau, cậu trở lại bàn cho Guy biết là đã đặt xong. Guy gật đầu, nói cám ơn và quay lại nhìn Thu :
- Thôi, chúng ta vô nhà hàng đi bà !
Thu và Guy vào nhà hàng. Hai cậu bồi đến kéo ghế cho hai người ngồi ngang mặt, giao đầu với nhau. Trong lòng Guy xôn xao, Thu cũng đồng một tâm trạng. Thu biết Guy thích nàng từ lâu. Hôm nay chàng mới có dịp gặp riêng nàng. Làm tâm hồn Thu nghe lâng lâng. Còn Guy thì mơ ước được gần Thu hơn nữa... Thỉnh thoảng chàng nhìn Thu bằng ánh mắt đầy sóng tình, say đắm. Thu nhìn Guy cũng trữ tình mơ mộng. Thu nhủ thầm : Guy năm nay chắc cũng khoảng năm mươi. Người đàn ông này đa tình lãng mạn lắm. Bởi Guy khá đẹp trai, tướng tá cao ráo bảnh bao, tóc nâu có điểm nhiều sợi bạc xen kẽ, đôi mắt màu xanh đậm, lông mi dài chan chứa đầy tình cảm, miệng cười tươi với đôi hàm răng trắng và đều. Mà còn là một ông chủ lớn nữa, thì làm sao ông không bay bướm cho được ?
Guy nhìn Thu và hỏi :
- Bà Thu đang nghĩ gì, mà tôi thấy nét mặt bà như thả hồn vào mộng vậy ?
Bất chợt Thu bị Guy hỏi, làm đôi má nàng ửng hồng và nghe nong nóng cả người, nàng tươi cười trả lời :
- Dạ, đâu có nghĩ gì... Ông, ông lựa món gì chưa ?
- Còn bà, bà lựa món nào ?
- Món đầu, là một chục hào sống. Còn món kế, tôm hùm nướng...
- Tôi cũng ăn những món bà đã lựa ! Nhưng chúng ta uống rượu gì đây ?
Thu đưa mắt nhìn tình với Guy, nàng nói :
- Sẵn, hồi nãy chúng ta vừa uống Kirsh-Royal có pha Champagne. Vậy ông có bằng lòng uống Champagne luôn không ? - Tuyệt ! Đúng điệu lắm ! Vì chúng ta ăn đồ biển mà.
Quang cảnh chung quanh nhà hàng nằm trong khách sạn Queen-Elizabeth thật lớn rộng và sang. Bên ngoài họ để dấu hiệu bằng vương-miện, chớ không để ngôi sao như những khách sạn khác. Những quan khách đến đây toàn là dân áp-phe đại chủ hoặc những người chức lớn, quyền cao giàu có. Họ ăn mặc diêm dúa và sang trọng. Cung cách lịch sự, nhã nhặn, từ tốn như vua chúa. Các cậu bồi ăn mặc chỉnh tề đứng nghiêm trang mà đôi mắt của các cậu luôn để ý từng bàn một. Hễ nhìn thấy ly rượu của khách vừa sắp cạn là các cậu đến châm thêm lên cỡ hai phần ly. Khách vừa dụi xong điếu thuốc là có bồi đến thay gạt tàn thuốc khác liền.
Bữa ăn Tây thịnh soạn và trịnh trọng vừa xong. Đã hơn hai mươi ba giờ đêm. Chai Champagne đã cạn, Guy gọi thêm chai nữa. Thu định cản nhưng nàng nín thinh để mặc tình Guy gọi. Guy bảo cậu bồi chuyển chai Champagne qua salon. Bên salon có nhạc sĩ đang đệm dương-cầm. Thu và Guy bước qua salon. Bấy giở Guy kéo ghế ngồi sát bên Thu. Chàng bất cần nghe tiếng nhạc. Cũng chẳng màn để ý những người chung quanh. Guy nắm bàn tay Thu một cách âu yếm và nâng lên hôn. Thu cũng để mặc chàng mà nàng nghe bàn tay Guy hơi run run. Guy rót thêm Champagne vào ly Thu. Họ đã uống hơi nhiều. Rượu đã thắm môi mềm chạy rần rần khắp thân thể của hai người. Lòng dục vọng ngập tràn và nóng bỏng thể xác cũng như tâm hồn của họ. Làm họ như đang bị lửa tình thiêu đốt và khao khát ... lên tận chín tầng mây xanh...
Guy đưa tay choàng qua vai Thu, đưa miệng kề sát bên tai nàng và nói nho nhỏ :
-Thu ! ... Je vous aime depuis longtemps !
Thu nghe mấy lời tỏ tình của Guy. Làm tâm hồn nàng lâng lâng bay bổng. Tim giao động, thân xác mềm nhủng buông thả người dựa vào vai Guy. Guy ôm choàng qua vai Thu siết chặt vào lòng. Giây phút khát tình... thèm ái... đang dâng cao cả hai. Guy không bỏ lỡ cơ hội, chàng thỏ thẻ :
- Thôi, chúng mình lên phòng nghe chérie !
Thu quay sang nhìn Guy bằng đôi mắt đắm đuối, và cặp mắt của Guy đáp lại như ánh lửa... đang cháy rực... Thu không thể nào cưỡng lại lòng mình. Nàng đứng dậy riu ríu đi theo Guy lên phòng... Vì Guy đã cố ý giữ phòng ở nơi khách sạn này...
Hơn hai giờ sáng. Trời bên ngoài, đêm nay không còn tuyết. Thu không muốn Guy đưa về tận khách sạn. Vì nàng sợ rủi Robert thấy. Guy đưa Thu xuống đường mà thôi. Thu đi bộ một mình dưới ánh đèn khuya trên đại lộ René Levesque. Thu trở về khách sạn Sharaton. Nàng đến reception lấy chìa khóa... lên phòng. Robert vẫn chưa về. Trong lòng Thu cảm thấy mừng mừng. Nàng đi tắm và mặc chiếc áo ngủ bằng soie mỏng màu hồng phấn. Thu lên giường thò tay lấy chiếc gối ôm vào ngực và nghĩ đến Guy thật nhiều... Nàng nhủ thầm : Nếu Robert là chồng của mình, thì kể như mình vừa đi ngoại tình về. Nhưng Robert chỉ là người tình, kiêm ông chủ của mình thôi. Còn cuộc tình giữa mình và Guy, thì như cánh tuyết rơi xuống là tan vào đất mà chẳng bao giờ để lại một dấu vết nào cả. Chuyện tình này làm sao Robert biết được... ?
Bỗng nhiên Thu ngồi nhổm dậy. Nàng tự hỏi : Sao giờ này mà Robert chưa về cà ? Thường thường qua đây, thì lúc nào đi ăn khách, Guy cũng đi chung với Robert. Bởi công việc làm ăn giữa hai người có liên hệ rất mật thiết với nhau trên xứ Canada này... Hay là... họ dàn xếp để Guy với mình... Bởi vì mình không phải là vợ của Robert. Hay là... ngược lại, họ dàn cảnh để cho Robert đi chơi với một cô hay một bà nào khác ? Nghĩ đến đây, Thu nổi lên cá tánh thường tình nhi nữ. Nàng hơi bất mãn. Rồi nàng lại nghĩ tiếp : Đàn ông họ ghê lắm ! Mà đàn bà có mấy ai chịu thua họ. Nhứt là, những người đàn bà độc thân hoặc đã dang vỡ cuộc đời như mình. Nếu sự thật như mình nghĩ, thì chẳng ai hơn ai. Và biết đâu, đêm nay Robert cũng trùng hợp ‘tấn tuồng’ giống mình. Có thể chàng đang... với một cô hay một bà nào, ở một nơi nào đó chăng ?... Cũng có thể... Có thể lắm ...! Thu nghĩ lung tung, nghĩ đủ điều. Để tự bào chữa cái việc mà nàng đã yếu lòng ngả vào vòng tay của Guy đêm nay. Nghĩ xong, sau đó, Thu nằm trở lại. Nhưng không làm sao nàng nhắm mắt được. Nàng vội đứng dậy đi vào nhà tắm lấy thuốc an thần... uống vào cho yên tĩnh tinh thần... Thu cố xua đuổi những ý nghĩ trên và gạt bỏ mọi sự qua một bên. Nàng ôm gối thả hồn vào giấc ngủ cô đơn trên chiếc giường rộng mênh mông mà chung quanh phòng là rèm treo, trướng phủ thật là sang cả... Ai đã đi qua đoạn đường này mới hiểu nỗi tâm trạng của Thu hiện tại. Nhưng đối với tâm hồn của Thu, thì nàng chẳng bao giờ mong muốn người đàn bà nào dẫm lên dấu chân của nàng cả. Riêng cá nhân Thu, thì nàng xem những cuộc tình đến sau, từ khi đời nàng bị một lần dang vỡ đều là như cánh tuyết rơi.


*
Một thuở...
Từ Paris đến Montréal
Cánh chim lướt gió rẽ mây ngàn
Có lần hạ cánh trời hừng sáng
Có lần đáp xuống tuyết giăng ngang.

Đêm nay lại nhớ về thuở ấy
Chạnh lòng tiếc nuối bóng chim bay
Làm sao nắm níu thời gian lại ?!
Thôi đành hẹn ở kiếp sau này.

Rồi một lần...
Từ Montréal trở về đây
Ôm bóng hình ai chút mộng xây
Đại Tây Dương, cầu chưa nối nhịp
Đành chờ có dịp gió đưa...mây.

(Ivry-sur-Seine, đêm đông 20-01-2001)
Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.
vdn


>> Blog - >> Mặc Giang (Toàn Thư)
Hình đại diện của thành viên
vietduongnhan
 
Bài viết: 118
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 1 09, 2010 5:30 am
Đến từ: Paris

Re: Tập Truyện "Gió Xoay Chiều" - Việt Dương Nhân

Gửi bàigửi bởi vietduongnhan » Thứ 5 Tháng 1 21, 2010 7:37 pm

Hoa Tuyết Đêm Xuân
Hình ảnh


Xế chiều, ngày hai mươi chín Tết... Khu chợ Á-Châu trong vùng Lognes, cách Paris khoảng hai mươi lăm cây số. Ngoài trời buốt lạnh và tuyết đang rơi lã chã, làm mọi người đi ngoài đường phải mặc áo măn-tô - kẻ che dù, người đội nón, đội mũ. Trên tay ai ai cũng xách bịt, xách giỏ. Họ đi chợ cho ba ngày Tết. Mỗi người trên tay có cầm mấy nhánh mai Tây nửa búp, nửa nở, màu vàng tươi và bó bông huệ trắng tinh...
Trong đám người đi chợ. Có Lung và Lắm, hai cậu cỡ ngoài ba mươi tuổi, sống độc thân cùng ở chung nhà. Cả hai qua Tây được hơn mười năm nay. Vừa ra khỏi chợ định đi lấy xe về, thì Lung bỗng vỗ vai Lắm la lên :
- Ê ! Chị Hai tao kìa !
Lắm ngớ ngẩn :
- Chị Hai của mầy !
- Ừ !
- Trời đất ! Hồi nào tới giờ, tao có nghe mầy nói chị nào đâu ?
- Không phải ! Chị bà con xa... tám cây số ngàn !
Lắm cươi ngất, và nói :
- Sao mầy không cho tao biết là mầy có bà con ở bên Tây ?
- Tại tao tưởng không bao giờ gặp lại. Mà bữa nay chỉ hiện hình lên đàng kia kìa !
- Ừ ! Thì mầy gọi chỉ đi !
Lung liền gọi lớn :
- Chị Hai Nhiều ! Chị Nhiều !
Nhiều ngẫng đầu xoay lại nhìn nhìn, nàng thấy Lung bèn mừng vui mà kêu hỏi lớn :
- Lung ! Trời đất ơi ! Em ở đâu vậy ?
Nhiều xách khệ nệ ráng đi nhanh tới và nói tiếp :
- Chị có nghe em qua Tây. Chị định đăng báo tìm em đó. Nay không ngờ chị gặp cậu mầy ở đây !
- Khỏi đăng báo cũng gặp hà !
- Thiệt là trái đất tròn !
- Chị khỏi phải nói ! Đây là Lắm, bạn thân của em, nó làm việc và ở chung nhà với em.
Nhiều nhìn nhìn Lắm, rồi nói :
- ... Chào cậu !
- Chào chị !
Lắm thấy Nhiều tay xách tùm lum. Cậu ta nhếch miệng cười, bộ điệu ga-lăn, liền nói :
- Chị đưa tụi nầy xách phụ cho.
Nhiều đưa cho Lắm mấy cái xách, nàng cười nói :
- Đi chợ Tết mua tùm lum, nên hơi oải tay rồi !
Lung và Lắm chia nhau mấy cái xách với Nhiều. Lung hỏi :
- Chị ở đâu vậy ?
- Ở trong Paris !
Lắm vọt miệng :
- Ở Paris, mà làm gì đi chợ nơi đây ?
Nhiều vui vẻ nói :
- Đi tập tuồng cải-lương trong nhà của nữ nghệ sĩ Kiều Lệ, rồi sẵn đi chợ luôn.
Lung cười khoái chí :
- Ủa, chị làm đào cải-lương hồi nào vậy ?
- Ối, hổng có ai đóng mấy cái vai phụ, vai hề, rồi họ kêu chị đóng cho vui thôi !
Lắm cũng ngạc nhiên hỏi :
- Trời đất ! Chị mầy là đào-hát hả ? Mà tên gì tao không biết ?
Lung trợn mắt ngó Lắm :
- Mầy có đi coi hát cải-lương lần nào ở Paris chưa, mà mầy hỏi ?
Lung quay lại hỏi Nhiều :
- À, tên nghệ sĩ chị lấy tên gì ?
- Liên Hương !
- Cha chả nghe được quá ta !
Lắm hỏi :
- Hát tuồng gì, mà hát ở đâu ?
Lung cắt ngang :
- Mầy hỏi cũng vô ích !
- Ờ ! hén !
Nhiều thấy Lắm không phải là loại khán giả xem cải-lương nên nàng nói đỡ cho Lắm :
- Ở Paris chỉ có mấy bà già xem cải-lương thôi, chớ trẻ cỡ cậu này chắc là suốt một kiếp cũng không biết cải-lương là gì !
Lung bất mãn xoay qua hỏi Lắm :
- Mầy qua Tây, mầy thích học văn-chương Pháp, mầy không rành về văn-hóa nghệ-thuật cải-lương nước mình à ?
Lắm nín vài giây... rồi nói :
- Một tuần tao học có bốn giờ ở Sorbonne, còn lại thì tao chỉ lo vô dầu xe hơi cho mầy thôi !
- Ừ hén ! Mầy chỉ học văn-chương chữ Pháp. Nhưng tại vì sao trong đó mầy không học được văn-chương của Việt Nam mình ?
- Chữ Pháp tao còn dỡ. Hổng lẽ tao xin học văn chương Việt Nam trong đó sao ? Hồi còn ở bên nhà thì tao có học, mà học văn-chương lúc ấy thì ... thì... Ối thôi, mình lo chuyện hiện tại và tương lai đi. Đừng nhớ những gì đã qua...
Nãy giờ Nhiều nghe Lung trách móc Lắm, nên Nhiều làm thinh. Bây giờ cô mới lên tiếng :
- Nè Lung ! Lung gặp chị, em chẳng hỏi chị thêm gì, mà em nổi cơn trách cậu... Lắm quá vậy ?
Lung mới sực nhớ :
- Xin lỗi chị ! Cái thằng nầy, nó nói, nó là dân có trình độ tú-tài đôi ở Sài-gòn, mà nó không biết gì là cải-lương !
- Em tưởng ai cũng biết coi cải-lương hả ?
- Bắt buộc phải hiểu biết chớ !
Nhiều nhăn mặt và tiếp :
- Cải-lương là hạng bình-dân mới thích coi !
Lung bèn nói qua chuyện khác :
- Chị ở xóm nào ?
Lắm nãy giờ nín thinh nghe Lung chê mình, cậu liền mỡ miệng :
- Chị Nhiều, chỉ nói : chỉ ở Paris !
Lung đập vai Lắm :
- Tại tao nổi sùng mầy không biết cải-lương, rồi tao nói một hơi.
Nhiều hớn hỡ nói :
- Chị ở miệt quận mười ba Paris !
Lung nhìn Nhiều :
- Rồi chị đi bằng gì vô đây ?
- Thì bằng R.E.R. !
- Bộ chị không có xe hơi hả ?
- Không !
Lắm vọt miệng :
- Bộ mầy tưởng ai cũng có xe hơi sao ?
Lung gật đầu, rồi cậu hỏi Nhiều :
- Chị đi chợ xong hết chưa ?
- Bấy nhiêu chị cũng xách nặng quá rồi !
Lắm bảo với Lung :
- Mầy sẵn có xe thì đưa chị Nhiều về nhà chỉ luôn. Mà hỏi chỉ có muốn mua gì thêm không ?
Nhiều nhìn Lắm :
- Cám ơn cậu, tôi mua bấy nhiêu cũng đủ quá trời rồi !
Sau đó Lung và Lắm xách mấy xách đồ của Nhiều ra tuốt ngoài xe. Nhiều đi tay không. Nàng hỏi hai cậu :
- Nè, mà các cậu về đâu ?
Lung và Lắm đồng nói :
- Ở vùng nầy !
- Trời đất ! Sao mà đòi đưa chị về ?
Lung nói :
- Đưa chị về, vì em muốn biết nhà chị luôn, có được không chị ?
Nhiều lưỡng lự, rồi nói :
- Không được !
Lắm chen đến trước mặt Nhiều và hỏi :
- Tại sao không được vậy chị... Nhiều ?
Nhiều trả lời một cách tĩnh bơ :
- Ừa ! Tại tôi không thích ai biết nhà tôi hết !
Lắm nhìn Lung :
- Thôi mình cứ đưa chị Nhiều về đi. Tùy mầy đó Lung, chớ tao không hiểu !
- Thì chị Nhiều không thích cho ai biết nhà, thì không thích, chớ ai nào hiểu được. Làm gì mầy trịch thượng với tao vậy Lắm ?
- Nghệ-sĩ khó quá há ?
Nhiều nghe Lắm nói thế, nàng ngó Lắm :
- Nghệ-sĩ, bộ ai đến nhà cũng được sao ?
Lung nghe hơi hơi kỳ rồi, cậu bèn đáp nhanh :
- Lắm ! Sao mầy tò mò quá vậy ? Chị tao đó nghe mậy !
Rồi Lung quay sang Nhiều mà hỏi :
- Bây giờ tụi nầy muốn đưa chị về tới nhà được hôn ?
Nhiều vui vẻ đáp :
- Được chớ, nhưng không có vô nhà chị à !
Lung cười vui vẻ :
- Đưa chị về tới nhà chị, rồi chị muốn cho tụi nầy vô nhà hay không là quyền của chị !
- Ừa ! Vậy thì được !
Lung và Lắm cùng Nhiều ra xe của Lung. Chiếc xe hiệu Peugeot 206 màu xám bạc. Nhiều ngồi đàng sau, mà nàng nghĩ : "Lung ở Sài-gòn cũng là dân cậu chớ. Sao qua bên Tây không chịu xin học gì trở lại, mà hình như ngày nay nó làm thợ sửa xe hơi. Nghĩ cũng giỏi thật ! Còn cậu Lắm nói là đang học ở Sorbonne, chỉ đi làm thêm ! Mình thấy cậu Lắm muốn tiến thân hơn đó ! Mình vô tình gặp lại cậu Lung, nên chưa hỏi gì nhiều, mà hai cậu cứ cãi qua cãi lại vấn đề cải-lương của mình. Thiệt mình bực hết sức chẳng phân trần được gì ! Ối thôi, hơi sức nào mà mình bận tâm".
Lung lái xe mà im ru, vì đường đầy tuyết. Cậu cho chiếc xe quẹo qua quẹo lại rồi ra xa lộ A4 trực chỉ hướng Paris. Còn Lắm cũng ngồi yên mà trong đầu nghĩ : "Bà chị Cải-Lương nầy coi còn trẻ, mà sao thằng Lung nó gọi chị ngọt sớt kìa ? Tuổi chị nầy chắc cỡ mình là cùng. Nhưng bạn mình gọi chị thì mình cũng gọi theo, chớ mình muốn gọi bằng cô... em rồi !".

Tới Porte d’Ivry, Lung hỏi Nhiều :
- Nè, chị Nhiều, đi ngõ nào đây ?
- Quẹo tay mặt, vào khu mười ba !
- Đường nào ?
- Đường Tolbiac, rồi thẳng tuốt lên phía quận mười bốn !
- Hả ! Chị ở quận mười bốn sao ?
- Chưa tới !
Lung chạy tuốt lên gần nhà thương Sainte-Anne chuyên môn trị bệnh tâm thần. Nhiều bảo Lung ngừng lại. Lung dừng xe. Lắm xuống xe mở cửa và xách mấy xách đồ đi chợ hồi nãy đưa cho Nhiều.
Lung hỏi :
- Nhà chị ở đâu ?
- Ở trong Cư-Xá... kia kìa !
- À ! Số 17... nhớ rồi ! Xin chị cho số điện thoại ?
Nhiều bỏ mấy xách đồ xuống, lấy viết và một miếng giấy nhỏ viết đưa cho Lung. Nàng nói cám ơn, rồi xách đồ đi vô tuốt bên trong Cư-Xá...
Còn lại Lung và Lắm. Lắm hỏi :
- Ê Lung, mình vòng lại quận mười ba ăn cái gì rồi về trong Lognes chớ. Tao thấy đói bụng rồi !
Lung trả lời :
- Đi ! Đi đến Au-Vieux-Sàigòn ăn canh chua cá bông lau và cá kho tộ hoặc tôm rim. Tao nghe đồn là nhà hàng ấy có bà bếp tên Bà Lư nấu mấy món đó xuất sắc lắm !
- Ừa, đi thì đi ! Rất tiếc hồi nãy sao mầy không mời chị Nhiều cùng ghé đó ăn rồi đưa chỉ về sau !
- Ừ hén ! Tao cũng quên lửng !
Lắm liền bảo với Lung :
- Mầy gọi phone liền coi !
Lung liền móc điện thoại cầm tay ra gọi :
Chuông reo ba tiếng... Máy nhắn tự động trả lời...
Lung lắc đầu. Lắm liền hỏi Lung :
- Cái gì mới về mà chị Nhiều đi đâu rồi ? Hay là chỉ không thèm bắt điện thoại !
Lung trả lời :
- Biết đâu chỉ về đến nhà, chỉ có chầu đi ăn chỗ nào đó !
Lung và Lắm nói qua nói lại, hai cậu đã tới nhà hàng Au-Vieux-Sàigòn. Không có chỗ đậu xe. Lung chạy vài vòng tìm chỗ đậu xong. Hai cậu vào nhà hàng ngồi bàn, và xem tờ thực đơn, hai cậu liền gọi mấy món mà hồi nãy nói trong xe. Và gọi hai chai bia Tàu.
Lắm cứ nhắc hoài về cô Nhiều, làm Lung cũng hơi bực. Lung nói cộc :
- Mầy cứ nói hoài. Hồi nãy sao mầy không dám mở miệng mời chị Nhiều, mà bây giờ mầy cứ cằn nhằn tao !
Lắm thấy bạn hơi gạu, cậu liền cười cười và nói nhẹ giọng :
- Ừ, thiệt tao cũng chẳng biết tại sao nữa. Tự nhiên sao tao thấy thích thích chị ấy !
- Ủa ! Theo tao thấy mầy không ưa đào cải-lương mà !
- Mầy kỳ quá ! Tao không biết cải-lương. Chớ tao đâu có nói là tao không thích bao giờ đâu ! Cái thằng quỷ này !
Lắm và Lung, hai cậu nói chuyện qua lại. Tình, cậu bồi bàn bưng đồ ăn ra dọn trên bàn.
Vài phút sau, Nhiều mở cửa bước vào. Làm Lung và Lắm chưng hửng. Bây giờ Lắm lính quýnh... Cậu đứng lên và gọi Nhiều :
- Chị Nhiều ! Chị... Liên Hương !
Nhiều ngó qua, miệng tươi cười như hoa nở. Rồi cô nói :
- Có duyên thật ! Lẩn quẩn cũng gặp hà !
Lung vẫn ngồi mà nói vói :
- Chị ăn cơm luôn với tụi nầy cho vui !
- Hai người không có hẹn ai chớ ?
Lắm cười hơi giễu trả lời :
- Hẹn với chị đó !
- Xạo hoài !
Lung mở lời :
- Nếu chị không hẹn ai thì ăn cơm chung với tụi em ! Chớ tụi nầy có hai đứa thôi !
Nhiều hơi ngường ngượng, rồi cũng đến bàn. Tình, cậu chạy bàn vừa thấy có thêm người, cậu liền đem thêm chén đũa đến bàn. Lắm xúc cơm cho Nhiều, và hỏi Nhiều uống nước gì. Nhiều cũng gọi chai bia. Ba người ăn cơm và chuyện trò vui vẻ rất tự nhiên.
Bữa cơm thuần túy Việt Nam, ba người vừa ăn xong. Lung gọi tính tiền. Tình đem phiếu ra. Nhiều lén nhìn coi bao nhiêu, cô liền tính nhẩm trong đầu, rồi mỡ bóp lấy một trăm quan đưa cho Lung. Lung đẩy tay Nhiều ra và cậu nói :
- Chị này kỳ quá, cho em mời chị bữa nay coi !
- Hổng được !
- Chị này thiệt !
- Không có thiệt giả gì hết ! Không cho chị chia, thì ngàn đời chị sẽ không đi ăn chung đâu à !
Lắm vọt miệng nói với Lung :
- Chị Nhiều thật là thẳng tánh !
Nhiều vọt miệng :
- Đúng ra chị phải mời hai cậu đó. Nhưng ở xứ này mà. Ai cũng phải đi làm kiếm cơm. Chơi với nhau thì phải hiểu mấy cái vụ này. Chớ có ai giàu đâu mà bày đặt ...
Lung tươi cười :
- Chị như đàn ông, con trai vậy ! À nè ! Tối mai chị ăn giao thừa với ai ?
Nhiều cười, và lấy tay chỉ vô ngực :
- Ăn giao thừa với... tui chớ ai !
Lung nói :
- Chị có một mình, vậy tối mai em ra rước chị vô nhà tụi em ăn giao thừa. Vì tối mai tụi em có mời hai ba cặp bạn, tuổi cỡ mình đó ! Chị chịu không ?
Lắm rút cây viết máy rất đẹp, lấy miếng giấy viết địa chỉ và số điện thoại đưa cho Nhiều liền. Và cậu nói :
- Sáng mai cỡ mười giờ chị gọi cho tụi em nha !
Nhiều lấy miếng giấy đọc và mỉm cười gật gật đầu, cô nói :
- Được rồi ! Tối mai sẽ được vô miệt trong Lognes ăn Tết ! Nè, chị đi R.E.R. chừng tới trạm thì chị gọi mà ra rước chị. Chớ ra Paris rước mất công lắm !
Lung vui nhộn, và Lắm cũng tươi cười, cậu nói :
- Vậy lát nữa về kêu lại nhà bác Lý, đặt thêm vịt tiềm.
Nhiều hỏi nhanh :
- Bác Lý nào. Chắc là bà nấu ăn cho đám cải-lương rồi ?
- Bác này hay nấu nướng cho mấy đàn ông độc thân như tụi nầy. Mà ai đặt gì bác cũng nấu. Bà nấu ăn hết xẩy ! Trong dịp Tết bác còn gói bánh tét, bánh ích nữa đó chị à !
- Làm mấy thứ đó coi vậy cũng sống được lắm !
Lung hỏi Nhiều :
- À ! Còn chị làm gì ? Nói chuyện lung tung mà quên hỏi.
- Chị làm thâu ngân viên cho chợ Prisunic gần nhà.
- Ủa, chớ hát cải-lương không đủ sống sao chị ?
- Trời đất ơi ! Cả năm mới hát một tuồng, chia được vài ba trăm quan cho có lệ. Chớ tiền bạc gì đâu ! Thôi về các cậu ơi !
Nhiều đứng lên lấy áo măn-tô mặc vào và nói :
- Thôi chị đi về nha !
Lung và Lắm cũng đứng lên nói :
- Tụi nầy đưa chị chớ !
- Ừa được !
Cả ba cùng ra khỏi nhà hàng.
Lung bảo :
- Xe đậu bên đường nhỏ, chị đứng đây để em đi lấy xe.
- Thì đi luôn cho rồi, còn bày đặt ga-lăn nữa !
Lung và Lắm đưa Nhiều trở về nhà, và hẹn tối mai đến nhà Lắm và Lung ăn giao thừa.

Qua ngày hôm sau là ba mươi Tết. Nhiều thức dậy tắm rửa, sửa soạn xong. Nàng đốt nhang trên bàn Phật, rồi ăn cơm với thịt kho tiêu dặm thêm dưa cải chua.
Khoảng một giờ trưa, Nhiều mở truyền hình nghe tin tức, đài khí tượng cho biết, tối nay sẽ có bão tuyết. Họ nhắc đi nhắc lại cho những ai lái xe phải thận trọng. Nhiều nghe tức như thế, nàng tự hỏi : Chết rồi, làm sao mình đi vô trong Lognes được đây. Vậy mình phải đi sớm. Mà hổng biết các cậu ấy có nhà không. Thôi để mình gọi điện thoại coi ? Nhiều thò tay lấy điện thoại gọi :
...
- A-lô ! Tôi nghe !
- A-lô ! Chị Nhiều. Lung hả ?
- Không phải. Lắm đây. Thằng Lung, nó đi mua rượu rồi. Chuyện gì mà... chị gọi giờ nầy ?
- Trên đài truyền hình nói tối nay có bão tuyết. Nên chị gọi coi hai cậu có nhà không, để chị vô sớm. À, mà cái nầy nữa.
- Cái gì vậy chị ?
- Có chỗ cho chị ngủ lại không ? Chớ khuya quá làm sao chị về được ?
- Chị khỏi lo chuyện đó, em nhường phòng cho chị ngủ.
- Nhường cái gì. Nếu chị ở lại thì ngủ salon cũng xong hà !
Lắm nghe trong lòng hơi gợn một cái gì là lạ. Rồi cậu hỏi :
- Chị mấy tuổi vậy chị Nhiều ?
- Trời đất, sao mà hỏi tuổi tui ?
- Thì em muốn biết, tại em thấy chị chắc cỡ em là cùng !
- Vậy chớ em bao nhiêu tuổi rồi ?
- Ba mươi lăm ! Còn chị ?
Nhiều tức cười trong bụng :
- Cha chả, già vậy à ! Thôi ... đành làm em gái rồi ! Vì ... chị có ba mươi bốn hà !
Lắm khoái chí nói :
- Linh tánh không sai mà !
- Hả, Lắm nói cái gì ?
- Ngày hôm qua gặp chị, Lắm nghi là chị nhỏ hơn... Bữa nay thì quả thật rồi. Thôi sửa cách xưng hô nghe...
- Được. Nhưng... để qua giao thừa nha !
Lắm muốn hỏi nhiều thứ khác nữa. Nhưng miệng chàng như bị kẹt.
Hai người vừa dứt đối đáp qua điện thoại, thì Lung mỡ cửa vô nhà, Lắm nói với Nhiều:
- Thằng Lung về kìa.
Nhiều nói :
- Thôi nha ! Hẹn chút nữa hén !
Nhiều cúp điện thoại. Lung hỏi :
- Ai gọi điện thoại vậy ?
- Người đẹp Nhiều !
- Chỉ gọi nói gì, bộ kẹt không vô đây tối nay hả ?
- Đâu có ! Nàng sẽ lấy R.E.R. vô đây sớm, vì nghe thời tiết nói tối nay có bão tuyết ! Nên nàng cho hay.
- Sao mầy không đi rước chỉ ? Ráng ga-lăn đi mầy !
Lắm nghe Lung nói thế, cậu thấy thích thích trong lòng, liền nói :
- Ê mầy, mầy đưa tao số điện thoại của nàng để tao gọi coi, mau mau !
- Thằng quỷ, mầy làm gì dữ vậy ?
- Đưa đây tao gọi liền, chớ để nàng đi sao !
Lắm liền quay điện thoại lại nhà Nhiều. Chuông reo sáu bảy tiếng, Nhiều mới nhấc lên :
- A-lô tôi nghe !
- Lắm đây, ra Paris rước... cho. Đừng có đi R.E.R vì ngoài trời lạnh lắm. Nhiều nghe Lắm nói thế, nên trong lòng cũng thích thích, nàng nói :
- Vậy thì sung sướng biết chừng nào. Chỉ sợ mất công thôi ! Rồi cỡ nửa tiếng đồng hồ tui xuống đường đợi hén !
- Xuống đường chi cho lạnh. Để chừng nào tới nơi thì... lên nhà...
Nhiều nghĩ : À ha ! Cái anh Lắm này cố ý muốn biết nhà mình, nên mới làm bộ nói như vậy.
Nhiều cười và nói :
- Được ... tới đi rồi sẽ hay !
- O.K. chút nữa hén !

Nhiều đi vô nhà tắm, chải mái tóc chấm vai đen huyền, và trang điểm chút son phấn nhạt. Xong rồi, nàng soi gương ngắm lại, thấy vui vui. Rồi nàng đi ra mở tủ, lấy chiếc áo dài gấm Thượng-Hải màu xanh ve chai, nổi những cành trúc màu bạc bạc. Cô mặc quần trắng, mang giày bốt cao gót, và lấy một bộ đồ ngủ bằng nỉ màu tím thang. Nàng nghe trong lòng phơ phới lên.
Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau. Nhiều xuống đường đứng đợi Lắm. Chỉ vài phút sau Lắm dừng xe, cậu nhếch miệng cười và vói tay mỡ cửa cho Nhiều lên xe. Lên xe xong, cả hai không ai nói đến ai. Có lẽ trong lòng hai người cùng một ý nghĩ, và cùng một tình cảm đang giao động như nhau ?
Lắm về đến nhà, cậu nhấn kèn xe, Lung nghe tiếng kèn, cậu ra mở cửa và rất là vui vẻ.
Nhiều bước vô nhà của Lung và Lắm. Nàng lấy làm ngạc nhiên. Một căn nhà vi-la khá lớn, có sân vườn cũng khá rộng, hoa cỏ thì úa tàn hết rồi, chỉ có mấy cây tùng là lá còn xanh xanh. Trong nhà có chưng mấy bình bông, và một bình cao lớn chưng toàn là mai Tây, có treo lủng lẳng mấy bao lì-xì. Trên bàn ở góc có một dĩa bánh chưng, bánh ít, một đòn bánh tét, một hộp lớn đủ thứ mứt, như gừng, bí, dừa, sen, mãng cầu, me... Trên tường ngay phòng khách và phòng ăn, có treo hai bộ tranh sơn mài Mai-Lan-Cúc-Trúc và Ngư-Tiều-Nông-Mục. Trông vừa đẹp, vừa thuần túy trong nhà của người Việt Nam.
Tuy Lung và Lắm còn trẻ, nhưng đầu óc hai cậu vẫn còn giữ gìn phong tục Việt Nam. Mà Nhiều cũng thế. Nếu không biết hai cậu sống độc thân, thì người ta sẽ nghĩ là trong nhà của hai cậu, chính do bàn tay đàn bà sắp xếp. Nhưng không phải vậy. Hai cậu là chủ một ga-rai salon chuyên sửa chữa và mua bán xe hơi đủ loại. Nhờ vậy mà cuộc sống của hai cậu được thong thả. Vì mới tạo lên sự nghiệp, nên hai cậu chưa vội tìm ý trung nhân. Nhưng từ hai hôm nay Lắm mới gặp Nhiều thì cậu như bị con ma tình lẽn chui vào trái tim cậu. Mà Nhiều cũng thấy lòng gờn gợn lên cơn sóng tình...

Ngoài trời tuyết đang rơi nhè nhẹ. Mới hơn sáu giờ chiều mà trời đã tối thui từ lâu rồi. Vì là mùa đông nơi đây nên mặt trời đi ngủ sớm.
Nhiều đang phụ đặt bàn, thì bác Lý cùng cô cháu bưng đồ ăn lại. bác Lý vừa thấy Nhiều, bác tươi cười :
- Ủa ! Cô Liên Hương lại đây nữa hả ?
- Dạ, thưa bác Lý !
- Chèn ơi ! Sao mà bữa nay cô đẹp hơn mọi bữa quá vầy nè ?
Nhiều cười và lễ phép nói :
- Dạ, cám ơn bác khen ! Tết nhứt con phải diện chút chút mà bác ! Con gặp bác mấy lần ở nhà chị Kiều Lệ, tại con đi tập tuồng nên ít khi sửa soạn và ăn mặc lè phè. Còn khi đóng tuồng thì con hay đóng mấy vai bà già.
Bác Lý cười vui vẻ quay sang bảo cháu bác đem đồ xuống bếp xắp ra. Từ trên lầu Lung đi xuống trong tay cậu cầm một cái bao lì-xì, cậu đến gần bác Lý :
- Dạ, thưa bác cầm cái này !
Bác Lý miệng cười, nét mặt vui tươi, bà nói :
- Cậu đưa vừa phải thôi nghe ! Để tui coi, vì lúc nào cậu cũng cho tôi hậu quá đi !
Lung nói :
- Lâu lâu con mới nhờ bác mà !
- Thôi, tui về nghe cậu.
Bà Lý quay qua Nhiều, bà nói tiếp :
- Tui về nghe cô Liên Hương. Bữa nào cô hát tôi sẽ đi coi. Tui xin chúc tất cả ăn giao thừa và một năm mới nhiều vui vẻ nha !
Từ hồi Lắm đi rước Nhiều về thì cậu đi tắm sửa soạn để tiếp khách. Lắm và Lung, cậu nào cũng diện, mặc côm-lê, thắt cà-vạt, trong ‘’kẻng’’ lắm.
Cỡ tám giờ tối có ba chiếc xe hơi tới trước cửa nhà của Lung và Lắm. Có ba cặp trai, gái, tuổi cỡ ngoài ba mươi, họ nhận chuông, Lung ra mở cửa và mời tất cả vô nhà. Lắm, Lung và Nhiều lăng-xăng tiếp khách, chào hỏi giới thiệu với nhau... Lắm lo rót rượu, rót nước uống khai vị. Khoảng nửa tiếng sau đó tất cả cùng ngồi vào bàn ăn. Nhiều phụ với Lắm giống như bà chủ nhà lo bếp núc. Nàng bưng đồ ăn lên để đầy bàn, nào là gỏi tôm thịt, chả giò, rau sống, xà-lách và tô vịt tiềm khói nghi ngút bay mùi thơm phức, làm ai nấy cũng phát đói bụng.
Họ ăn uống vui cười đến mười hai giờ khuya. Lung đứng dậy đi ra sau bếp, mở tủ lạnh lấy hai chai Champagne đem lên khui và rót cho mỗi người một ly. Tất cả đều nâng ly chúc Tết với nhau.

Đến hơn một giờ đêm, thì ba cặp bạn ra về. Còn lại Nhiều, Lung và Lắm. Cả ba đều lo dọn dẹp, bưng đồ ăn còn dư để trong tủ lạnh. Xong xuôi, Lắm ngồi salon, miệng thì cứ mỉm mỉm cười nhìn Nhiều.
Lung thấy vậy bèn hỏi Lắm :
- Ê, Lắm ! Bữa nay tao thấy mầy khác hơn mọi hôm đó nha ! Bộ mầy có gì vui phải không ?
Lắm đưa hai bàn tay lên đầu vuốt vuốt tóc, miệng cười cười và nói với Lung :
- Vui chớ ! Vui quá xá quà xa.
- Vui gì, nói cho tao nghe ba ngày Tết coi !
- Vì tao... tao có em gái kể từ hôm nay.
- Hả, mầy nói gì ? Em gái nào đâu ?
Nhiều liền nói :
- Chị đây, chị chịu làm em gái của... anh Lắm rồi !
- Vậy à ! Vậy thì vui quá xá ! Nhưng... có gì lạ đâu ! Nếu có lạ là lạ chuyện... khác kìa !
Nhiều nhìn Lắm cử chỉ hơi e thẹn và đôi má ửng hồng...

Ngoài trời thật lạnh, tuyết đang rơi mạnh. Nhìn qua cửa sổ thấy trên các cành cây, tuyết vướng đọng lại làm thành những chùm hoa tuyết trắng xóa giữa đêm xuân.

(Paris, thu 12-10-2000)
Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.
vdn


>> Blog - >> Mặc Giang (Toàn Thư)
Hình đại diện của thành viên
vietduongnhan
 
Bài viết: 118
Ngày tham gia: Thứ 7 Tháng 1 09, 2010 5:30 am
Đến từ: Paris


Quay về TUỲ BÚT , HỒI KÝ , NHẬT KÝ , TRUYỆN SÁNG TÁC

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến3 khách